Những nhánh đời của biển

05/04/202510:06:00(Xem: 1917)
DC_Pilgrimage
Tranh Đinh Cường.

 

tôi gởi lại bên một dòng sông chiều

tháng bảy những lâm thâm mưa bụi cuốn

trôi đi rác rưới mùa nước lụt về 

sông sông trôi đi ánh đèn đêm về

 

cửa biển mà mẹ tôi bên kia nhà 

cứ nghĩ con nó đã về chưa mà

lâu quá trời mưa chắc đường xa còn

ướt lạnh mà nhỏ dại dọc đường có

 

lỡ chuyến đò qua mùa lụt tháng bảy

nước lớn dâng lên đến thấu thềm nhà

tháng bảy nước nhảy lên bờ mẹ tôi

nói rồi đến nửa đêm mưa mau gió

 

thôi rì rầm mái tranh lật ngược nước

dột xuống nhà em tôi chị tôi chạy đi

lấy thau hứng đỡ ngồi thức trọn

đêm nghe mưa sau hè đổ ngọn tàu

 

cau cây chuối ngã rạp xuống mương nước

xoáy cuốn trôi đất cát vườn rau vườn 

cà rụng trái theo sông sáng mai ngồi

dậy liền đi vớt củi để dành thổi

 

cơm mẹ dặn nhớ xăn quần cao kẻo

về ướt lạnh khổ lắm con ơi... thời

thơ ấu chắc chắn đã trôi qua bên

chiếc cầu ván đong đưa bên bờ ao

 

rau muống tôi nhìn lại và hai mươi

năm vút đi như vì sao chổi nhưng

bỗng chiều nay không dưng có cơn mưa

mù trút ngọn rồi mười năm hai mươi

 

năm chẳng còn là thời gian chờ đợi

lạy trời may thay mẹ tôi vẫn còn 

bên kia nửa vòng trái đất anh em

thì mỗi người thất tán mỗi phương như

 

những nhánh củi rong rêu thuở nào không

biết bây giờ trôi nổi về đâu mà

tha phương lại vèo thêm một thập niên

lưu lạc sao mẹ cứ dặn hoài đi

 

mô rồi cũng nhớ về nhà cho kịp

chạng vạng tối trời khổ lắm con ơi.

 

– Huỳnh Liễu Ngạn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay