Hôm nay,  

Viên Chức Mỹ Bị Tố

05/11/200600:00:00(Xem: 5864)

Viên Chức Mỹ Bị Tố Tiếp Tay Hãng TQ Bóc Lột Công Nhân

Theo Robyn E. Blumner, nhà bình luận của tạp chí Times, kể từ thập niên 1980, đảo quốc bé nhỏ Northern Mariana ở Thái Bình Dương và đảo Saipan đã thu hút một số lớn nhà máy trang phục Hoa Lục kéo tới. Người Trung Quốc rất vui mừng trước sự kiện này vì điều đó cho phép các loại quần áo của họ sản xuất mang mác 'sản xuất tại Hoa Kỳ,' và từ các đảo này đưa vào thị trường Mỹ mà không cần xin hạn ngạch xuất cảng, cũng không phải làm bất kỳ bổn phận nào trong khi mở nhà máy ở đó.

Những người tiêu thụ có lương tâm công nhận rằng hàng trang phục được sản xuất tại đất liền Hoa Kỳ phù hợp với luật lao động. Còn ở Northern Mariana, duy trì sự lương lẹo cũng như bắt công nhân phải làm việc cơ cực, chính phủ của tiểu bang vùng đảo đã thu được 7.9 triệu đô la trong hơn 6 năm cho Abramoff, một nhà hoạt động hành lang dính líu tới nhiều vụ bê bối vừa qua.

Wendy Doronal đã dạy trung học ở Marianas trước khi trở thành nhà hoạt động nhân quyền, nói với tờ NPR's Weekend Edition hồi Tháng Sáu rằng những công nhân 'khách thợ,' phần lớn từ Hoa Lục đã bị đối xử như những kẻ tha hương cầu thực, có thể bị sa thải bất cứ lúc nào. Hầu hết thợ ở đó là người thiểu số đã bị giữ lại trong các trại vào ban đêm, không khác gì 'trại lao động khổ sai.' Công nhân này đã phải trả cho những người tuyển dụng hàng ngàn đô la để có được việc làm ở Hoa Kỳ. Và rồi họ được đưa tới đảo, cách quê nhà khoảng 8,000 dặm. Doromal nói rằng phụ nữ không được trả thù lao làm giờ phụ trội. Pam Brown, cựu nhân viên điều tra của Liên Bang tại Northern Mariana mới vừa cho Moyers On America biết, công nhân ở đó bị buộc phải ký hợp đồng, cam kết rằng nếu có bầu thì phải phá thai.

Cuối thập niên 1990, Quốc Hội lẽ ra đã kết thúc sự bóc lột công nhân bằng cách buộc chính quyền Mariana phải trả lương tối thiểu theo luật di trú Hoa Kỳ. Một dự luật đã được đa số nghị sĩ Thượng Viện thông qua. Nhưng cựu lãnh tụ phe đa số ở Hạ Viện Tom DeLay, người được Abramoff đưa tới Mariana đầu năm 1998, đã khóa chặt mọi nỗ lực của Hạ Viện.

DeLay đã lải nhải với các nhà lãnh đạo thương mại và viên chức chính phủ trong suốt chuyến đi rằng 'quý vị là những điểm sáng của Đảng Cộng Hòa và quý vị đại diện cho tất cả những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta đang thực hiện ở nước Mỹ, đứng đầu thế giới trong hệ thống thị trường tự do.'

Trong khi đó Allen Stayman là ai" Stayman là người đối nghịch với Abramoff vì ông ta làm việc tại Office of Insular Affairs của Bộ Nội An. Stayman đã cố thuyết phục người Mariana đưa lãnh thổ của mình vào khuôn khổ áp dụng các tiêu chuẩn di trú và lao động của Hoa Kỳ. Theo Stayman, việc các nhà kinh doanh bóc lột công nhân khủng khiếp là một sự thật bất lợi cho Abramoff và DeLay. Vì vậy cho nên hàng chục thành viên dân cử của Đảng Cộng Hòa và các nhóm  nhân viên tới Mariana đã bị lái về hướng khác: đi đánh gôn giải trí và lưu lại cvùng nghỉ mát nổi tiếng này trong một thời gian ngắn mà thôi.

Bức email mới nhất được công bố đã xác nhận sự việc: Bush đắc cử TT, Abramoff thấy được cơ hội trừng phạt Allen Stayman, đã buộc ông ta phải chuyển về Bộ Ngoại Giao và không còn đảm trách việc giao thương với Mariana nữa. Ken Mehlam hiện là chủ tịch Ủy ban quốc gia của Đảng Cộng Hòa (Republican National Committee), người từng là chủ tịch chính sách của Bạch Ốc, bị coi là có dính tới tai tiếng này.

Một bản phúc trình của Ủy ban Cải cách Chính phủ của Hạ Viện đã công bố hơn 400 hồ sơ tiếp xúc giữa Bạch Ốc và nhóm vận động hành lang của Abramoff, có nhiều chứng minh sự bê bối rõ ràng của Mehlman.

Trong khi Abramoff và DeLay đang phải đối đầu với những phiền phức vì việc làm tham nhũng và vi phạm đạo đức như thế, Mehlman vẫn là một người 'môi giới' đầy quyền thế của Đảng Cộng Hòa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
Theo một nghiên cứu mới của KFF- một tổ chức chính sách y tế hàng đầu tại Hoa Kỳ- cứ 5 đô la chi tiêu ở Mỹ thì có 1 đô la cho chăm sóc sức khỏe. Chi phí y tế hiện chiếm 18% GDP của Mỹ, và tiếp tục tăng khi các khoản tín dụng thuế bảo hiểm y tế ACA (Obamacare) đã hết hạn.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Chính quyền Trump trong nhiệm kỳ II vào 2025 bao gồm nhiều tỷ phú trong thành phần nội các và các vị trí cố vấn, tạo nên một trong những chính quyền giàu có nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Người dân Minneapolis đang liều cả mạng sống để ghi lại những gì đang xảy ra với thành phố của họ. Trong trường hợp của Pretti, cái giá anh phải trả là tất cả. Và chúng ta cần phải tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, dẫu rằng “Đảng bảo bạn phải phủ nhận những gì mắt bạn thấy tai bạn nghe."*
Minneapolis, Minnesota, 24 tháng Một – Một viên chức liên bang sáng nay đã bắn chết một người đàn ông tại Minneapolis, giữa lúc chính quyền Tổng thống Donald Trump tiếp tục siết chặt chiến dịch trấn áp di dân trên toàn quốc. Theo Thống đốc Minnesota Tim Walz, loạt đạn nổ vào khoảng 11 giờ sáng trước tòa nhà Whipple, nơi đặt văn phòng của Cục Di trú và Quan thuế (ICE). Đoạn phim do người qua đường quay lại cho thấy một toán đặc vụ bất thần xông tới, quây thành vòng, đè vật người đàn ông xuống mặt tuyết lẫn bùn, ghì chặt tay chân ông trong tiếng la ó hỗn loạn, rồi giữa vòng người áo giáp ấy vang lên nhiều phát súng ngắn chát chúa. ​​ Cảnh sát trưởng Minneapolis, ông Brian O’Hara, nói với báo chí địa phương rằng nạn nhân đã qua đời tại bệnh viện sau khi được hô hấp nhân tạo tại chỗ.
Trong năm đầu Donald Trump trở lại Bạch Ốc, Quốc hội Hoa Kỳ vận hành theo một trật tự mới: im lặng là an toàn, thuận theo là khôn ngoan. Phần lớn dân cử Đảng Cộng Hòa chọn cách xếp hàng, tránh va chạm, né những phát biểu có thể dẫn đến phản ứng từ tổng thống. Trong bối cảnh ấy, việc một số ít dân biểu và thượng nghị sĩ công khai bày tỏ bất đồng – dù chỉ trong vài hồ sơ cụ thể – trở thành điều hiếm hoi, đáng chú ý hơn chính nội dung của sự phản đối.
Trong năm đầu tiên trở lại Bạch Ốc, Donald Trump không chỉ thay đổi cách Hoa Kỳ trò chuyện với thế giới; ông đổi luôn giọng nói của quyền lực Mỹ. Những gì trước đây phải qua nhiều tầng hội nghị, bản ghi nhớ và bút phê của cả một guồng máy ngoại giao, nay có thể bắt đầu và kết thúc bằng một dòng chữ trên mạng xã hội, hay một cái gật đầu bất chợt trong Phòng Bầu dục. Đối với các đồng minh, đó là sự “linh hoạt” khó lường; đối với những người cầm quyền còn sợ uy lực Hoa Kỳ, đó là thứ quyền lực trần trụi, ít câu nệ thủ tục, coi thế giới như bàn cờ nơi một người chơi duy nhất muốn tự đặt và tự bẻ luật.
Đã qua một năm kể từ ngày Tổng thống Donald Trump bước vào nhiệm kỳ thứ hai, nhiều người theo dõi thời cuộc bắt đầu nhận ra một điều rùng rợn: chính quyền không cần phải công khai xóa bỏ các luật dân quyền, mà chỉ cần làm cho những luật ấy khó thi hành, yếu dần đi, rồi từ từ mất tác dụng. Cách làm này không ồn ào, không gây sốc, nhưng diễn ra đều đặn, qua nhiều sắc lệnh, chỉ thị nội bộ, quyết định ngân sách và cách các cơ quan liên bang áp dụng luật.
Sự nghiệp Hải Quân của Đô Đốc Lacore trải dài qua những chiến trường khắc nghiệt nhất của sức mạnh Hoa Kỳ thời hiện đại. Được đào tạo như một sĩ quan tác chiến trên mặt nước, bà từng chỉ huy trên biển và trên bờ, lãnh đạo các thủy thủ trong những môi trường mà sai lầm phải trả giá đắt và trách nhiệm không thể né tránh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.