Trang Thơ Thứ Bảy

23/02/202511:01:00(Xem: 2129)
untitled(2)_Hans-Richter-(1888-1976)
Hình minh họa: Untitled, Hans Richter (1888-1976); nguồn: wikiart.org

Lời Kêu Cứu của Nhà Thơ

 

Thả ra đừng bắt tôi lên

trời đâu không thấy lênh đênh lạnh lùng

thả tôi về với ruộng đồng

có mồ cha mẹ núi sông bưng biền

 

Thả ra hãy để tôi yên

ngắm trăng hải đảo nghía thuyền viễn dương

cho tôi ca hát đời thường

bắt tôi phải đạo đau thương bao rồi

 

Thả tôi thả tôi thả tôi

lên hay xuống đứng hay ngồi tự thân

thơ tình hiến tặng giai nhân

vẫn hơn ca tụng cái cần triệt linh

 

Thả ra đừng bắt chúng sinh

rác tai nghe xướng bài tình giả nhơn

thả tôi về với rạ rơm

cho tôi tận hưởng mùi thơm suối nguồn

    

                     Thả tôi mà trói mùi hương

                     thơ bay lên biết náu nương chốn nào!

Nguyễn Hàn Chung

***

như một thoáng tàn phai mới    

 

 

ái chà chà tôi thở hộc hơi

ngất ngưởng trên triền dốc

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

không rõ bao xa thăm thẳm phía dưới

 

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

đời bao dung độ lượng

nghe âm vọng tiếng nói cười phía dưới

ái chà chà tưởng chừng bắt gặp

 

sức mạnh đan tay thời thanh xuân thứ hai

rực rỡ bên suối nguồn tuổi trẻ

tôi bay trong gió lộng  ̶ ̶ ̶  vươn cao

vụt hiện vụt thoát  ̶ ̶ ̶  lẩn trong mây ngàn

 

ái chà chà cơ hồ một vật thể truyền cảm hứng

và rồi trong vòng xoáy rồ dại tung hê

phản xạ choáng ngợp mù mờ không đuổi kịp

bất chợt mất định hướng ù lì bất động

 

âm tiết ngưng đọng trong cổ họng

từng chữ ngược xuôi rơi rớt rã rời

chơi vơi tìm lối trong tâm thức lõm

kết nối từng câu sắc không vô nghĩa vô tâm

 

và trong khoảng tranh tối tranh sáng

những kích thích một thời giờ vùi dập tan loãng

tôi mơ hồ ngó quảng trường nhoẹt nhòe trống trải

vắng lặng sau cơn mưa  ̶ ̶ ̶  như một thoáng tàn phai mới. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện