Hôm nay,  

Cờ Đến Tay, Không Phất!

10/01/202509:35:00(Xem: 2981)
Garland
Tổng Trưởng Tư Pháp Garland phát biểu khi vừa nhậm chức: “Không ai ở trên pháp luật. Bộ Tư pháp luận tội theo luật, không vì chính trị!” 

 

Cô Tổng Thống Park Geun-hye của chú bé dân chủ Nam Hàn đang tại chức, làm bậy, bị lôi ra tòa kết án, cho vào tù tức thì, người khác lên thay. Mọi sinh hoạt của quốc gia vẫn tiếp tục và đất nước phát triển như thường lệ.

Tổng thống Trump của Mỹ, làm bậy trong lúc đang tại chức. Hết nhiệm kỳ, bị kết 34 tội, không bị một ngày tù, rồi lại ra tranh cử, thắng lợi, thành Tổng thống Mỹ ngon lành.

Cùng theo chế độ dân chủ, hiến pháp, luật lệ nước nhỏ, nước lớn không mấy khác biệt. Nước Mỹ không vì to quá, lớn quá, mà luật pháp trở nên hết thiêng, hóa thành chuyện khôi hài. Dân Mỹ chẳng may không được thấy kẻ tội đồ bị trừng trị theo đúng pháp luật, như Nam Hàn, chỉ vì Mỹ có cụ Tổng thống Biden không biết xem tướng, và Ngài Tổng trưởng Tư pháp Garland quá sức khờ khạo, ngây ngô.

Khi được ông Obama đề cử vào Tối cao Pháp viện, đứng trước quốc dân, Ngài Garland, cảm động quá, đã nghẹn ngào rơi lệ. Chuyện ấy hiếm, nhưng không bất thường. Nó chỉ chứng tỏ Ngài thuộc loại người đa sầu, đa cảm.

Nhưng, cụ Biden không biết phép xem tướng, hoan hỉ giao Bộ Tư pháp cho một người ủy mị, ẻo lả, đa cảm đa sầu cỡ đó thì tai họa khó lường. Chức vụ ấy cần người vững bản lãnh, cứng rắn, và quyết đoán dựa trên luật pháp. Bộ Tư pháp bình thường, xưa nay, đã đòi hỏi người lãnh đạo những đặc tính ấy. Bộ Tư pháp được ông Bill Bar lãnh đạo nhiều năm, đã quen dùng luật pháp để quyết liệt bảo vệ ông Trump, thì rất khác thường. Chọn lầm người thay thế Ngài Bill Bar là cả nước lãnh đủ.

Bị cụ Tổng thống dốt khoa tướng mệnh chọn lựa, Ngài Garland hoan hỉ tiến vào hang cọp.

Những người ái mộ ông Trump, chả cần phải tinh ý lắm, cũng biết chỉ cần khéo léo một chút là tha hồ hướng dẫn Ngài Tân Tổng trưởng đi theo đúng ý mình. Thế là họ ra tay dạy dỗ, hướng dẫn Ngài kịch liệt. Chỉ một sớm một chiều, họ biến Ngài thành một tay ủng hộ, bảo vệ ông Trump hết mình, mà chính Ngài lại không hay biết.

Ngài Garland tài cao, nhưng tuổi còn trẻ hơn kẻ hèn này nhiều, nên dù có “mắng yêu” Ngài, vẫn phải gọi Ngài một cách chính danh là “quân đần độn”.  Nhưng biết Ngài đa sầu, đa cảm, ngậm ngùi rơi lệ rất dễ dàng, đành bấm bụng trách ngài hết sức êm ái, nhẹ nhàng “Ngài ngây thơ quá trời” cho tình cảnh bớt ai oán, thê lương.

Vừa nhậm chức, ra mắt Quốc dân, Ngài cũng phán những lời uy nghi, hùng tráng chẳng thua ai: “Không ai ở trên pháp luật. Bộ Tư pháp luận tội theo luật, không vì chính trị!” Nghe thiệt đã! Người yêu Trump sợ hết hồn, người chống Trump sướng rơn.

Nếu thành tích đáng kể của Ngài Garland chỉ có mấy lời chém đinh, chặt sắt ấy thôi, sau đó Ngài ngồi chơi xơi nước đủ bốn năm thì nước Mỹ đã khá. Nhưng ngài lại ra tay hành động, kịch liệt bênh vực ông… Trump với bất cứ giá nào!

Ngài ra tay sửa đổi hiến pháp. Hiến pháp minh định: Tổng thống Mỹ, nếu phạm luật trong lúc làm Tổng thống, thì ngay sau nhiệm kỳ, trở thành dân thường, sẽ bị truy tố như thường dân.

Ngài Garland ngang nhiên sửa lại thành: Tổng thống Mỹ, phạm luật trong nhiệm kỳ, nhưng khi về vườn, nếu chịu khó tuyên bố sẽ tranh cử Tổng thống thì Bộ Tư pháp lập tức hết đường xét xử. Đích thân Ngài Tổng trưởng phải tìm cho được một “vị cố vấn đặc biệt” mới xử tiếp được!

Hiến pháp Mỹ, bị Ngài Tổng trưởng sửa cho một cú ngoạn mục như thế, chắc phải khóc thét lên.

Thành ra, Ngài Merrick Garland, được Tổng thống Biden trao trọng trách luận tội ông Trump, lại hồn nhiên ra tay sửa hiến pháp để bảo vệ ông Trump tới cùng, sẵn sàng câu giờ, khiến Bộ muôn năm không xử nổi ông ta!

Cuối cùng, thành tích nổi bật nhất của Bộ Tư pháp dưới triều đại Garland là gì? Là lôi cổ con ông Tổng thống đương nhiệm ra tòa hành chết bỏ! Làm cụ Biden vừa lo chuyện thế giới, đất nước, lại phải tất tả ngược xuôi lo cho con! Mệt phờ râu!


Đảng Cộng hòa và ông Trump lại thêm một phen cười bể bụng.

 

Rõ ràng là Ngài Garland không đủ trí khôn để biết mình làm bậy, nên không nghĩ đến chuyện từ chức, giống như những người bất lực, làm hỏng việc khác, trên cõi đời này.

Như thế, đến đây, trách nhiệm không thuộc Ngài nữa.

Trách nhiệm thuộc về kẻ “mướn” Ngài, nghĩa là người đã trao trọng trách điều khiển Bộ Tư pháp cho Ngài. Chính cụ Biden phải ra tay giúp Ngài từ chức.

Khi Ngài ngang nhiên sửa Hiến pháp để bảo vệ ông Trump thì cụ phải thấy ngay những chuyện bất thường:

1. “Bộ Tư pháp xét xử theo luật pháp, không theo chính trị”. Đụng chuyện ông Trump ra tranh cử là vội vàng dẹp ngay luật pháp, ứng phó bằng chính trị. Lời nói của ông Tổng trưởng Tư pháp mà câu sau cứ đem câu trước ra chửi bố! Chuyện ấy quá bất thường.

2. Để sửa Hiến pháp, Ngài Garland nêu ra một nguyên cớ rất ngụy biện, ấm ớ, rẻ tiền. Ngài phán: ông Trump ra tranh cử mà ông Biden cũng ra tranh cử thì phải sửa Hiến pháp ngay, dẹp ngay quyền xét xử ông Trump của Bộ Tư pháp, cần sáng chế ra chức “cố vấn đặc biệt” mới có thể rón rén xử tiếp được!

Ông Biden đang là Tổng thống, trừ trường hợp hiếm hoi, dĩ nhiên ra tranh cử nữa. Thế mà dựa vào cái cớ “VÌ ông Biden cũng tranh cử” Ngài sửa Hiến pháp cái rụp.

Ông Trump làm bậy trong quá khứ bị Bộ Tư pháp luận tội. Ông quyết định ứng cử Tổng thống để lo cho tương lai mình. Chuyện ấy liên can gì đến quyền xét xử của Bộ Tư pháp mà Ngài Garland vội cuống quýt đem Hiến pháp ra hành hạ, tra tấn?

Bà Chánh án Tanya Chutkan, khi bị luật sư của Trump đem vụ “Trump ứng cử Tổng Thống” ra hù, đòi bà phải dành thì giờ cho chàng lo vận động tranh cử, thì chỉ mỉm cười: chuyện ấy không ảnh hưởng đến phiên tòa của bà. Ý nói ông Trump sẽ chọn làm Tổng thống, hay làm thợ mộc, thợ nề… thì phải dành thì giờ riêng để vận động, học việc, học nghề. Tòa không có nhiệm vụ phải lo lắng cho nghề nghiệp tương lai của một tội đồ.

Nhưng Ngài Garland cứ lo, còn sửa Hiến pháp để lo cho kỹ hơn. Ngài Bill Bar nghe chuyện cũng phải phục lăn kềnh. Lâu nay đã thi triển muôn ngàn mưu sâu, kế độc để bênh Trump, mà vẫn thua miếng võ “sửa Hiến pháp” rất tân kỳ, vừa bênh vực vừa nịnh nọt Trump, hết sức cao siêu.

Nhưng coi bộ cụ Biden cũng không thấy “chuyện bất thường”. Sợ cụ cũng “ngây thơ” không kém Ngài Garland.

Ta chưa tuyệt vọng. Vì sau cụ Biden là các cố vấn, là những nhà lãnh đạo sáng giá của đảng Dân chủ? Trong đó rất nhiều vị là những luật gia bằng cấp cùng mình?

Đến đây, Kiều mỗ đành báo tin buồn cho bạn đọc. Từ khi Ngài Garland ra tay sửa Hiến pháp để bảo vệ Trump, không thấy các nhà lãnh đạo của đảng Dân chủ – không một vị nào – khiếu nại, phản đối, hay hèn nhất là “chỉ trích” một câu nào. Thế mới rợn người!

Can đảm nhất là ông Adam Schiff, thì lâu lâu cũng chỉ rên rỉ rất khẽ “Bộ Tư pháp làm việc chậm quá!”

Khi ông Trump xuất hiện trên chính trường, nước Mỹ dứt khoát chia đôi: Người yêu chàng và người chống chàng. Sau 4 năm chấp chính, số yêu chàng tăng vọt lên 11 triệu, nhưng số chống chàng còn tăng nhiều hơn, đủ 81 triệu bầu cho cụ Biden. Người chống chàng tất nhiên đã trông cậy Tân Tổng thống Biden sẽ bắt kẻ làm bậy phải đền tội.

Nghĩa là họ trao cho đảng Dân chủ một lá cờ.

Nhưng đảng ta lại chẳng biết đường phất! Nói nôm na là cơm dâng tận miệng mà không biết đường nhai. Chỉ vì cụ Tổng thống dốt thuật Tướng mệnh, chọn lầm một quan Tư pháp đa cảm, đa sầu.

Thành ra, dưới sự lãnh đạo của đảng Dân chủ, dân Mỹ được nhiều phúc lợi. Nhưng riêng khoản “Pháp luật nghiêm minh” thì chàng khổng lồ Mỹ còn lâu mới theo kịp chú bé Nam Hàn.

Kiều Phong

Tham khảo: YouTube:

The Missteps of Attorney General Merrick Garland.

 https://youtu.be/yGBYICP9_iE

 

Ý kiến bạn đọc
11/01/202504:39:12
Khách
Ước gì Ông Biden chọn và bà Michelle Obama nhận lời ...phụ trách Bộ Tư pháp...để có kẻ vô pháp vô thiên biết "bu mày là ai"!
11/01/202504:31:44
Khách
Trump làm những gì luật (chưa )cấm; lách những gì luật ( đang) cấm và phớt lờ những gì ( thậm chí không có thể) phớt lờ.Thậm chí sử dụng tiền (ngu) bá tánh để nuôi (mập) một đám nha trảo (thừa mưu sĩ/ thiếu liêm sĩ)để vừa bảo vệ Trump ,vừa sách nhiều ( kiện) những ai Trump cần thị oai.
Ông Garland nên sớm viết hồi ký (nhớ hỏi Nhạc sĩ Tô Hải để sử dụng tựa hồi ký của ông ta).Quyển hồi ký của ông Garland xứng đáng hơn để mang cái tựa ấy( hình như "tôi là một thằng...gì đó")
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.