Hôm nay,  

Lạm Phát Và Nhập Siêu

29/05/200800:00:00(Xem: 8661)
...giới đầu tư lo ngại và có thể tháo chạy nhanh hơn mình tưởng...

Hàng loạt thống kê vào cuối tháng Năm vừa qua đã cho thấy hai vấn đề nổi cộm cho nền kinh tế Việt Nam. Đó là nạn lạm phát đã tăng vọt tới mức phi mã, bình quân là 3% một tháng trong năm tháng đầu của năm nay. Trong khi ấy, Việt Nam lại bị nhập siêu nặng, cao gấp ba số nhập siêu của cùng kỳ năm trước và nay đã vượt quá 14 tỷ đô la. Diễn đàn Kinh tế  của RFA kỳ này sẽ phân tích hai hiện tượng đáng ngại ấy qua phần trao đổi sau đây cùng kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Chương trình chuyên đề này sẽ do Việt Long thực hiện hầu quý thính giả.

Hỏi: Thưa ông Nguyễn Xuân Nghĩa, những ước lượng sơ khởi của Tổng cục Thống kê vừa được công bố đã cho thấy rằng lạm phát không thuyên giảm mà còn tăng mạnh trong tháng Năm sắp kết thúc và mới chỉ trong năm tháng đầu năm đã cao hơn toàn năm ngoái. Trong khi ấy, người ta lại được biết rằng do nhập khẩu tăng hai phần ba mà xuất khẩu chỉ tăng có 27% trong năm tháng đầu năm, Việt Nam bị nhập siêu đến hơn 14 tỷ đô la, cao gấp ba số nhập siêu vào tháng Năm của năm trước. Nói vắn tắt lại, Việt Nam cùng lúc bị hai nạn lạm phát và nhập siêu ở mức đáng ngại, là điều truyền thông quốc tế đồng loạt báo động vào hôm Thứ Hai đầu tuần...

Trong chương trình kỳ này, xin đề nghị ông phân tích nguyên nhân của hai vấn đề ấy và trình bày về những giải đáp ứng phó mà Việt Nam có thể áp dụng. Câu hỏi đầu tiên của chúng tôi là vì sao lại bị tình trạng ấy, có phải vì Việt Nam nhập khẩu luôn nạn lạm phát trên thế giới không"

- Thưa chúng ta sẽ bắt đầu bằng nạn lạm phát trước - là khi vật giá gia tăng - sau đó mình sẽ nói tới nạn nhập siêu - là khi kinh tế nhập nhiều hơn xuất khẩu nên bị thiếu hụt cán cân thương mại. Sau cùng mình mới tổng hợp về tình trạng nhiều người có thể gọi là "họa vô đơn chí", vừa bị vỏ dưa vừa lãnh vỏ dừa. Theo tôi, chủ yếu là mình đi chệch hướng và quản lý kém về vĩ mô trong một bối cảnh bất trắc của thị trường quốc tế.

Hỏi: Nếu vậy, xin đề nghị là chúng ta sẽ bắt đầu bằng nạn lạm phát.

- Trước hết về nạn lạm phát. Những con số sơ khởi được ước lượng qua việc so sánh chỉ số giá tiêu dùng đã gần 4% nội trong tháng Năm và đẩy mức lạm phát của mới năm tháng đầu năm lên tới gần 16%, tức là cao hơn cả năm ngoái như ông vừa trình bày. Nói cho rõ thì chỉ số giá tiêu dùng đã tăng 25% so với tháng Năm của năm ngoái, là trường hợp chưa hề có từ 1992 đến nay.

- Vấn đề không chỉ đáng lo ở con số rất cao mà còn nguy ngập ở cấu trúc của lạm phát, khi giá lương thực tăng vọt tới gần 53% mà lương thực lại là loại hàng nhu yếu phẩm rất cần thiết cho quảng đại quần chúng, có thể ảnh hưởng tới gần 60% của ngân sách chi tiêu gia đình các gia đình nghèo.

- Về nguyên nhân của lạm phát thì từ cuối năm ngoái đến nay, chương trình này đã có ba lần trình bày và phân tích. Thứ nhất, do quản lý vĩ mô kém, Việt Nam đã thổi bùng lạm phát tiền tệ khi cấp phát tín dụng quá dễ dàng trong suốt năm ngoái, số dư nợ tín dụng tăng đến 50% so với chừng 30-35% của mấy năm trước. Sau đó, cũng là do quản lý vĩ mô kém, lại quá chậm và quá nhẹ khi phải kềm hãm lạm phát tiền tệ bằng các biện pháp tài chính ngân hàng. Lãi suất ngân hàng được ấn định quá thấp, dù có tăng thì vẫn là thực âm, mãi đến tuần qua mới điều chỉnh thêm. Như chúng ta đã có lần so sánh, lạm phát cũng như phụt kem từ ống thuốc đánh răng ra, khi hút lại tất nhiên rất khó. Đó là lý do thứ hai, lạm phát vì phí tổn: khi thị trường thấy giá cả tăng vọt thì ai ai cũng có phản ứng phòng bị, giới sản xuất sợ lạm phát sẽ đẩy chi phí lên cao hơn nên bán hàng cũng đắt hơn và rốt cuộc thổi lên một cơn lốc làm giá bốc cao hơn.

Hỏi: Đó là những yếu tố thất quân bình nội tại của Việt Nam, nhưng vật giá cũng đang tăng trên thế giới nên có khi mình cũng nhập khẩu luôn lạm phát từ bên ngoài vào, có phải vậy không"

- Vâng, bây giờ ta mới ngó ra ngoài, thế giới đang bị lạm phát vì cung không kịp với cầu nên giá cả nguyên nhiên vật liệu mà Việt Nam cần nhập khẩu cho nền kinh tế cũng đã tăng vọt. Khi nhập khẩu thì ta cũng nhập khẩu luôn nạn lạm phát của thiên hạ, chủ yếu là do giá thương phẩm nhất là xăng dầu đều tăng. Đã thế, do chính sách quản lý vĩ mô quá kém, một lượng tài sản dư dôi từ hai thị trường bị bể như bong bóng là chứng khoán và địa ốc đã lại trút về thị trường hàng hoá tiêu dùng và đẩy thêm lạm phát. Vì ngần ấy lý do, trên toàn cõi Á châu đang bị nguy cơ lạm phát thì Việt Nam bị nặng nhất.

Hỏi: Bây giờ, ta bước qua mối tai họa thứ hai là nạn nhập siêu làm cán cân thương mại bị hụt mất hơn 14 tỷ trong năm tháng đầu năm, tức là cao hơn cả năm ngoái. Vì sao lại như vậy"

- Chúng ta không quên rằng trong tuần qua, Việt Nam cũng mới vừa khoe là đã tiếp nhận đầu tư trực tiếp từ nước ngoài một ngạch số rất lớn là hơn 14 tỷ Mỹ kim. Đây mới chỉ là những số cam kết thôi nhưng cũng giúp chúng ta nhớ rằng sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO từ đầu năm ngoái, đầu tư nước ngoài đã tràn vào Việt Nam nhiều hơn dự đoán của Chính phủ khiến cho có lúc tiền Mỹ bị ế và đổi không được. Ngoài ra, năm ngoái, lượng tiền của người Việt từ hải ngoại gửi về cũng gia tăng đáng kể và chính thức thì cũng lên tới bảy tỷ.

- Trong hoàn cảnh gọi là thuận lợi ấy cho cán cân vãng lai - hay chi thu về ngoại tệ mà mình có thể goi là cán cân chi phó - Việt Nam đã lại nhập khẩu quá mạnh, với mức gia tăng hơn gấp đôi số xuất khẩu nên mới bị nhập siêu hơn 14 tỷ như ông vừa nói. Cũng tương tự như con số về lạm phát mà mình vừa trình bày, nội dung hàm chưa bên dưới con số tổng hợp ấy mới đáng ngại.

- Cơ chế kinh tế của Việt Nam chủ yếu là làm gia công cho thiên hạ bằng cách nhập khẩu nguyên nhiên vật liệu, chế biến rồi xuất khẩu ra ngoài. Với xuất khẩu chiếm tới 60% của tổng sản lượng GDP mà xuất lại tăng chậm hơn nhập trong khi hàng nhập khẩu vẫn còn cao giá trên toàn cầu, tình trạng bấp bênh này sẽ kéo dài. Tôi thiển nghĩ rằng khiếm hụt về ngoại thương của Việt Nam có thể vượt quá 35 tỷ trong năm nay. Số tiền thu được nhờ đầu tư hay kiều hối sẽ không thể bù đắp nổi và Việt Nam sẽ bị thiếu hụt chi phó sau khi đã tạm quân bình được vào năm 2006.

- Nhân đây phải nói thêm rằng Văn phòng tại Singapore của tổ hợp đầu tư JP Morgan Chase đã vừa có một phúc trình báo động về tình hình đáng ngại này của Việt Nam. Cùng ngày 23 đó, Văn phòng tại Hong Kong của Tổ hợp đầu tư Merrill Lynch cũng nói tới hoàn cảnh đầy bất trắc của Việt Nam, với lời phê phán là "từ đứa con ngoan nay thành trẻ bệnh"!

Hỏi: Xin hỏi ông ngay một câu là giữa hai mối họa lạm phát và nhập siêu thì vấn đề nào là đáng ngại hơn cả"

- Câu trả lời có thể làm nhiều người không vừa ý: giữa hai vấn đề đều nghiêm trọng như nhau và thực sự là có liên hệ với nhau, lạm phát là nan đề cực kỳ nguy hiểm trước mắt vì lý do xã hội, trong khi nhập siêu là bài toán trầm trọng về dài, mà tác dụng sẽ chỉ được thấy vào năm tới.

- Tôi xin giải thích ngay, việc tài trợ thiếu hụt thương mại của Việt Nam qua đầu tư hay kiều hối từ bên ngoài rót vào thật ra chỉ có kết quả ngắn hạn. Khi giới đầu tư do dự vì khả năng quản lý vĩ mô quá kém, tới mức bất ngờ, của Việt Nam, họ có thể xét lại. Chuyện ấy bắt đầu manh nha, sau khi công ty lượng giá trái phiếu Standard & Poors vừa đánh sụt giá quốc trái của Việt Nam, tức là giấy nợ do Việt Nam phát hành, vào loại đầu tư có rủi ro. Nhưng tác động ấy xảy ra còn chậm vì sự lạc quan quá đáng của dư luận về cơ hội làm ăn tại Việt Nam. Đến cuối năm nay và qua năm tới mình mới thấy hết hậu quả.

- Trong khi đó, và đây là vấn đề cực kỳ nguy hiểm về xã hội, lạm phát vẫn hoành hành và đánh trước tiên vào nồi cơm túi tiền của thành phần bình dân, lao động, là đa số dân chúng trong nước. Những vụ biểu tình liên tục và lan rộng của công nhân Việt Nam là hồi chuông cảnh báo sự bất mãn và tuyệt vọng của dân chúng. Chính là hiện tượng đó mới khiến giới đầu tư lo ngại và có thể tháo chạy nhanh hơn mình tưởng. Chuyện ấy đã xảy ra tại Thái Lan và các nước Đông Nam Á 10 năm về trước nên mình không thể coi thường. Và càng bịt kín tin tức thì càng dễ gây ra cảnh tức nước vỡ bờ.

Hỏi: Chúng ta đi qua phần hai của chương trình. Về những giải pháp ứng phó thưa ông, đâu là những biện pháp ưu tiên"

- Trên đại thể, tôi thiển nghĩ rằng mình nên trước tiên thay đổi lại quan niệm, là chú trọng đến phẩm chất hơn là con số của đà tăng trưởng kinh tế. Tôi dùng chữ "phẩm chất" chứ không phải "chất lượng" là một từ vô nghĩa và nguy hiểm về kinh tế! Hãy nghĩ đến một sự tăng trưởng dù có thấp hơn về lượng nhưng về phẩm phải có giá trỉ bền vững và công bằng lành mạnh hơn.

- Sau những lúng túng ban đầu, kéo dài mất nửa năm, Việt Nam nên đặt ưu tiên vào nỗ lực giải trừ lạm phát và ổn định mức sống cho người dân cao hơn ưu tiên đẩy mạnh xuất khẩu để khỏi bị nhập siêu. Trong chiều hướng đó, phải đẩy mạnh hơn việc kiểm soát khối tiền tệ lưu hành và mạnh dạn tăng lãi suất, là điều mà do dự mãi rồi tuần qua Việt Nam mới cho thi hành. Hãy nâng lãi suất cơ bản và để các ngân hàng tự cạnh tranh và ấn định lấy lãi suất cho khách hàng, từ lãi suất huy động tiết kiệm và ký thác tới lãi suất cho vay, kể cả cho nhau vay trên thị trường liên ngân hàng. Tất nhiên là quyết định xiết chặt tiền tệ ấy sẽ làm một số ngân hàng gặp khó khăn, thậm chí phá sản và bị sát nhập như chúng ta đã có lần đề cập tới trên diễn đàn này. Đây là sự đào thải phũ phàng mà cần thiết vì Việt Nam có quá nhiều ngân hàng và đa số lại là những ngân hàng quản lý kém và đầy rủi ro. Chính là biện pháp mạnh như vậy mới trấn an được giới đầu tư quốc tế và tạo cơ hội cho họ tham gia cải thiện hệ thống tài chính và ngân hàng của Việt Nam trong tương lai.

Hỏi: Dường như ông muốn nói đến một liều thuốc cực mạnh, thế còn nạn nhập siêu đang gia tăng như ông vừa báo động, người ta có thể làm được những gì để ngăn chặn hay giảm thiểu" Liệu có cần một liều thuốc đắng nữa không"

- Từ việc quan niệm lại toàn bộ chiến lược và cách ứng xử, tôi trộm nghĩ rằng Việt Nam nên dùng đòn bẩy về ngoại hối để vừa khắc phục thất quân bình thương mại vừa phần nào giải quyết được cả nạn lạm phát. Biện pháp đó là điều chỉnh lại tỷ giá đồng bạc Việt Nam cho cao hơn trong một biên độ giao dịch rộng hơn. Tôi xin được giải thích vấn đề khá rắc rối này:

- Trên nguyên tắc, khi kinh tế bị nhập siêu và cán cân chi phó bị nguy cơ khiếm hụt, đồng bạc Việt Nam có thể bị mất giá so với tiền Mỹ. Đó là trên nguyên tắc là khi Viêt Nam có chế độ hối đoái tương đối tự do cởi mở. Trong thực tế, Mỹ kim bị mất giá và Việt Nam vẫn ấn định tỷ giá đồng bạc quá thấp để xuất khẩu cho rẻ và chính là điều ấy cũng góp phần gây ra lạm phát tiền tệ vì đồng tiền quá rẻ mà người sản xuất cho việc xuất khẩu lại ít được lợi. Cụ thể nhất là nông gia trồng lúa. Trong hoàn cảnh đó, nếu Việt Nam nâng hối suất của mình, một cách tiệm tiến và chừng mực theo tình hình cung cầu về ngoại tệ, biện pháp ấy cũng sẽ phần nào kềm hãm được nhập khẩu. Những chuyển động trong hai ngày vừa qua về trị giá đồng bạc Việt Nam so với Mỹ kim và việc đô la có thể tạm ngưng đà mất giá mà còn có thể lên giá vào cuối năm nay là điều giới hữu trách nên theo dõi rất kỹ để đừng sợ điều chỉnh. Chúng ta sẽ còn cơ hội trở lại đề tài quá kỹ thuật này, có khi sẽ được các cơ quan cấp viện thảo luận trong kỳ họp tuần tới tại Sapa...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 30 tháng 9 năm 2025, tại căn cứ Thủy Quân Lục Chiến ở Quantico, Virginia, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth bước lên sân khấu trước hàng trăm tướng và đô đốc được triệu tập từ khắp nơi trên thế giới. Ông tuyên bố sẽ “cải tổ văn hóa quân đội” bằng mười chỉ thị mới, nhằm quét sạch cái mà ông gọi là “rác rưởi thức tỉnh” và khôi phục “tinh thần chiến binh”. Cụm từ ấy – nửa ca tụng bạo lực, nửa tán dương cơ bắp – nay đã trở thành thương hiệu chính trị của Hegseth. Trong cuốn Cuộc Chiến Chống Lại Những Chiến Binh (2024), ông cho rằng việc phụ nữ được đưa vào các vai trò chiến đấu đã “làm cạn kiệt” tinh thần này, khiến quân đội Hoa Kỳ “ít sát thương hơn.” Nghe qua, người ta tưởng quân đội chỉ tồn tại để đong máu đếm xác.
Ông bà xưa đã nói, nắm thì “nắm kẻ có tóc ai nắm kẻ trọc đầu.” Cách nói dân gian này rất cụ thể và dễ hình dung, người có tóc thì dễ bị nắm, bị túm, còn người trọc đầu thì không thể nắm được. Mang câu nói này vào chính trường Mỹ hiện tại, quả là khôi hài, nhưng không kém màu bi kịch. Nó phản ánh một sự thật trần trụi và không thể tránh khỏi: Quyền lực, chính sách, sắc lệnh hành pháp, các cuộc chiến pháp lý và ‘tuổi thọ’ chính trị của người đứng đầu nhánh hành pháp đang phụ thuộc vào sự phục tùng của các nhà lãnh đạo và những tài phiệt. Họ là ai? Họ là một mạng lưới của các quan chức, nhà lập pháp, giám đốc điều hành truyền thông, nhà tài trợ…, những người đã chọn chọ họ một thế đứng, xuôi theo những gì tổng thống muốn.
Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đang đánh một đòn nguy hiểm: huy động các văn phòng công tố đi điều tra mạng lưới từ thiện Open Society Foundations của gia đình Soros, một quỹ từ thiện quốc tế, nổi tiếng với việc tài trợ cho các dự án dân chủ, giáo dục và nhân quyền trên khắp thế giới. Danh sách cáo buộc nghe cứ như “vật lạ”: từ đốt phá đến tài trợ khủng bố. Open Society Foundations lập tức phản đối, khẳng định mình hoạt động hợp pháp, và nhắc lại điều mà bất cứ người tỉnh táo nào cũng hiểu: khi chính quyền có thể tùy tiện lấy một nhóm dân sự làm vật tế, thì quyền của mọi nhóm khác cũng chẳng còn gì bảo đảm.
Trong nhiều thập niên qua, giải pháp hai nhà nước luôn được xem là phương án khả thi nhằm mang lại hòa bình cho khu vực Trung Đông. Tuy nhiên, tiến trình này vẫn chưa đạt được kết quả cụ thể. Gần đây, cuộc tranh luận về việc công nhận nhà nước Palestine đang có những chuyển biến mới khi Pháp và Ả Rập Xê Út tổ chức một hội nghị quốc tế tại New York, ngay trước thềm Đại hội thường niên của Liên Hiệp Quốc.
Hôm Thứ Sáu 26/9, Tổng Biên Tập JEFFREY GOLDBERG của tạp chí The Atlantic gửi ra tuyên bố phản đối lệnh của Ngũ Giác Đài về việc áp đặt, kiểm duyệt báo chí. Tuyên bố ghi rõ: “Về cơ bản, The Atlantic phản đối những hạn chế mà Ngũ Giác Đài đang cố gắng áp đặt đối với các nhà báo đưa tin về vấn đề quốc phòng và an ninh quốc gia. Những yêu cầu này vi phạm quyền Tu Chính Án Thứ Nhất của chúng ta, và quyền của người Mỹ muốn biết hình thức khai triển nguồn lực và nhân sự vốn do tiền thuế của người dân tài trợ. Những quy định này cũng phá vỡ các thông lệ lâu đời - dưới thời tổng thống của cả hai đảng, trong suốt thời kỳ chiến tranh và khủng hoảng quốc gia - vốn cho phép các phóng viên Ngũ Giác Đài thực hiện công việc của mình mà không bị can thiệp chính trị.” The Atlantic đăng tuyên bố này trên trang mạng xã hội chính thức của tạp chí.
Chuyện phải, trái ở đây không hẳn là chuyện đúng, sai mà đúng ra là chuyện bên phải (khuynh hữu hay thiên hữu) và bên trái (khuynh tả hay thiên tả) trong chính trị Mỹ. Tất nhiên, trên đời này mọi chuyện đều có hai mặt của nó. Trong chính trị cũng thế, đã có cánh phải thì ắt có cánh trái, vì đó không những là bản chất tương đối của mọi sự mọi vật mà còn là hiện tượng phải có trong một nền dân chủ. Tuy nhiên, nền chính trị Mỹ trong những năm gần đây đã bị phân cực và phân hóa trầm trọng. Thể chế dân chủ kiểu mẫu của Mỹ xưa nay đương nhiên chấp nhận sự khác biệt vì đó là một trong những yếu tính ắt có của một nền dân chủ thật sự. Nhưng đẩy sự khác biệt của mình đến mức cực đoan và biến sự khác biệt của người khác thành kẻ thù bất dung thì là hiện tượng biến dạng nguy hiểm báo hiệu sự sụp đổ của nền dân chủ. Nước Mỹ trong những năm gần đây đã chứng kiến nhiều hiện tượng cực đoan như thế.
Với sự tham gia của khoảng 100.000 binh sĩ, cuộc diễn tập quân sự Nga-Belarus mang tên “Zapad 2025” đang được khối NATO theo dõi chặt chẽ và các quốc gia phía đông của liên minh cực kỳ lo ngại, đặc biệt nhất là sau khi các máy bay không người lái của Nga xuất hiện trên bầu trời Ba Lan. Cuộc tập trận này vẫn diễn ra theo chu kỳ bốn năm một lần, nhưng lần này, chính giới và công luận xem đây là phép thử đối với khả năng phản ứng của NATO trong bối cảnh địa chính trị mới. Để đối phó, NATO và Ukraine đang tăng cường các biện pháp an ninh, khi nguy cơ chiến tranh được đánh giá là ngày càng leo thang. Kinh nghiệm từ năm 2022 cho thấy Nga đã tiến hành các cuộc tập trận trước khi mở cuộc tấn công vào Ukraine. Câu hỏi đặt ra là liệu lịch sử có lặp lại không và tình hình hiện nay nghiêm trọng đến mức nào?
Khi chính phủ liên bang đe dọa cắt hàng tỷ đô la tài trợ nghiên cứu cho Harvard, đó không chỉ là một quyết định ngân sách. Đó là một phép thử cho chính nền tảng dân chủ: liệu chính quyền có thể dùng sức mạnh tài chính để định đoạt tư tưởng hay không. Tòa án liên bang vừa trả lời dứt khoát: không.
Ở với cộng sản, tuy còn trẻ con, chúng tôi đã hiểu thấu bài học: không nói theo là có tội, mà nói khác đi lại càng là trọng tội. Bước sang Mỹ, cứ tưởng rằng mọi chuyện sẽ khác vì đây là đất tự nhận là xứ sở tự do, nơi hiến pháp bảo đảm quyền được nói. Nhưng tuần qua, sau mấy chục năm ở Mỹ, tôi bỗng bắt gặp chính mình ngập ngừng muốn nói điều thật: tôi không thích Charlie Kirk, và tôi không muốn “celebrate his life” (tôn vinh cuộc đời ông).
Không rõ ABC có lường trước được phản ứng của cộng đồng, khán giả đối với hành động cúi đầu trước áp lực và quyền lợi, dẫn đến dừng ngay lập tức Jimmy Kimmel Live! hay không, nhưng thực tế đã cho thấy một làn sóng tức giận đã bùng nổ. Viên đạn dường như quay ngược lại, xé gió, đâm thẳng vào ba ký tự khổng lồ của đế chế truyền thông. Các cuộc tẩy chay Hulu và Disney+ bắt đầu. Trang mạng Disney+ bị sụp đổ vì lượng khán giả đăng nhập để “cancel subcription” trong đêm họ ra lệnh tắt đèn sân khấu; Disney mất gần $4 tỷ trên thị trường. Hàng loạt cuộc biểu tình phản đối trước trụ sở của ABC và Disney. Về phía các nhà báo, nghệ sĩ giải trí, các nhà lãnh đạo chính trị – từ Stephen Colbert đến David Letterman đến cựu Tổng thống Barack Obama – cùng lên án việc làm của ABC, coi đó là sự đầu hàng nguy hiểm trước áp lực chính trị và là phép thử đối với quyền tự do ngôn luận.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.