Hôm nay,  

Bão Lửa San Diego

24/10/200700:00:00(Xem: 14517)

Một người Mễ vượt biên lậu bị chết thiêu. Hơn 1,300 nhà ra tro bụi. Thiệt hại nhiều tỉ đô la.  Hơn 300,000 người -1/3 dân số San Diego- phải di tản.

Liên tục ba ngày nay, thành phố du lịch San Diego bị chìm trong khói lửa.  Bầu trời không một áng mây,  mặt trời chỉ thấy đỏ au đàng sau những màn khói dày đặc. Tro tàn theo gió bay phủ khắp nơi, tạo thành một lớp tàn trắng nhìn xa xa có cảm tưởng như tuyết phủ mùa đông.

Cả chục đài truyền hình địa phương bao gồm NBC, CBS, ABC, FOX cùng vài đài độc lập lẫn CNN đều đua nhau loan truyền tin tức cập nhựt Bão Lửa San Diego 2007.

Thoạt đầu lửa hoang cháy từ miệt núi, gặp sự hỗ trợ của gió nóng Santa-Ana từ sa mạc thổi ra biển khiến thần lửa thêm sức mạnh tàn phá vũ bão, càn quét sạch sẽ cây cối, nhà cửa tài sản của những người cư ngụ trong vùng di chuyển của gió. 

Địa phương cháy đầu tiên nghe tên thật xa lạ: Harris and Witch Fire; thứ đến là Potrero Valley.  Nhưng chỉ qua một đêm chủ nhựt, sáng thứ hai dậy sớm sửa soạn đi làm đã thấy Thị Trưởng San-Diego,  Mayor Sander xuất hiện trên tất cả các đài Ti Vi báo động đỏ yêu cầu dân cư trong quận hạt mở  radio và thường xuyên theo dõi tin tức để kịp thời "di-tản" ra khỏi vùng đe dọa bởi hỏa hoạn.   Đồng thời,  Ông cũng kêu gọi người dân giới hạn sự đi lại để nhường ưu tiên cho xe chữa lửa và nhân viên công lực bảo vệ an ninh di chuyển. 

Xa lộ huyết mạch 15 từ San Diego đi thẳng lên Las Vegas; Wyoming thường nhựt rất đông đảo xe cộ nối đuôi nhau, nhưng sáng nay, 22 tháng 10 năm 2007, tôi lái thong thả chẳng có bao nhiêu xe, trước sau đếm không đầy năm chiếc.  Xe nhân viên công lực hộ tống xe chữa lửa chạy ngược chiều mở đèn đỏ chớp loè bắt chói mắt. Những đoàn xe này từ hướng downtown San Diego chạy về phía Bắc là nơi đang xảy ra cháy rừng. Trong khi đó, tôi lái vô sở là hãng Đóng Tàu General Dynamis gần downtown, cạnh bên căn cứ Hải Quân Hoa Kỳ SD và Bộ Chỉ Huy Hạm Đội Thái Bình Dương. 

Mới ngồi chưa kịp "turn-on System", Superintendent đã xuất hiện hỏi liền tù tì "Anh đọc E Mail của CEO chưa"". Tôi lắc đầu ngỏ ý chưa đọc.   Ông ta cho biết luôn "Việc đầu tiên kiểm diện nhân viên bao nhiêu người, báo cáo cấp thời. Ai muốn nghỉ về lo gia đình đều được ưu tiên".

Không riêng gì hãng General Dynamis; những hãng xưởng khác ở trong địa hạt San-Diego đều cho phép nhân viên lấy Vacation hoặc nghỉ phép không bị ghi điểm phạt.

Cho đến 8 giờ sáng, hỏa hoạn từ rừng núi đã bắt đầu bay tới những khu dân cư đông đúc như Poway;  Escondido;  Ramona, Jamul, Otay Mesa;  Rancho Bernado, Santa Fee, rồi Spring Valley;  Scripp-Ranch, Fall Brook. . .

Lửa hoang khởi xuất từ hai nơi, chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ đã nảy sinh ra hơn mười địa điểm khác nhau. Và, các khu đông dân cư có tên vừa nêu trên đã bị thiệt hại rất là nặng nề. Tạm thời, nhân viên công lực tạo những nút chặn ngăn cấm không cho bất cứ ai vào trong các khu vực bị cháy. Lực lựơng an ninh quân đội địa phương đã cấp thời biệt phái tới bảo vệ an toàn, chờ đợi kiểm kê thiệt hại.

Qua các khung kính truyền hình, phóng viên hình ảnh tin tức thu thập những dữ kiện nhà cửa , vườn tược thiêu hủy bởi thần lửa trông thật là khủng khiếp.  Đúng là hỏa ngục. Lửa khắp nơi, lửa bốn bề đỏ rực. Chẳng khác nào cảnh chiến tranh.

Hình ảnh những đoàn xe chở đầy vật dụng, người ngồi chen với chó mèo nối đuôi nhau "bò ra" khỏi địa ngục trần gian thật là thảm hại. Mặt mũi bí sị, trả lời TV cho có lệ , và không thể nào dấu được nỗi lo âu trong đôi mắt quầng thâm vướng đầy bụi bặm. Họ cho biết mặc dù có nhân viên công lực điều động lưu thông, nhưng mất hơn ba giờ đồng hồ mới ra khỏi khu vực dài độ 3 dặm đường. 

Những phóng trang bị mặt nạ chống tro bụi vào mắt và mũi đeo sát những nhân viên chữa lửa xịt nước cố cứu vãn những ngôi nhà đang bị thần hỏa đe dọa. Trong khi đó, trên trời nhiều trực thăng thay phiên nhau hút nước biển xả vào chỗ cháy, nhưng chỉ thấy như muối bỏ biển mà thôi. Thần lửa vẫn hoành hành dữ tợn.

Trong khi đó Thống đốc California;  Ông Arnold Schwarzenegger đã cùng xuất hiện với dân biểu San Diego;  Ông Duncan Hunter, Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Phòng Hạ Viện đi thăm cư dân hỏa hoạn tập trung ở Qualcom Stadium. 

Ông kêu gọi mọi người công dân Mỹ tiếp tay chính phủ cứu trợ tỏ tình tương thân tương ái,  đóng góp khẩn cấp tài lực và cần nhiều thiện nguyện viên để tiếp tay nhân viên bộ xã hội tiểu bang điều hành các trại tạm cư chung quanh thành phố.

Dân Biểu Duncan Hunter cho biết đã yêu cầu các tiểu bang Wyoming, Colorado tăng phái 6 tanker C130 tiếp tay hơn hai ngàn nhân viên chữa lửa ở dưới đất đang chiến đấu liên tục tranh thủ từng tấc đất cố ngăn chặn thần hỏa. 

Các trường đại học ở San Diego như SDSU, UCSD, USD đều đưa ra thông báo kêu gọi sinh viên thiện nguyện ghi danh giúp điều hành các trại tạm cư ở những trường trung học địa phương như Mira Mesa, San Pascal...

Tất cả các trường trung tiểu học đều đóng cửa.  Nhiều trường tạm thời biến thành trung tâm tạm cư tránh nạn hỏa hoạn.  Nhiều gia đình đựng lều trên các thảm cỏ xung quanh trường tạo thành một "tent city" đủ màu xanh đỏ sặc sỡ trông thực vui mắt.

Sơ khởi, có hơn 300 ngàn cư dân San Diego "di-tản" vào các trại tạm cư. Chó mèo cũng được chăm sóc chu đáo như chủ nhân của chúng. Nước Mỹ khác với những nước khác ở điểm này.  Đó là chưa kể hàng trăm con ngựa đua đủ loại ở vùng Fall Brook và Del Mar được di chuyển đến những vùng an toàn phía West Xa Lộ 5.

Một cảnh xúc động nhứt khiến mọi người bùi ngùi thương cảm là nhà của phóng viên Larry Hemme, thuộc đài truyền hình CBS bị cháy rụi qua ống kính thu hình, và chính gia chủ vừa nghẹn ngào vừa tường thuật thật là thương tâm. Tôi nghĩ vì Larry có giấy Pass Báo Chí thi hành nhiệm vụ cho nên nhân viên công lực mới cho phép vào khu cấm và đã thu được từ đầu chí cuối cảnh thần lửa liếm sạch nhà của ông.

Các trạm Hồng Thập Tự cũng được dựng lên cấp tốc dưới sự điều hành của y tá trực thuộc trường để săn sóc những người già yếu, tật nguyền.

Animal sheter cũng được dựng lên đẻ chăm sóc chó, mèo súc vật các loại. . .

Rất nhiều gia đình Việt Nam ở các khu Escondido, Poway, Rancho Bernado, Santa Fee, Spring Valley cũng chịu đồng chung số phận tai trời ách nước "di tản again" tới các gia đình bạn ở các khu an toàn như Clairemont, La Mesa, Mission Bay, La Jolla.  . .

Riêng gia đình tôi trong khu vực đe dọa "yêu cầu di tản" sớm chạy xuống phía an toàn gần sát bờ biển bên cạnh xa lộ 5. Tạm trú ở tiệm bán đồ đạc trang hoàng bàn ghế nhà cửa của một người em trong gia đình.

Chạy nạn hỏa hoạn mà chẳng thấy người nào trong gia đình tỏ vẻ buồn cả. Chuyện trò ồn ào như chợ vỡ. Mạnh ai nấy nói. Di tản kỳ này khác hẳn hồi 30 tháng 4 năm 75 một trời một vực, một người chị vợ phát ngôn. Rồi thực phẩm được bày ra ăn uống tận tình. Coi như "Đêm Không Ngủ". Huyên thuyên chuyện trò. Lớn nhỏ không phân biệt, mặc sức ôn lại những chuyện xưa tích cũ trong gia đình. Và, mỗi người tự động lựa chỗ chiếm cứ ghế nệm nằm ngồi thoải mái.

Trước đây, bốn năm, San-Diego cũng bị một trận Fire-Storm dữ dằn, thiệt hại nặng nề về tài sản.  Có nhiều nhà ở khu Scripp-Ranch và Poway chưa kịp khôi phục, nay lại bị một vố thứ hai có phần nặng nề hơn trước. 

Tin tức sơ khởi được ủy ban cứu trợ Fire Storm San Diego 2007 họp báo cho biết có một người chết. Nạn nhân là một công dân Mễ lậu vừa vượt qua biên giới khu Telecat bị lửa thui cháy không cứu kịp. 20 người bị thương, trong đó có bốn lính cứu hỏa đã được đưa đi chữa trị tại Burn Center của bịnh viện đại học UCSD ở La Jolla. 

Khoảng hơn 1300 nóc gia đã bị thần hỏa tiêu hủy.  Hơn một trăm nhà ở khu Santa Fee, Poway và Rancho Bernado mỗi căn trị giá vài triệu đô la đã làm mồi cho thần hỏa.

Trận hỏa hoạn tại San Diego chỉ sau hỏa hoạn Malibu một ngày. Hai đám cháy khởi sự cùng một lần , một ở gần biên giới phía Nam Mỹ-Mễ khu Potrero Valley, và một ở phía Bắc gần Camp Penleton của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ khu Harris tạo thành bức tường lửa hai đầu kẹp cứng thành phố du lịch San Diego ở giữa. Xa lộ 8 đi về Arizona đóng cửa vì lửa và gió.  Xa lộ 15 đi Las Vegas cũng cấm lưu thông hai ngày liên tục giữa đoạn xa lộ 79 và 78. Xa Lộ 5 bị nghẽn cứng vì lưu lượng quá đông, tuy nhiên cũng bị gián đoạn tạm ngừng lưu thông hơn nửa ngày khi lửa tràn qua khu nhà giàu giữa xa lộ 56 và Solana Beach. 

Những hình ảnh do Nasa cung cấp cho thấy những cột khói kéo lên trên bầu trời San Diego che khuất mặt trời được radar thu hình chuyển trở lại trái đất như là hình ảnh những cơn mưa bão vĩ đại của thời Trung Cổ.

Không khí rất xấu cho những người già và trẻ em. Y tế địa phương khuyến cáo nên ở trong nhà không nên ra ngoài đường.  Nhứt là những người có bịnh tim mạch và hô hấp cần phải tránh không nên đi ra ngoài. Và, thời tiết khí tượng tiên đoán vẫn tiếp tục nóng trên 90 độ cho đến cuối tuần, và Santa Ana Wind sẽ dịu lại vào khuya thứ ba 10-23-07.

Có một nguồn tin chưa được xác nhận loan tải là vụ hỏa hoạn này do kẻ phá hoại gây ra. Nhân viên thẩm quyền hiện đang thu thập tin tức dữ kiện trước khi có lời nhận định chính thức.

Tổng Thống Bush cũng đã điện đàm nói chuyện với Thống Đốc Arnold từ thủ đô, sau đó tuyên bố San Diego được hưởng trợ cấp của liên bang bằng ngân khoản tai họa đặc biệt của quốc gia.  Đồng thời đưa National Guard tới bảo vệ những khu vực nhà cháy.

Khi viết vội vàng bài này, thần hỏa đã đốt sạch sẽ hơn 500 dặm vuông đất San Diego.  Hơn 1200 nhà tiêu ra tro bụi. Tính ra có thể thiệt hại nhiều tỉ đô la.  1/3 dân số San Diego phải tạm thời di trú vào những khu tạm cư. Football Stadium Qualcomm ưu tiên giành cho người tị nạn, cho nên đội banh Charger San Diego phải dời sang Arizona tập luyện, và có thể trận đấu cuối tuần này vào chiều chúa nhựt sẽ bị đình lại cho tới lúc thuận tiện.

Lạy trời cho một phép lạ đổ xuống San Diego một trận mưa dữ dội như ở New Orlean mấy ngày vừa qua thì thật là hữu ích và mầu nhiệm vô cùng.

San-Diego FireStorm 2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thông tin 3 bác sĩ Nga bí mật bị rơi từ những cao ốc bên Nga, trong không đầy một tuần, cùng cái chết tự tử của bác sĩ Lorna Breen ở Hoa Kỳ, đã làm nao núng thế giới. Tại sao họ chết và con số tử vong của bác sĩ và nhân viên y tế tăng cao trong những ngày dầu sôi lửa bỏng của đại dịch, là 1 câu hỏi được đặt ra trong 1 bài viết của đài truyền hình CNN. Họ bị giết hay nhảy lầu tự vẫn mà chính quyền Nga báo cáo là bị rơi ra từ cửa sổ của các cao ốc khiến hai người tử vong, người thứ ba, Alexander Shulepov, đang ở trong tình trạng nguy kịch. Khi được CNN hỏi nguyên nhân gây ra tai nạn, giới chức có thẩm quyền của Nga từ chối trả lời. Đài CBS thì gọi đó là những cái chết bí mật. Giới truyền thông có những bài bình luận phê phán điện Cẩm Linh và chính quyền Putin rằng họ đã che dấu sự thật.
“Tư bản sẽ bán cho chúng ta sợi dây thòng lọng để treo cổ chúng”, Chủ bút Peter Hartcher của tờ The Sydney Morning Herald hôm 1/5/2020 trích câu nói của Lenin mở đầu bài bình luận “Tiền hay chủ quyền của chúng ta: Trung cộng không cho chúng ta sự chọn lựa.” Ông Hartcher áp dụng lời nói của Lenin vào trường hợp của nhà tư bản hầm mỏ Úc Andrew Forrest, đang nối giáo cho Trung cộng bán đứng chủ quyền nước Úc: “Tư bản bán cho chúng ta quặng sắt để chúng ta rèn xiềng xích chúng lại”.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm di cư từ Bắc vô Nam, lang tôi xin ra ngoài lãnh lực y học, ghi lại vài hàng về biến cố đau buồn này. Để khỏi “Lạc bất tư Thục”, ham vui mà quên cả quê hương, bản quốc… Một quê hương còn nhiều tai ương. Đang giờ học Việt văn của giáo sư Nguyễn Tường Phượng thì tôi được nhân viên phòng Giám học kêu xuống gặp người nhà. Tôi học lớp Đệ Tam ban A Trung Học Chu Văn An ở Hà Nội.
Đành rằng Hoa Kỳ là một cường quôc trên thế gới, nền ngoai giao rất đa đoan, phức tạp. Chính sách của Hoa Kỳ dưới thời bất cứ tổng thống nào cũng chỉ phục vụ quyền lợi của dân chúng Hoa Kỳ, nhưng dù sao, như lời tổng thống Trần Văn Hương nói với đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin trước khi chia tay vào tháng 4-1975: “Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tr. 353.)
Có lẽ nhằm mục đích để nhớ lại 40 năm sau cuộc chiến Vietnam-War, và cũng để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Viêt-Mỹ, Rory Kennedy, nhà đạo diễn cũng là người sản xuất điện ảnh, đã bắt đầu cho trình chiếu cuốn phim “The Last Days In Vietnam” hôm 17-January-2014 trong dịp lễ hội Sundance Film Festival. Phim dài 98 phút do bà thực hiện dựa trên sử liệu phim ảnh về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam...
Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.