Hôm nay,  

Lá Thư Mùa Xuân

11/03/200800:00:00(Xem: 8478)

Thương binh VNCH

Chỉ còn hai tuần nữa là bước sang Xuân,  sẽ có nắng ấm và gió nhẹ, mầm sống vươn lên, cây đâm chồi nẩy lộc, đơm nụ, kết hoa…đối với chúng ta, những người đang được may mắn sống bình yên, sung túc ở hải ngoại, nói đến mùa Xuân là nói đến  hy vọng. Còn đối  với những thương phế binh tàn phế, nghèo khổ ở quê nhà, họ hy vọng gì khi mùa Xuân đến" Cò lẽ niềm hy vọng của họ trông cậy rất nhiều vào lòng hão tâm của chúng ta.
Tôi, trước năm 1975 là một Nữ Trợ tá Xã Hội ở Tổng Y Viện Cộng Hòa, rất quen thuộc với không khí nặc mùi thuốc men và ê-te ở bệnh viện cùng  tâm tình thật bi đát, đau thương của những thương phế binh, bổng một sớm một chiều trở thành người tàn phế. Khó có thể tưởng tượng được nỗi đau của một phế binh bị thương nặng trên giường bệnh cùng nỗi khổ của họ đối diện với tương lai đen tối.
Những năm tháng đầu ở Mỹ tôi cũng vất vả để xây dựng tương lai như bao nhiêu người khác,  không có thì giờ nghĩ nhiều về những thương phế binh còn ở quê nhà sau 1975, mãi hơn mười năm sau, khi có liên lạc giữa Mỹ và CSVN tôi về quê thăm cha mẹ mới chứng kiến nhiều cảnh quá thương tâm.
Tại bến xe lục tỉnh, dưới cái nắng gay gắt mùa Hè, bụi bậm, khói xe mịt mù, tôi thấy một người ăn xin bị cụt hai chân, ngồi trên một miếng gỗ vuông nhỏ, phía dưới có bốn bánh xe. Anh chống hai tay  xuống đất đẩy cái thân tàn phe^' nặng nề lê lết ở bến xe để xin ăn. Thấy anh mặc áo rằn ri như lính trận trước đây, tôi tò mò hỏi thăm:
- Sao anh bị tàn tật nhiều vậy"
Anh lạnh lùng trả lời :
- Bị thương trong trận…trước đơn vị của tôi là…chỉ huy trưởng của tôi là Thiếu Tá…hiện ổng đang ở Texas…
Anh trả lời một hơi, cho tôi cái cảm tưởng anh còn nhớ rất rõ những ngày tháng cũ, đơn vị, bạn bè, đời lính dọc ngang thuở nào…Anh gầy ốm, nét mặt phong trần, chai đá, thấm đẫm mồ hôi. Tôi chưa kịp hỏi gì thêm thì xe chạy, Tôi phải lên xe đi. Anh ngồi thấp dưới đất, từng đợt khói đen từ bô xe thổi tạt vào mặt anh, bụi bậm và nắng cháy da…Tôi ứa nước mắt, quả thật không bút mực nào có thể  tả cho hết nỗi khốn khổ cùng  cực của người  phế binh này, khổ vật chất lẫn tinh thần. Thật tội nghiệp.
Trên xe đầu óc tôi miên man nghĩ về sự đọa đày của kiếp người, sự bất công của tạo hóa, của người Mỹ ! Sao chính phủ Mỹ có chương trình HO đem cả gia đình những người bị tù năm năm, bảy năm được qua Mỹ sinh sống, còn những thương phế binh bị tàn phế, không thể tự làm ăn sinh sống được thì bị bỏ rơi hoàn toàn, không có một chương trình trợ giúp nào"
Cũng trong chuyến về VN này, một lần khác trong quán ăn, tôi thấy một người cụt chân, chống nạng bán vé số. Anh đội nón vãi rằn ri như lính chiến hồi trước nên tôi để ý theo  dõi. Anh tới từng bàn  mời  thực khách mua vé số,  bị rún rẩy, bị xua đuổi  không khác gì người ăn xin. Hỏi thăm thì tôi được biết anh là phế  binh của QLVNCH.
Trong ngày thương phế binh của CS, các bà trong Hội Phụ Nữ phường, khóm tổ chức hướng dẫn các em học sinh đem quà tặng các phế binh của họ. Các phế binh của CS được mời lên TV, báo chí phỏng vần để vinh danh, ghi ơn chiến công của họ, còn phế binh của VNCH chịu đựng cuộc sống đầy tũi nhục, đọa đày ngay trên quê hương mà họ đã hy sinh một phần thân thể để bảo vệ,  thật nhiều mỉa mai, cay đắng.
Tôi trở về Mỹ với hình ảnh những người thương phế binh này, không biết ở hải ngoại có được bao nhiêu người còn bận tâm, thiết tha nghĩ đến thân phận của những thương phế binh bị bỏ rơi ở quê nhà"  Hình ảnh những thương phế binh này đã thôi thúc tôi phải làm một cái gì đó để giúp đỡ, để chia sẻ,  xoa dịu phần nào nỗi khốn khổ, bất hạnh mà các anh em đang gánh chịu bao nhiều lâu nay. Sự giúp dỡ của chúng ta phải coi là một  bỗn phận, đây không thể coi là sự làm ơn, làm phước như trong những công tác từ thiện khác. 
Tôi ôm  ấp một ước mơ, một hoài bão, sẽ cùng những người có thiện tâm  thành lập Hội Bạn Thương Binh quy mô, hoạt động dài hạng, có giấy tờ hợp pháp để hoạt động mạnh như một Hội Disability Veterans  của Mỹ và hội viên của Hội Bạn Thương Phế Binh này  sẽ là những cựu quân nhân QLVNCH nhiều nơi trên thế giới. Tôi sẽ theo cách gây quỹ như  hội từ thiện Mỹ, nghĩa là  lập một danh sách các hội viên, mỗi ba tháng hay sáu tháng sẽ gởi  nhiều hình ảnh cũng như thư tâm tình của các TPB  đến hội viên để hâm nóng tình người trong lòng  ân nhân. Tôi nghĩ với cách gây quỹ này Hội sẽ liên lạc được nhiều  ân nhân trên thế giới, sẽ được tiền đều đặng hơn những dạ tiệc gây quỹ  “Cây Mùa Xuân TPB”, được tổ chức xuân thu nhị kỳ.

Trong thư gởi ân nhân Hội cũng đăng hình ảnh thương tâm của những TPB tàn tật nhiều với lời  kêu gọi những ân nhân có khả năng tài chính, bảo trợ thẳng, chia cơm, xẻ áo trực tiếp cho một TPB ở quê nhà.
Với tình “huynh đệ chi binh” thực tế, mỗi năm một hội viên chỉ cần hy sinh một cây thuốc lá, một tô phở hay một bữa nhậu… thì chúng ta có thể chia sẻ mùa Xuân tuyệt vời của chúng ta ở hải ngoại  cho những anh em phế binh đã mấy mươi năm rồi không có một ngày Xuân. Nếu được tổ chức chu đáo và được phổ biến rộng rãi trên báo chí, TV, radio, tôi tin sẽ có rất nhiều đồng hương hưởng ứng, tiếp tay với hội trong cộng tác đền đáp công ơn chiến sĩ này.
Vấn đề đặt ra là Hội  phải do người có uy tín điều hành để đồng hương tin tưởng mà hăng hái đóng góp.Tôi mời được Cựu Đại tá Lê tấn Bữu,  Hội Trưởng Hội Yểm Trợ Trẻ Em, lập Hội Bạn Thương Phế Binh.  Ông có một danh sách ân nhân, bằng cách gởi thư thẳng, mỗi sáu tháng  Hội Yểm Trợ Trẻ Em thu được trên sáu ngàn mỹ kim. Ông Bữu đồng ý cùng tôi  lập hội giúp TPB/VNCH. Tôi hý hửng đem chương trình lập Hội Bạn Thương Phế Binh nói  cho một hai người trong Khối Thuơng Phế Binh và Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH/Hoa Thịnh Đốn nghe, không ai hỗ trợ tôi trong việc lập hội  này vì nhiều lý do. 
Tôi đành bỏ ý định lập Hội Bạn Thương Phế Binh và Cựu Đại Tá Lê tấn Bữu đã trao danh sách ân nhân cho Cựu Trung Tá Hoa Kỳ Lazar để tiếp tục gây quỹ bằng “direct mail”, giúp Hội Yềm Trợ Trẻ Em. Từ đó đến nay khá lâu, tôi dành thì giờ viết báo hơn giúp TPB.
 Mùa Xuân năm nay tôi viết một vài bài về mùa Xuân, đưa lên net. Có một người ở Pháp gởi thư xin tôi cho họ được phép đăng hai bài “Mùa Xuân Nói Chuyện Hoa Mai” và “Mùa Xuân Bất Tận Trong Ta” lên Đặc San của ông. Tôi đồng ý, sau đó ông  gởi cho tôi hai cuốn Đặc San Xuân “Nạng Gỗ”, thì ra đây là đặc san của Hội Bạn Thương Phế Binh VNCH có trụ sở ở Pháp, đã hoạt động mười tám năm. Trong đặc san này có nhiều hình ảnh thương phế binh và nhiều thư cảm ơn,  tâm tình của TPB gởi đến các ân nhân…và trong đặc san này cũng có tin có người  bão trợ thẳng cho những thương  phế binh tàn tật nhiều, nghĩa là tổ chức này đã làm những gì tôi mơ ước trước đây mà chưa thực hiện được.
Theo đặc san "Nạng Gỗ” thì Chủ Tịch Hội Bạn Thương Binh VNCH là Ông Nguyễn Quang Hạnh, hội đã  hoạt động 18 năm, có văn phòng chính đặt ở Pháp, và hai  văn phòng đại diện ở Hoa Kỳ:
 Ông Hồ Ngọc Ẩn 328 Belmont BLVD, Kansas City MO 64123
 Ông Hứa Ngọc Yến 9063 Twobays Rd.,  Lorton VA, 22079.
Ông Hạnh hy vọng tôi là một thành viên quý báu, sẽ giúp thông tin rộng rãi hoạt động của Hội đến đồng hương xa gần.
“Dẫu xây chín bậc phù đồ
Không bằng làm phước cứu cho một người”
Một con chim én không thể đem lại một mùa Xuân, nhưng nhiều con chim én có thể!
Không phải chỉ có Thượng đế mới có khả năng ban phát sự nhiệm mầu, cứu độ chúng sinh, mà chính chúng ta, với trái tim từ bi, nhân ái, chính chúng ta cũng có thể  thay đổi được đời sống của một con người. Tình thương thật nhiệm mầu, nó xuất phát từ trái tim của chúng ta ở đây, hôm nay, với cái ngân phiếu nhỏ, tình thương sẽ được thể hiện bằng những hạt cơm nhân ái, nuôi dưỡng và đem lại niềm tin cho nhiều anh em  bất hạnh bên kia bờ Thái Bình Dương .
“Lá lành đùm lá rách”, “Miếng khi đói bằng gói khi no”, những câu ca dao này tuy đơn giản nhưng nó hàm xúc một ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Tiền ở Mỹ rất lớn khi đổi ra tiền VN, một đóng góp nhỏ nào của chúng ta ở đây cũng có một giá trị vật chất rất lớn ở VN . Dù ít, dù nhiều gì số tiền đồng hương giúp đỡ  cũng đem lại nguồn hạnh phúc lớn lao, ước mong có nhiều người cùng nối vòng tay nhân ái, đem yêu thương trang trải về thương phế binh ở quê nhà.
Nếu đồng hương muốn biết thêm về Hội Bạn Thương Binh ở Pháp cũng như   đóng góp để chia sẻ niềm vui Xuân hạnh phúc của mình đến các TPB  nghèo khổ ở VN thì xin liên lạc với Ông Hạnh ở Pháp:
 Ông Nguyễn Quang Hạnh.
9 Allée Delacroix – 95500 Gonesse (France).
Điện thoại & Điện Thư (33) 1 34 53 94 78
 [email protected]
Hay gởi ngân phiếu về Khối Thương Phế Binh Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH/HTĐ .
Khối Thương Phế Binh/LHCCSVNCH
PO Box 5055
Springfield, VA 22150 USA

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
✱ The Guardian, Uk: Donald Trump tuyên bố ứng cử chắc chắn sẽ không làm cho việc truy tố ông ta trở nên bất khả thi - chẳng qua chỉ là một nỗ lực nhằm đánh lừa mọi người, và nó không làm thay đổi mức độ tội ác của ông ta đã phạm - nhiều khả năng khiến Trump trở thành cựu tổng thống Mỹ đầu tiên phải vào tù. ✱ NY Post: Cựu Bộ Trưởng Tư pháp Bill Barr cho rằng chính phủ liên bang có đủ bằng chứng để buộc tội cựu Tổng thống Donald Trump - ông ta đã thất bại với tư cách tổng thống trước đây, thời không nên tìm kiếm một nhiệm kỳ khác ✱ Yahoo News/Ms Evans: Donald Trump không thể cứu nước Mỹ - Ông ta thậm chí không thể tự cứu được mình - Ông ấy đã lợi dụng chúng tôi để giành được Tòa Bạch Ốc. ✱ Brookings Edu: Cựu tổng thống phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi của ông ta đã phạm ở Georgia. Chúng tôi kết luận rằng Trump có nguy cơ cao sẽ bị truy tố hình sự ở Fulton County.
Họ sống thêm được bao lâu nữa thì chỉ có Trời mới biết. Và chắc ngay cả đến Trời cũng không thể trả lời câu hỏi (thượng dẫn) của nhà văn Thận Nhiên: Sao sau bao nhiêu xương máu đổ xuống nơi này mà người dân Q.B vẫn phải lặn hụp mò ốc (dưới ao) cứ như thể là họ vẫn còn đang sống trong cảnh tối tăm, giữa Đêm Trường Trung Cổ vậy?
Tại Bangkok, Hội nghị Thượng đỉnh APEC 2022 đã kết thúc và 21 quốc gia thành viên đã đồng thuận đưa ra một Bản Tuyên bố chung với nội dung lên án Nga về cuộc chiến tranh xâm lược tại Ukraine. Tuy nhiên, Bản Tuyên bố có nêu rõ giới hạn dè dặt là nhìn chung vẫn còn có "những quan điểm và đánh giá khác nhau về tình hình và các biện pháp trừng phạt.”
Vào ngày 15-11-2022 tại tư dinh Mar-a-Lago, Florida cựu Tổng thống bị thất sủng Donald Trump tuyên bố rằng ông sẽ tái tranh cử Tổng thống vào năm 2024. Ngay ngày hôm sau Dân Biểu Hoa Kỳ Gerry Connolly (Dân Chủ, Virginia) cho biết rằng các Dân Biểu Dân Chủ sẽ đưa ra một nghị quyết trong tuần này để đảm bảo rằng Trump không bao giờ có thể giữ chức vụ tổng thống nữa bằng cách viện dẫn Tu Chính Án Thứ 14. Hiến Pháp Hoa Kỳ quy định rằng những người tham gia những cuộc phản loạn (insurrection) bị cấm giữ các chức vụ liên bang và ông Connolly cam kết đảm bảo các hành động của Trump vào ngày 6 tháng 1 năm 2021 không bị lãng quên...
Dù vẫn còn một ít kết quả chưa được công bố và cuộc tái bầu cử “runoff” thứ nhì cho chiếc ghế Thượng viện tại tiểu bang Georgia vào đầu tháng12 tới, cuộc bầu cử giữa kỳ năm 2022 tại Hoa Kỳ xem như đã kết thúc. Nếu làn sóng đỏ của phía Cộng Hòa không có được kết quả như dự đoán hay theo mong đợi từ đảng này thì ngược lại, việc đảng Dân Chủ thắng thêm chiếc ghế Thượng Viện cùng các ghế Thống Đốc tiểu bang trước tình trạng lạm phát gia tăng và tổng thống đương nhiệm bị sụt giảm mức ủng hộ là một cuộc ngược dòng đáng kể...
Sau các cuộc thảo luận, các chính giới tham dự Hội nghị Thượng đỉnh G20 tại Bali, Indonesia đã đồng thuận đưa ra một Bản Tuyên bố chung với các nội dung là lên án mạnh mẽ cuộc chiến của Nga tại Ukraine, quan tâm đến tình trạng nợ và lạm phát đang bùng phát trại các nước, đồng thời kêu gọi bảo vệ một nền thương mại tự do cho thế giới và thực hiện các cam kết về chống biến đổi khí hậu...
Trung Quốc đã lộ rõ tham vọng kiểm soát toàn bộ Biển Đông qua kéo dài thương thuyết thỏa hiệp COC với Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN, the Association of South East Asian Nations). Việc này thể hiện qua lập trường của Bắc Kinh khi bước vào trong vòng thương thuyết thứ hai với ASEAN về Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông / Code of Conduct (COC)...
Với việc ông Tập Cận Bình siết chặt kìm kẹp sắt đá đối với đảng lãnh đạo và nền kinh tế chính trị của Trung Quốc, các cuộc tranh luận dai dẳng về tính bền vững của sự tăng trưởng đáng kinh ngạc của đất nước đã trở lại nổi bật. Mô hình độc đoán của Trung Quốc, sau khi tiến xa, rốt cuộc có thể là không có gì là quá đặc biệt. Bằng chứng về sự trì trệ này cho thấy càng ngày càng tăng...
✱ Foreign Policy: Các con đập của Trung Quốc làm thay đổi dòng chảy giữa thượng nguồn và hạ lưu - Trung Quốc ngày càng hạn chế lượng nước nhiều hơn. ✱ Stimson (USA): Căn cứ và dữ liệu (MDM) cho thấy các con đập tại thượng nguồn đã làm trầm trọng thêm tình trạng hạn hán ✱ Global Times: Các chuyên gia Trung Quốc hoài nghi về hệ thống kiểm soát MDM về sông Mê Kông do Mỹ tài trợ. Nhưng ...Kể từ 11.2020 công khai "chia sẻ dữ liệu thủy văn" mà trước đây từ thập niên 1990, Trung Quốc coi dữ liệu quản lý nước là bí mật nhà nước. ✱ BBC: Việc giảm xả nước từ các con đập gây tranh cãi của Trung Quốc ở thượng nguồn sông Mê Kông đã tác động xấu đến nhiều nơi ✱ Phys. Org Uk: Đại học Hòa Lan dự đoán vào năm 2050 phần lớn đồng bằng sông Cửu Long sẽ sụt giảm xuống dưới mực nước biển nếu không có kế hoạch thay đổi sớm...
Đại hội đồng Liên hiệp quốc ngày 11/10/2022 đã bỏ phiếu chấp nhận Việt Nam làm thành viên mới của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc (HĐNQLHQ) nhiệm kỳ 2023-2025. Thực tế này đã làm một số đông những người Việt tranh đấu cho Nhân quyền thất vọng và sự hoang mang đang làm tê liệt những sáng kiến hoạt động của họ...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.