Hôm nay,  

Viên Chức Mỹ Bị Tố

05/11/200600:00:00(Xem: 5952)

Viên Chức Mỹ Bị Tố Tiếp Tay Hãng TQ Bóc Lột Công Nhân

Theo Robyn E. Blumner, nhà bình luận của tạp chí Times, kể từ thập niên 1980, đảo quốc bé nhỏ Northern Mariana ở Thái Bình Dương và đảo Saipan đã thu hút một số lớn nhà máy trang phục Hoa Lục kéo tới. Người Trung Quốc rất vui mừng trước sự kiện này vì điều đó cho phép các loại quần áo của họ sản xuất mang mác 'sản xuất tại Hoa Kỳ,' và từ các đảo này đưa vào thị trường Mỹ mà không cần xin hạn ngạch xuất cảng, cũng không phải làm bất kỳ bổn phận nào trong khi mở nhà máy ở đó.

Những người tiêu thụ có lương tâm công nhận rằng hàng trang phục được sản xuất tại đất liền Hoa Kỳ phù hợp với luật lao động. Còn ở Northern Mariana, duy trì sự lương lẹo cũng như bắt công nhân phải làm việc cơ cực, chính phủ của tiểu bang vùng đảo đã thu được 7.9 triệu đô la trong hơn 6 năm cho Abramoff, một nhà hoạt động hành lang dính líu tới nhiều vụ bê bối vừa qua.

Wendy Doronal đã dạy trung học ở Marianas trước khi trở thành nhà hoạt động nhân quyền, nói với tờ NPR's Weekend Edition hồi Tháng Sáu rằng những công nhân 'khách thợ,' phần lớn từ Hoa Lục đã bị đối xử như những kẻ tha hương cầu thực, có thể bị sa thải bất cứ lúc nào. Hầu hết thợ ở đó là người thiểu số đã bị giữ lại trong các trại vào ban đêm, không khác gì 'trại lao động khổ sai.' Công nhân này đã phải trả cho những người tuyển dụng hàng ngàn đô la để có được việc làm ở Hoa Kỳ. Và rồi họ được đưa tới đảo, cách quê nhà khoảng 8,000 dặm. Doromal nói rằng phụ nữ không được trả thù lao làm giờ phụ trội. Pam Brown, cựu nhân viên điều tra của Liên Bang tại Northern Mariana mới vừa cho Moyers On America biết, công nhân ở đó bị buộc phải ký hợp đồng, cam kết rằng nếu có bầu thì phải phá thai.

Cuối thập niên 1990, Quốc Hội lẽ ra đã kết thúc sự bóc lột công nhân bằng cách buộc chính quyền Mariana phải trả lương tối thiểu theo luật di trú Hoa Kỳ. Một dự luật đã được đa số nghị sĩ Thượng Viện thông qua. Nhưng cựu lãnh tụ phe đa số ở Hạ Viện Tom DeLay, người được Abramoff đưa tới Mariana đầu năm 1998, đã khóa chặt mọi nỗ lực của Hạ Viện.

DeLay đã lải nhải với các nhà lãnh đạo thương mại và viên chức chính phủ trong suốt chuyến đi rằng 'quý vị là những điểm sáng của Đảng Cộng Hòa và quý vị đại diện cho tất cả những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta đang thực hiện ở nước Mỹ, đứng đầu thế giới trong hệ thống thị trường tự do.'

Trong khi đó Allen Stayman là ai" Stayman là người đối nghịch với Abramoff vì ông ta làm việc tại Office of Insular Affairs của Bộ Nội An. Stayman đã cố thuyết phục người Mariana đưa lãnh thổ của mình vào khuôn khổ áp dụng các tiêu chuẩn di trú và lao động của Hoa Kỳ. Theo Stayman, việc các nhà kinh doanh bóc lột công nhân khủng khiếp là một sự thật bất lợi cho Abramoff và DeLay. Vì vậy cho nên hàng chục thành viên dân cử của Đảng Cộng Hòa và các nhóm  nhân viên tới Mariana đã bị lái về hướng khác: đi đánh gôn giải trí và lưu lại cvùng nghỉ mát nổi tiếng này trong một thời gian ngắn mà thôi.

Bức email mới nhất được công bố đã xác nhận sự việc: Bush đắc cử TT, Abramoff thấy được cơ hội trừng phạt Allen Stayman, đã buộc ông ta phải chuyển về Bộ Ngoại Giao và không còn đảm trách việc giao thương với Mariana nữa. Ken Mehlam hiện là chủ tịch Ủy ban quốc gia của Đảng Cộng Hòa (Republican National Committee), người từng là chủ tịch chính sách của Bạch Ốc, bị coi là có dính tới tai tiếng này.

Một bản phúc trình của Ủy ban Cải cách Chính phủ của Hạ Viện đã công bố hơn 400 hồ sơ tiếp xúc giữa Bạch Ốc và nhóm vận động hành lang của Abramoff, có nhiều chứng minh sự bê bối rõ ràng của Mehlman.

Trong khi Abramoff và DeLay đang phải đối đầu với những phiền phức vì việc làm tham nhũng và vi phạm đạo đức như thế, Mehlman vẫn là một người 'môi giới' đầy quyền thế của Đảng Cộng Hòa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những chi tiết mới lộ ra chỉ trong mấy ngày qua, nhờ vào công sức bền bỉ của một số ký giả không chịu buông hồ sơ, cho thấy vụ Epstein – và phần vai của Trump trong đó – còn lâu mới có thể coi là đã xuống màn.
Vào đầu tháng hai, Bộ Tư Pháp đã công bố 3.5 triệu tài liệu trong vụ án của Jeffrey Epstein, một tội phạm buôn bán tình dục trẻ em. Các hồ sơ được công bố liên quan đến những người đàn ông giàu có và quyền lực vẫn còn bị che dấu rất nhiều. Tổng thống Trump kêu gọi người Mỹ hãy quên đi câu chuyện quá khứ này, nên tập trung vào những điều vĩ đại của nước Mỹ dưới thời ông nắm quyền.
Tổng thống Donald Trump đã có bài phát biểu Thông điệp Liên bang hôm thứ Ba, trong đó ông mô tả nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của ông bằng những lời lẽ tươi sáng, đồng thời kịch liệt chỉ trích các đối thủ chính trị, mặc dù ông đang phải đối mặt với mức ủng hộ giảm sút trong các cuộc thăm dò dư luận.
Năm 2025, khi các đợt bắt bớ người nhập cư gia tăng, nhà chức trách liên bang vội vã mở thêm nhiều trại giam tạm. Để có người lo sức khỏe cho những người bị giữ, lực lượng Y tế Công vụ Hoa Kỳ (USPHS) được điều đến lấp chỗ trống trong các trại của Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) trên khắp nước Mỹ. Những người được điều đi là bác sĩ, y tá, dược sĩ và đủ loại nhân viên y tế. Thoạt đầu, phần lớn họ xem đây chỉ là một chuyến công tác nữa. Nhưng rồi nhiều người thấy mình đứng giữa một cảnh ngộ không yên lòng: người bệnh đông nghẹt mà thuốc men không đủ, khám sàng lọc ào ạt, người bị giam nằm chen chúc trong những khu trại thiếu người chăm sóc. Không ít người đã xin nghỉ việc, hoặc nghĩ đến chuyện rời khỏi ngành, chỉ vì không chịu nổi cảm giác đi ngược với lương tâm nghề nghiệp.
Các học giả luật và những người ủng hộ quyền bầu cử cho rằng bất chấp lập trường quyết liệt từ các dân biểu Cộng Hòa tại Hạ viện, Hiến Pháp cấm sự can thiệp quá mức của chính phủ liên bang vào việc tổ chức bầu cử của tiểu bang.
Từ sau ngày ông Donald Trump trở lại ghế tổng thống, guồng máy trục xuất và giam giữ người nhập cư trên đất Mỹ chạy rần rật như một cỗ máy không phanh. Những trại tạm giam mọc lên, mở lại khắp miền Nam, miền Trung Tây. Nhiều trại giam di trú được mở lại, trong đó có Trung tâm Dilley ở miền quê Texas, cách San Antonio hơn 100 cây số. Đây là cơ sở giam giữ các gia đình di dân, kể cả trẻ nhỏ, trong những khu nhà tiền chế có hàng rào và vọng gác canh giữ. Chính quyền gọi đó là “xử lý di trú”, nhưng những người mẹ bồng con bước qua cánh cổng sắt ấy đều hiểu: đó là nhà giam.
Cộng đồng người Việt hải ngoại trong dịp kỷ niệm 50 năm Tháng Tư Đen đã phẫn nộ khi chính quyền CSVN vẫn bóp méo lịch sử, diễn giải lịch sử theo hướng có lợi cho “bên thắng cuộc”. Và năm nay, nhân dịp 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, những cộng đồng da màu đang chứng kiến chính quyền Mỹ làm điều tương tự, bóp méo, viết lại lịch sử cho người da trắng.
Super Bowl xưa nay vẫn được xem như một trong những dịp hiếm hoi người Mỹ tạm đình chiến: Cộng hoà, Dân chủ, bảo thủ, cấp tiến cùng ngồi ăn cánh gà, xem bóng bầu dục và biểu diễn giữa giờ. Năm nay, dưới bóng ông Trump trở lại Nhà Trắng, ngay cả 15 phút ca nhạc ấy cũng trở thành chiến hào. Một bên là “chú thỏ hư” Bad Bunny, dùng nghệ thuật để nói về bão tố, cúp điện, di dân, đàn áp, nhưng vẫn khép lại bằng lời chúc “God Bless America” và một lời mời rộng cửa: America không chỉ là United States, mà là cả lục địa này, với đủ mọi gương mặt. Bên kia là Turning Point USA, dựng một show “All-American” với thông điệp không cần che giấu: yêu nước nghĩa là đứng đúng phe, ghét đúng người, và nếu có thể, bấm sang đúng kênh mà tổng thống vừa khen.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Tính đến tháng 1, 2026, phần lớn dân Mỹ phản đối sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào Iran, với các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy đa số cử tri phản đối sự can thiệp này, bao gồm cả sự phản đối mạnh mẽ từ cả hai đảng. Mặc dù hầu hết người Mỹ đều nhận thức Iran là một mối đe dọa, nhưng chỉ một tỷ lệ nhỏ ủng hộ các cuộc tấn công quân sự hoặc xâm lược.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.