Hôm nay,  

Ai Lạm Dụng Tự Do Dân Chủ?

14/10/200600:00:00(Xem: 9583)

Ai Lạm Dụng Tự Do Dân Chủ"

Đài phát thanh Á Châu Tự Do ngày 05-10-2006 đã cho biết: "Hôm nay lần đầu tiên, Việt Nam lên tiếng xác nhận có phong trào tranh đấu dân chủ trong nước, mang tên Khối 8406, nhưng tuyên bố không chấp nhận các hoạt động này. Bộ Ngoại Giao VN tuyên bố với báo chí, rằng tự do ngôn luận được luật pháp Việt Nam cho phép nhưng việc lạm dụng quyền này để xách động quần chúng chống lại chính quyền là điều không thể chấp nhận được. Theo chính quyền Việt Nam, trong thời gian gần đây một vài người đã lạm dụng tự do dân chủ để chống lại nhà nước và nhân dân Việt Nam".

Nghe bản tin trên, thính giả không khỏi phì cười! Trước hết, ai cũng biết làm gì có tự do dân chủ tại VN từ hơn 60 năm nay để mà lạm dụng! Hẳn các nô bộc của chế độ sẽ trả lời: "Sao không có! Ghi trong Hiến pháp của nước CHXHCN Việt Nam rõ ràng mà! Ở điều 69 chẳng hạn: 'Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình'".

Tuy nhiên Hiến pháp này có thòng thêm cái đuôi (mà mọi bản Hiến pháp văn minh của nhân loại - vì tự trọng và liêm sỉ - không hề thêm vào): "... theo quy định của pháp luật". Và rồi vô số bản văn sau Hiến pháp và dưới luật tuần tự khai triển cụm từ này để triệt tiêu các quyền trên. Về tự do ngôn luận, tự do báo chí chẳng hạn, sau khi Luật báo chí năm 1989 (bổ sung năm 1999) đã khóa miệng mọi nhà báo muốn làm "tôi tớ của sự thật" thay vì "tôi tới của nhà cầm quyền và đảng cầm quyền", đã khóa tay mọi tổ chức tư nhân muốn phổ biến thông tin nghị luận "ngoài sự chỉ đạo của ban Tư tưởng và Văn hóa trung ương", thì từ năm 2002 đến nay đã có thêm 21 văn bản đánh tới tấp vào óc, vào tim, vào dạ dày, vào môi miệng, vào ngòi bút, vào bàn phím của những công dân muốn thực thi chức năng thứ ba của miệng là để nói (chứ không phải chỉ để ăn và để ngậm).

Cú đấm cuối cùng là Nghị định 56 về "xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hóa, thông tin" (hiệu lực từ ngày 1-7-2006), với nhan nhản cụm từ "phái có giấy phép" (9 lần), "mà không có giấy phép" (44 lần), "theo quy định của pháp luật" (61 lần). Vụ thảm án Nhân văn Giai phẩm mà nhân dân VN đang kỷ niệm 50 năm, vụ đàn áp tập san Tự do Dân chủ của các Sĩ phu Bắc Hà từ 12-08 đến giờ, vụ cướp bóc hành hung và đấu tố kiểu "Cải Cách Ruộng Đất" Nhà Bênh vực dân oan Trần Khải Thanh Thủy cả tháng nay rồi, vụ bắt giam không rõ lý do 4 Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình vùng Sài Gòn, vụ bỏ tù hàng loạt các Tín đồ Hòa Hảo vùng An Giang, Vĩnh Long, vụ phong tỏa, cắt điện thoại, tịch thu máy tính cá nhân của các nhà đấu tranh Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài mới ngày 11-10,... đã là câu trả lời hùng hồn của nhân dân và lịch sử về quyền tự do dân chủ giả hiệu ở VN. Thứ đến, Tự do Ngôn luận là cái gì mà luật pháp Việt Nam phải cho phép mới có" Sinh ra làm người, có tự do, có lý trí, có nhân phẩm, thì Tự do Ngôn luận là quyền mà mỗi cá nhân đương nhiên được hưởng, và luật pháp mỗi Nước văn minh bó buộc phải công nhận và bảo vệ (nếu có cho thì chính và chỉ Tạo Hóa mới cho thôi!).

Quả là nhà cầm quyền CS, giữa thế giới văn minh hôm nay, sau khi đã thò tay ký vào những Tuyên ngôn và Công ước Quốc tế về các nhân quyền và sắp muốn vào cho được sân chợ quốc tế WTO, vẫn không chịu từ bỏ não trạng "cha chú", cơ chế "xin-cho", nguyên tắc "tay dân, ân đảng". Từ đó CS đã đẻ ra thêm từ "trái phép" để gán vào đủ thứ hoạt động hay quyền lợi chính đáng của người dân, hầu hình sự hóa mà xử lý cho có vẻ hợp pháp hợp luật. Chẳng hạn "vượt biên trái phép", "truyền đạo trái phép", "biểu tình trái phép", "hội họp trái phép", "ra báo trái phép", "sử dụng Internet / điện thoại trái phép", "ra khỏi nhà trái phép"... Xin hỏi Bắc Bộ phủ: trong nền pháp chế của nhân loại văn minh hiện đại có những cụm từ và tội danh này chăng"

Thứ ba, Nhà cầm quyền CSVN luôn nhai lui nhai tới việc "lạm dụng quyền tự do ngôn luận". Thực ra có người dân nào trong nước CHXHCNVN này sở hữu được một nhật báo, một nguyệt san, một đài phát thanh, một đài truyền hình, một diễn đàn công cộng, một trang mạng điện toán... để nói năng theo tinh thần của Nguyễn Trãi "Ung dung ta nói lời ta nghĩ, uốn lưỡi theo người quyết chẳng theo!" mà bảo là lạm dụng quyền này" Phải chăng là hành xử đúng đắn quyền tự do ngôn luận khi tòa đại sứ VN tại Ba Lan mới đây đã buộc tờ báo mạng Thanh Niên, chỉ sau một ngày đăng lên, phải rút bỏ bài viết về cuộc thi Hoa hậu thế giới tại Ba Lan hôm 30-9, chỉ vì người viết là cô Tôn Vân Anh, một Chiến sĩ Dân chủ tại Ba Lan, và vì chi tiết "ban tổ chức đã đưa các thí sinh hoa hậu đến thành phố cảng Gdansk để viếng thăm và nghiêng mình trước đài kỷ niệm các công nhân thuộc Công đoàn Đoàn kết đã bỏ mình vì tự do dân chủ" (đài ACTD sáng 10-10).

Thiên hạ đang lo là người đẹp tốt số Mai Phương Thúy (đại diện VN) có thể sẽ thành xấu số vì đã có mặt trong đoàn tham quan. Không khéo cô ta sẽ bị gán tội "phản quốc" để rồi suốt đời không thể ngóc đầu lên nổi, y như tài tử Đơn Dương cũng bị báo đảng gán cái tội danh khủng khiếp ấy sau khi tham gia bộ phim "Chúng tôi từng là chiến sĩ" (We were soldiers) của đạo diễn Mel Gibson, khiến tài tử phải xin sang Hoa Kỳ sống để khỏi tiếp tục bị coi là lạm dụng quyền tự do ngôn luận!

Nhà Cầm quyền Hà Nội không biết rằng hôm 28-9, thế giới đã long trọng tổ chức "Ngày quốc tế quyền được biết" lần thứ tư sao" Hẳn Bộ Ngoại giao phải hiểu rằng ngày này được Liên Hiệp quốc đặt ra vì mục đích nâng cao mức hiểu biết của mỗi cá nhân về quyền được tiếp cận các thông tin do các Chính phủ nắm giữ, xem các quan chức được bầu lên đang hành xử như thế nào với quyền hạn của họ, xem đồng tiền của người dân đóng thuế được chi tiêu ra sao và nhất là quyền được hưởng thụ mọi loại tri thức quý giá của loài người!

Hẳn họ cũng phải hiểu rõ là hầu hết các Chính phủ chân chính hiện nay đã ban hành luật về quyền được thông tin mà từ năm 1946, Đại hội đồng LHQ đã tuyên cáo là "một quyền cơ bản của con người và là nền tảng cho mọi quyền tự do mà LHQ đã tôn vinh" (Nghị quyết 59 ngày 14-12-1946)

Cuối cùng, nhà cầm quyền CSVN buộc phải thừa nhận Khối 8406 hiện hữu như một phong trào tranh đấu dân chủ trong Nước, dù tuyên bố không chấp nhận một số hoạt động của Khối này, vì cho rằng Khối "đã lạm dụng quyền tự do dân chủ để xách động quần chúng chống lại chính quyền và như thế là chống lại nhân dân". Đúng là Khối 8406, qua Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho VN 2006 của mình đã nói không úp mở: "Ý nghĩa cuộc đấu tranh (của Khối) là làm cho chính nghĩa thắng phi nghĩa, tiến bộ thắng lạc hậu, các lực lượng dân tộc đang vận dụng đúng quy luật của cuộc sống và xu thế của thời đại thắng những tà lực đang tìm cách đi ngược lại những xu thế và quy luật ấy".

Đảng cộng sản Việt Nam có thể tiếp tục đồng hành cùng Dân tộc với điều kiện "khách quan, công bằng, sáng suốt và khiêm tốn chấp nhận các nguyên tắc bình đẳng của cuộc cạnh tranh lành mạnh, nhưng thể chế chính trị độc đảng độc tài là dứt khoát phải bị chôn táng vĩnh viễn vào quá khứ". Nghĩa là Khối 8406 chẳng bao giờ chủ trương "vô chính phủ" để đục nước béo cò và chống lại nhân dân cả!

Chính nhà cầm quyền CSVN mới là một "chính phủ vô luật" ("Trên nói dưới không nghe!" như Phan Văn Khải từng than thở), đang coi luật pháp tựa một trò đùa (vụ bắt rồi thả ông Đỗ Thành Công mới đây), đang dùng luật pháp để làm chuyện phi pháp (bản án chỉ 50.000 đồng tiền phạt tượng trưng cho mấy cán bộ gộc cướp hàng trăm héc ta đất tư và đất công ở Đồ Sơn), đang biến luật pháp thành luật rừng để đàn áp dân oan khiếu kiện từ Nam chí Bắc, đang tìm cách khép anh Trương Quốc Huy vào tội "hoạt động lật đổ chính quyền" chỉ vì anh thảo luận dân chủ trên Paltalk, khép các anh Nguyễn Ngọc Quang, Vũ Hoàng Hải vào tội "tuyên truyền nói xấu chế độ" chỉ vì các anh đã công khai tố cáo hành vi đàn áp của lực lượng công an. Cái chính quyền tham nhũng, gian dối và tàn bạo này phải bị thay thế bởi một chính quyền thực sự do dân, của dân, vì dân! Cái nhà nước với lịch sử 60 năm đầy tội ác, bất công, thất bại này có chút gì là tốt đẹp để khỏi bị nói xấu"!

Để kết luận, xin trích dẫn một đoạn đối thoại tiêu biểu: Chiều 29-9 vừa qua một Nhân viên cao cấp của Tổng Cục An ninh Bộ Công an Hà Nội và một Sĩ quan cao cấp của CA tỉnh Thừa Thiên-Huế thăm Lm Nguyễn Văn Lý, Lm Lý đã nói rằng: "Không Nhà cầm quyền nào được phép định nghĩa "Tự do Ngôn luận, Tự do Tôn giáo, Tự do lập hội lập đảng, Tự do lập công đoàn, Tự do ứng cử - bầu cử... theo ý mình rồi áp đặt lên toàn Dân. Nhưng tạm thời, loài người phải chấp nhận các định nghĩa mà đỉnh cao lương tri nhân loại hiện nay đã cô đọng lại trong các Tuyên ngôn và Công ước Quốc tế.

Đây là các tiêu chí chung mà mọi cuộc đối thoại văn minh công bằng phải căn cứ vào". Hai Vị này đã phải thừa nhận lập luận ấy. Và lời của ông đại sứ Hoa Kỳ Michael Marine, trong cuộc trả lời phỏng vấn dành cho Đài Á châu Tự do mới đây: "Khối 8406 là những người dũng cảm, lên tiếng kêu gọi thay đổi chính trị. Tôi hy vọng trong tương lai, những người như vậy sẽ có một môi trường hoạt động rộng hơn ở Việt Nam, nhưng hiện giờ, môi trường hoạt động của họ vẫn đang bị kiềm chế...

Những điều họ kêu gọi như quyền tự do phát biểu, quyền được phê bình xây dựng với chính quyền, ngay cả quyền được chỉ trích chính phủ, quyền được tự do hội họp, đều là những quyền căn bản của con người, và luôn luôn được Hoa Kỳ ủng hộ".

Ban Biên Tập Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận số 13 (Phát hành trong nước)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.