Hôm nay,  

Nước Mỹ-công Nợ & Fed

20/08/201000:00:00(Xem: 12261)
Nước Mỹ-Công Nợ & FED   
       
Đào Như
(LTS: Công nợ và vai trò FED là những vấn đề đang tranh cãi gay gắt giữa nhiều chích khách Hoa Kỳ. Bài viết của tác giả Đào Như không nhất thiết phản ảnh quan điểm của Việt Báo.)
Công nợ của Mỹ, vấn đề nhạy cảm của chính phủ, nhất là Chính phủ Công Hòa Mỹ, Vào  khoảng giữa năm 2008 công nợ của Mỹ đã lên đến hơn $10,000 tỷ. Nhưng bước sang thời đại Barack Obama, Chính phủ Dân chủ Mỹ, công khai hóa gánh nặng Công nợ cho toàn dân Hoa kỳ biết rõ để chia sẻ trách nhiệm với chính phủ, giảm thiểu tối đa sự thâm hụt ngân sách nhà nước, và cố cân bằng điều chỉnh sự chênh lệch nặng nề trên các cân mậu dịch.
Theo bản tin Yahoo(1), ngày Chủ nhật 11/7/2010 nhị vị Đồng Chủ Tịch Ủy Ban Đặc Nhiệm Công Nợ Nhà Nước Hoa Kỳ của Tổng Thống Barack Obama, ông Alan Simpson, Cộng hòa (nguyên TNS liên bang Wyoming), và ông Erskine Bowles, Dân chủ (nguyên White House  Chief Of Staff của nguyên T.T. Bill Clinton), điều trần trườc Ủy Ban Thống Đốc-National Governors Association- về Công nợ của nước Mỹ. Cả hai vị đều xác nhận và cảnh cáo: Công nợ nước Mỹ, năm tới, 2011, sẽ vượt quá ngưỡng $14,000 tỷ. Như vậy mỗi cư dân Mỹ sẽ man một số nợ  $47,000. Năm 2011, công nợ Mỹ tiến lên chiếm 92% GDP của Mỹ hiện nay.
Ông Erskin Bowles trầm tĩnh tường trình :
“Công nợ của tổ quốc ta hôm nay như một căn bịnh ung thư…”
Liền sau đó, ông Simpson nhấn mạnh thêm:
“Vâng! Sự thật là thế, công nợ của Mỹ hiện nay là một căn bịnh nội thương nan y sẽ hủy diệt đất nước ta từ bên trong..”
Ông Simpson cảnh báo thêm,
“Sở dĩ Công nợ lớn như vậy, vì chính phủ ngoài việc trang trải các chi phí chính đáng như là Trợ cấp Người Già (Medicare), Trợ cấp Xã hội (Medicaid), Bảo trợ An sinh Xã hội (Social Security Program), Chính phủ còn phải trả thêm những chi phí ngoại hạng vô cùng to lớn khác như chi phí cho hai mặt trận Iraq và Afghanistan, An Ninh Nội Địa (Homeland Security), Chương trình Giáo dục(Education Program), Cựu Chiến Binh (Veteran)… Để trang trải cho các chi phí ngoại hạng này, chính phủ đã phải vay tiền các nước ngoài bằng cách bán công khố phiếu phát hành từ bộ Tài Chánh của Mỹ-U.S. IOUs. Hiện tại, chỉ cần đơn cử một mình Trung Quốc thôi cũng cho ta thấy nước này đang nắm giữ $920 tỷ dưới hình thức công khố phiếu U.S .IOUs…”
Sau đó Erskin Bowles nhấn mạnh thêm:
“Nếu ta không trả nỗi món nợ này, thì đến năm 2020 số nợ này sẽ tăng đến $2,000 tỷ ($2 trillion).
Theo số liệu Tài chính Mỹ, chỉ cần nhìn vào Website của sở tài chính Mỹ sau đây:
http://www.treas.gov/tic/mfh.txt
chúng ta thấy ngay vào tháng 5-2010 Công nợ của Mỹ (vay tiền nước ngoài bằng cách bán công khố phiếu) đã lên đến $3963.6 tỷ. Có ai ngờ nước Mỹ là con nợ của 36 quốc gia trên khắp các châu lục, từ Bắc Bán Cầu đến Nam Bán Cầu, từ các quốc gia giàu mạnh: TQ, Nhật, Vương quốc Anh…đến cả các quốc gia kém phát triển như Philippines, Mỹ cũng không tha, nợ họ hơn $14 tỷ U.S.IOUs.
Vấn đề Công nợ đã là cuộc tranh cãi giữa đảng Cộng Hòa Mỹ và Tổng thống Barack Obama. Mở đầu, theo tin AFP, sáng ngày 3/6/2010, Timothy Geithner, Bộ trưởng Tài chánh Mỹ công bố Công nợ của Mỹ đã vượt quá ngưỡng cửa $13,000 tỷ vào ngày 1/6/10. Số Công nợ đang tiến đến 90% GDP của Mỹ. Bộ trưởng Tài chánh Hoa kỳ còn cho hay là tháng tư vừa qua là tháng thứ 19 liên tiếp chính phủ mỹ thâm hụt ngân sách…Và trước đó 1 hôm, 2/6/10, Tổng thống Obama đã chỉ trích dữ dội đảng Công Hòa đã đẩy chính phủ Mỹ vào tình trạng thâm thủng ngân sách hơn $10,000 tỷ và dự đoán sẽ là $18,000 tỷ trong 10 năm tới. TT Obama tố cáo nguyên nhân chủ yếu là do 2 khỏan:
1-Giảm thuế cho nhà giàu;
2-Chương trình bảo hiểm Y tế và giá thuốc men đắc đỏ.
Tổng thống Obama tuyên bố:
“Tôi lấy làm ngạc nhiên những người làm ra quyết định đó bây giờ lại cáo buộc chính quyền là thiếu trách nhiệm tài chánh. Ông còn tố cáo chính đảng Cộng Hòa đã biến khoản thặng dư kỷ lục $237 tỷ dưới thời cựu Tổng thống Bill Clinton thành mức thâm thủng $1,300 tỷ…
Trong khi đó thì đảng Cộng Hòa cáo buộc ông Obama đã tiêu quá nhiều cho Cải Cách Y Tế  đã dẫn đến tình trạng công nợ hiện nay, nợ công quỹ tăng lên $2,400 tỷ kể từ khi ông Obama lên nắm chính quyền tháng 1/2009. Nhưng sự thật không phải chỉ chi quá nhiều cho Cải Cách Y Tế mà Chính phủ Obama còn phải chi cho hai mặt trân Iraq và Afghanistan và Gói Kích Cầu hơn $800 tỷ vì khủng hoảng kinh tế và để hãm đà số thất nghiệp đang gia tăng, tạo thêm công ăn việc làm, làm ấm lại, tan băng thị trường tín dụng…

Đứng trên và phủ bóng cuộc tranh cãi về Công nợ của chính phủ Mỹ giữa T.T. Obama và đảng Cộng Hòa- Đứng trên và phủ bóng ngay cả buổi điều trần của hai ông Bowles và Simpson trước Hiệp Hôị Thống Đốc Mỹ, Chủ tịch Cục Dự Trữ Liên Bang-FED-Ben Bernanke, đang rảo mắt theo dõi từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim kinh tế Mỹ, nhịp độ tăng tốc của công nợ Mỹ. Trong thực tế, riêng FED, Chính phủ nợ trong hiện tại hơn $10,000 tỷ. Chúng ta nhớ lại, đầu năm 2008, khi cuộc khủng hoảng tài chánh chớm nở, FED liền tự nguyện cho chính phủ Mỹ vay $1,000 tỷ bạc mặt (cash) với lãi suất zero, gọi là để cứu nguy nền kinh tế Mỹ đang sụp đổ. Theo nghiên cứu của Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên, nguyên Phó Thủ tướng VNCH, chánh phủ Mỹ năm 1995 đã nợ FED $5,000tỷ và đến ngày 16-3-2006, chánh phủ Mỹ nợ FED tăng lên đến $8,210 tỷ. Cũng nên nhớ rằng, ở Mỹ chỉ có FED có quyền in và ấn hành giấy bạc Dollars Xanh. Bộ Tài chánh Mỹ, chỉ được quyền đúc và phát hành tiền “coin” từ 1 cent đến 1 dollar. Tổng số tiền coins mà BTC Mỹ phát hành chỉ bằng 1/1000 tổng số tiền của Mỹ. Cục dự Trữ Liên Bang, FED, là một Tổ chức Tài chánh quốc tế, quyền năng, chi phối kinh tế tài chánh toàn cầu. FED là tài sản của dòng tộc Rothschild, Rockefeller, Morgan, Carnegie…và các Federal Banks ở New york…(3).
Về công nợ, vấn đề quan trọng của nước Mỹ hôm nay không phải là làm sao giải quyết số nợ của Mỹ với TQ, với Nhật, với Anh, với Đức…ngay cả với số nợ hơn $10,000tỷ của FED. Vì tổng số các món nợ ấy, vào năm 2011 chỉ bằng 92% GDP của Mỹ hôm nay. Trong khi nhiều quốc gia giàu có khác như Nhật, Anh, Pháp, Ý, Nga…công nợ của họ to lớn hơn Công nợ của Mỹ nhiều nếu so với GDP của mỗi nước. Nhật, số công nợ hiện tại $10,000tỷ lớn gấp 2 lần, 200%, GDP của Nhật…Họ vẫn sinh hoạt, phát triển hài hòa. Nỗi băn khoăn lớn nhất của Tổng thống Barack Obama là FED- là làm sao giải phóng nền tài chánh của Mỹ và thế giới ra khỏi quyền lực, gọng kềm của FED-làm sao giành lại cho bằng được quyền tối thượng của quốc gia Mỹ- quyền in và ấn hành giấy Dollars Xanh hiện nằm trong tay của FED. Nước Mỹ không thể nào được gọi là một quốc gia hoàn toàn Độc lập, Tự do, Hạnh phúc, Phồn vinh, khi mà đồng tiền làm nên do chính công sức lao động trí tuệ của chính người dân Mỹ lại được ban phát từ một Tổ chức Tài phiệt quốc tế-Một tổ chức bên ngoài nước Mỹ. Chính phủ Mỹ không thể nào là một chính phủ hoàn toàn độc lập và mạnh khi mà đồng tiền họ cần để vân hành nước Mỹ, để xây dựng nước Mỹ, để kiến tạo quyền lực nước Mỹ, số tiền mà họ cần ấy lại được ban phát, chi phối, kiểm soát từ một Tổ Chức Tài Phiệt Quốc tế. FED là bộ phận đầu não của tổ chức này. Quả  không phải là quá đáng khi Bác Sỹ Nguyễn Lưu Viên nêu lên câu hỏi: “Ai Là Người Đang Điều Khiển Nước Mỹ"”. Có phải chăng băn khoăn về vấn đề này, trong thông điệp gửi đến nhân dân và chính phủ Hoa kỳ hôm 26/5/2010, ngày “Chiến Luợc An Ninh Quốc Gia năm 2010- National Security Strategy-May-2010”- Tổng thông Barack Obama phát biểu:
“Sự vĩ đại của nước Mỹ chưa được bảo đảm. Vị trí của mỗi thế hệ của Mỹ trong lịch sử chưa được trả lời…”(4)
Có thể nói -Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế và -Cải Tổ Hệ Thống Vận Hành Tài Chánh Wall Street của Tổng thống Barack Obama, là hai cuộc cách mạng của một vị Tổng thống Mỹ, trong suốt gần 100 năm qua, lần đầu tiên dám đánh thẳng vào thành trì kiên cố của tổ chức Tài phiệt quốc tế, Cục Dự Trữ Liên Bang, FED. Tổng thống Obama thành công trong những bước đầu, như chúng ta đã thấy, nhưng con đường tiến đến mục tiêu cuối cùng còn xa, và xa lắm, còn nhiều chông gai, thử thách, còn nhiều rào cản, cạm bẫy, nguy hiểm, ngay cả nguy hiểm đến tánh mạng của nhiều người. Như Tổng thống Barack Obama đã từng nói: Công cuộc cách mạng Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế có thể đưa ông ra nghĩa trang nằm. Ông vẫn vui. Cuộc đấu tranh đã quyết liệt như thế. Chúng ta chờ xem và cầu nguyện: Ơn Trên, Độ Trì Nước Mỹ- God Bless America./.
Đào Như
Bác Sĩ Đào Trọng Thể
[email protected]
Oak park 17 /8/ 2010 .
Ghi chú nguồn:
(1)- Debt Commission Leaders paint Gloomy Picture
http://finance.yahoo.com/news/Debt-commission-leaders-paint-apf-670844521.html"x=0
(2)- http://www.treas.gov/tic/mfh.txt
(3) Ai Là Người Điều Khiển Nước Mỹ- Tác giả Bác sỹ Nguyễn Lưu Viên
Đăng trên Nguyệt San Y Tế tháng 9-2008.
Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên: Federal Reserve, Hydra Tiền Tệ Trên Trường Quốc Tế
      http://nguoivietboston.com/"p=12163     
(4) National Security Strategy-May-2010: http://www.whitehouse.gov/sites/default/files/rss_viewer/national_security_strategy.pdf

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc bầu cử năm 2024 đánh dấu một thất bại nặng nề cho Đảng Dân chủ, với việc mất gần bảy triệu cử tri so với năm 2020. Ngay cả ở những thành trì mạnh như California và New York, Kamala Harris cũng mất hàng trăm nghìn cử tri ở các thành phố lớn nhất. Chiến dịch tranh cử của Harris có thể được coi là một thất bại, nhưng câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại như vậy? Cuộc tranh luận về nguyên nhân hiện đang diễn ra gay gắt.
Nhà báo Thái Hạo xem chừng rất buồn lòng vì một câu nói của giáo sư Hoàng Ngọc Hiến (“cái nước mình nó thế”) nên lớn tiếng than phiền: “Sự trì trệ, hỏng hóc ... của một quốc gia, một tổ chức hay một cá nhân, tất thảy đều có nguyên nhân của nó. Vấn đề là phải tìm ra, chỉ ra, phân tích ra, dám nhìn thẳng vào sự thật và khuyết điểm mà sửa chữa hoặc làm lại, chứ không phải buông một câu ‘cái nước mình nó thế’ rồi xong
Chênh lệch vẫn còn khít khao, nhưng chiều hướng có lợi cho Derek Trần vì sau mỗi ngày kiểm phiếu, Derek Trần lại bỏ xa Michelle Steel thêm vài chục phiếu từ ngày 16/11/2024 đến nay. Còn lại khoảng hơn 6,000 phiếu chưa kiểm.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ra người thiên cổ từ ngày 19/07/2024, thọ 80 tuổi. Người thay thế là Đại tướng Công an Tô Lâm, 67 tuổi, quê Hưng Yên. Ông Trọng đã để lại hai gánh nặng “chống tham nhũng” và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng” cho ông Tô Lâm.
Trump có thể đạt được một thỏa thuận với Putin, nhưng liệu Putin có tuân thủ thỏa thuận đó hay không vẫn còn là điều đáng ngờ. Putin có nhiều khả năng chỉ đơn giản chơi với cả hai phe với hy vọng rằng Nga có thể theo cách này trở thành quốc gia thứ ba cùng với Trung Quốc và Hoa Kỳ trong một trật tự quốc tế mới đang thành hình.
Robert F. Kennedy Jr. (RFK Jr) cựu đảng viên Dân chủ và là hậu duệ của dòng họ chính trị Kennedy giàu có, danh giá – cháu trai của cựu Tổng thống Mỹ, John F. Kennedy Jr – vừa được Donald Trump đề cử làm Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh. Lewis Grossman, giáo sư luật của American University và là tác giả của “Choose Your Medicine", một cuốn sách về lịch sử sức khỏe cộng đồng của Hoa Kỳ, nói với tờ Alternet: “Chưa bao giờ có ai như RFK Jr., có thể đạt đến vị trí (Bộ trưởng HHS) nơi mà ông ta có thể thực sự hoạch định chính sách.” Kennedy Jr. không có và chưa bao giờ có kinh nghiệm chuyên môn về y tế cộng đồng, y học, hoặc quản lý chăm sóc sức khỏe, là những yếu tố cơ bản phải có của một bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh.
Nhân bầu cử Tổng thống Mỹ nhớ tới bầu cử ở quê nhà Việt Nam. Nhớ, như vào siêu thị nhớ ngôi chợ làng quê. Thấy đồ hộp màu mã đẹp đẽ nhớ thuở đùm thức ăn trong tàu lá chuối. Từ trong truyền thống, nước ta có nền quân chủ đã vài nghìn năm. Vua cha già yếu truyền ngôi cho con, triều đại này suy mạt có triều vua khác anh minh thay thế. Cổ kim, chưa hề có một cuộc bầu cử nào để dân chúng cùng nhau chọn ra một vị đứng đầu nước như thể chế dân chủ.
Cuộc bầu cử bất ngờ sắp tới của Đức, dự kiến diễn ra vào tháng Hai, sẽ mang đến một cơ hội quan trọng để đất nước thoát ra khỏi tình trạng khó khăn hiện tại và tăng cường về mặt an ninh. Nhưng nếu chính phủ tiếp theo muốn thành công, họ sẽ cần phải có một loại tinh thần lãnh đạo chính trị đạt hiệu quả và hành động đầy táo bạo mà vị tiền nhiệm không bao giờ có thể làm được
“Ở nước ta, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam - Đảng do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện… là lực lượng duy nhất có khả năng lãnh đạo xây dựng thành công CNXH và bảo vệ vững chắc Tổ quốc.” (Tuyên giáo, ngày 15/11/2024). Phát ngôn“huề vốn” của Tạp chí Tuyên giáo, cơ quan lý luận của đảng CSVN không lạ...
Người dân Mỹ đã lên tiếng: Donald Trump sắp trở lại Nhà Trắng. Sự trở lại này khiến nhiều người tuyệt vọng rằng ông ta có thể hành động theo những lời đe dọa trước đây là cắt giảm sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, để lại Âu châu tự giải quyết những thách thức về an ninh của mình. Những nỗi sợ hãi này không phải là vô căn cứ — lời lẽ trong chiến dịch tranh cử của Trump đã làm dấy lên những lo ngại chính đáng về mức cam kết của ông ta đối với nền an ninh của Âu châu—. Nhưng cuối cùng, để những điều này có trở thành hiện thực hay không phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn là vào Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.