Hôm nay,  

Thân Giáo

04/07/200900:00:00(Xem: 7009)
THÂN GIÁO
Huệ Trân
Sau khi rời cung vàng điện ngọc, thái tử Tất Đạt Đa trở thành sa-môn Gotama, quyết đi tìm Đạo Cả. Ngoài những đạo tràng ghé đến để xem xét cách thức và mục đích pháp tu, sa-môn Gotama đã chính thức tu tập theo hai vị đạo sư già, mà tâm độ lượng và sở học uyên bác của các ngài đã thu hút rất nhiều đồ chúng. 
Cả hai vị thầy đều hoan hỷ và sửng sốt trước sự ngộ nhập mau lẹ của sa-môn Gotma và phải thú nhận rằng người đệ tử xuất thân dòng dõi cành vàng lá ngọc này đã đạt tới tất cả những gì vị thầy đã đạt!
Nhưng đó chưa phải là sự giác ngộ rốt ráo, chưa phải là sự giải thoát khỏi sinh tử luân hồi mà sa-môn Gotama tìm kiếm; nên sa-môn đành bái biệt thầy, tiếp tục ra đi.
*
Có thời gian, sa-môn tạm dừng chân trong khu rừng sồi êm mát thuộc thành Vương Xá của vương quốc Ma Kiệt Đà, vì khu rừng rất im vắng để thiền tọa. Một lần, sa-môn ôm bình bát vào thành khất thực, đúng khi vua Tần-Bà-Xa-La đang ngự xa-giá, thăm dân. Qua bức rèm mỏng, nhà vua nhìn thấy vị sa-môn ôm bình bát, thong dong giữa phố thị xôn xao. Mỗi bước chân vị thầy tu như nở mỗi đóa sen, cực kỳ an lạc, tịnh khiết. Mà lạ thay, sự nhẹ nhàng thanh thoát của bước chân không những không tương phản, mà lại hài hòa với nhân dáng uy nghi như tượng vương,  mỗi di động thường làm muông thú trong rừng nể phục!
*
Nhà vua chiêm ngưỡng vị sa-môn không rời mắt, cho đến khi sa-môn khuất sau đám đông. Vua vội truyền quân hầu đem lương thực tinh sạch cúng dường và theo dõi để biết nơi sa-môn ẩn tu.
Ngày hôm sau, vua Tần-Bà-Xa-La đích thân đến khu rừng sồi thăm sa-môn Gotama. Cuộc hội kiến càng khiến nhà vua cảm phục kính yêu qua những biểu tỏ nhu hòa nhưng đầy trí tuệ của sa-môn.
Tình bạn giữa hai người rất thắm thiết, bền bỉ, từ trước, và sau khi sa-môn Gotama đắc đạo, thành Phật.
*
Điều gì khiến vua xứ Ma Kiệt Đà nhận ra sự cao quý nơi vị sa-môn đầu trần chân đất"
Đơn giản.
Đó là Thân Giáo.
Nhưng có thực đơn giản không"
Xét kỹ thì chắc không đơn giản đâu! Nếu chỉ nhìn nhân dáng một người mà có thể thấy phần nào sự tiềm ẩn trí tuệ và đạo hạnh, là khi nội lực người đó sung mãn, tỏa sáng ra ngoại hình. Đạt được bản thể đó, không là bậc xuất trần cũng phải là người dày công tu tập.
Điều này chúng ta cũng từng thấy khi được diện kiến những bậc tài cao đức trọng. Chỉ cần sự hiện diện của quý ngài, dù với hình thức bình dị, đơn sơ, vẫn khiến không gian như ngưng đọng.

Đó là giá trị tâm linh cao quý.
*
May mắn thay! (nếu có thể cho là may mắn!), giữa môi trường biến động đầy những uế trược nhơ bẩn và tàn bạo nhất thế gian, bất ngờ, chúng ta đang thấy trăm hoa bừng nở. Hàng trăm đóa hoa này, dường như chỉ đang là nụ nhỏ, ẩn mình sau lá, siêng năng tưới tẩm nắng, gió và dung liệu cần thiết để trưởng thành.
Nhưng phong ba ập tới!
Không! Những ngọn gió đen tham sân si không thể hủy diệt em khi trong em đã gieo được hạt giống của từ bi và trí tuệ.
Dù mùa xuân chưa đến, em quyết phải nở hoa. Em quyết phải đứng dậy bằng đôi chân của chính mình để thực chứng em đang là những Đóa Hoa Bất Diệt vì em may mắn được sinh ra từ giáo pháp của Đức Thế Tôn. Trong hoàn cảnh bị áp bức, giáo pháp đó dạy em nhẫn nhục, im lặng mỉm cười.
Chỉ có thế thôi.
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Quý vị chỉ vững tin, hồn nhiên và đơn giản tuân lời Phật dạy nhưng quý vị có biết rằng quý vị đang truyền đạt đạo pháp bằng Thân Giáo"
*
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Thân Giáo của quý vị đang vô tình tương phản với những nhân dáng đáng xấu hổ! Chỉ cần nhìn tấm ảnh mang tính chất thời sự về buổi họp tại chánh điện tu viện Bát Nhã khi tăng ni và Phật tử được mời đến để nghe chính quyền địa phương ra lệnh “Cấm thầy dạy Đạo. Cấm Phật tử đến chùa học Đạo!”. Tấm ảnh có vẻ chỉ là thông tin bình thường, nhưng nhìn xem, tất cả tăng ni sinh đều tôn trọng và bình thản nhìn lên phía bàn chủ tọa; trong khi phía sau là sự náo loạn của những kẻ hung hãn, trèo lên trụ tường, giăng những biểu ngữ bất xứng, là những ồn động của ngôn ngữ tục tĩu thế gian, là những khoa tay múa chân của đám múa rối vô cảm tính!
Không có nội lực vững vàng, làm sao chẳng một lần ngoái lại phía sau, theo phản ứng tự nhiên của con người"
Xin cám ơn hàng trăm Đóa Hoa Bất Diệt đang nở trên Bát Nhã.
Hình ảnh tọa thiền hùng tráng trong tinh thần vô úy, vô sự của quý vị đang đốt cháy cái nhân dáng hung hãn vác rựa rượt chém người, cảnh côn đồ được thuê tới phóng hỏa am cốc, cảnh vật dụng, kinh sách của quý vị bị quăng ném ra sân …..
*
Không cần một lời nói, không cần một hành động, Thân Giáo của quý vị đang soi tỏ những gì tối tăm nhất!
*
Quý vị đã làm tròn sứ mệnh của những trưởng tử Như Lai.
Xin được đảnh lễ quý vị bằng tất cả sự cảm phục.
Huệ Trân
(Độc-cư-am, tháng 7, 2009)
    

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến. Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.