Hôm nay,  

Điềm Báo

21/08/201000:00:00(Xem: 12115)

Điềm Báo

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt
Trên thế giới hầu như trong mỗi dân tộc đều có những tín ngưỡng, tục lệ được xem như là mê tín, dị đoan nhưng lại được nhiều người tin theo và vô tình trở thành những qui ước bất thành văn giữa con người và thế giới tâm linh.
Những qui ước này không phải lúc nào cũng đúng nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn.  Hễ tin thì ứng và cũng còn tuỳ thuộc vào căn duyên, bởi vì nguyên tắc tác động của thế giới vô hình vào cõi nhân gian lúc nào cũng hư hư thật thật để tránh dẫn dắt con người vào sự ỷ lại, mê tín.  
Nhìn qua một số tục lệ giữa Đông và Tây, chúng ta thấy rằng cả hai bên đôi khi có những điểm tương đồng và dị biệt như sau:
1. Người Mỹ cũng như người Á Đông rất sợ khi lái xe gặp phải con mèo đen chạy ngang qua đường hoặc mới bước ra cửa ngỏ vì đây là “điềm xui”.
2. Trong khi chim cú là biểu tượng trưng cho sự may mắn đối với người Mỹ thì lại là điềm gở đối với dân tộc Á châu nhất là người Việt Nam.
Ngoài ra còn có một số tục lệ khác được khá nhiều người biết đến trên đất nước Hoa Kỳ hiện nay như đa số người Mỹ:  không bao giờ chống dù đi trong nhà, tránh đi từng bước một trên từng ô của những tấm đá lót đường, không đi dưới cầu thang, tránh thực hiện những công việc quan trọng, ký kết giao kèo vào ngày thứ Sáu 13 (con số 13 hầu như không được dùng tới trong một số khách sạn) vì họ tin rằng nếu phạm những điều trên sẽ có chuyện không may xảy ra.
Người Việt có rất nhiều tập tục kiêng cử và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý khi vô tình gặp phải một trong số điều như sau:
- Lái xe trên đường gặp Kỳ đà cản mũi.
- Nhện sa trước mắt
- Nghe tiếng chim cú kêu trên mái nhà: điềm báo cho sự tang tóc
- Chim sa
Nói về hiện tượng chim sa, người viết xin chia sẻ một câu chuyện đã chứng kiến khoảng năm 1970, tại một khu biệt lập của Ty Công Chính tỉnh Định Tường.
Một trong số các căn nhà nơi đó có một gia đình chỉ có hai vợ chồng già sống không con cái.  Bác trai tên là Minh, một họa viên trong Ty, mà tôi thường gọi là Bác Bảy. Riêng bác gái về sau có một thương vụ nhỏ ở Saigon nên thường vắng mặt.
Vào một buổi xế trưa, sau buổi tiệc, hai bác đã mời thân khách ra chụp hình lưu niệm trước nhà trước khi bác gái trở về Saigon thì bỗng nhiên có một con chim se sẻ rơi xuống đất nằm im bất động trước mặt mọi người.  Biết là điềm gở, bác gái đã vội mang chim vào nhà cất giấu đi (có lẽ chim đã chết"), sau đó bác ra ngoài nói với mọi người là đã thả cho nó bay đi.
Linh tính đã báo cho bác gái biết một điều gì nên trước khi đi, bác đã căn dặn bác trai thật kỹ lưỡng và còn ghi cả chữ trên vách với nội dung: “Tối phải ngủ sớm, không được ra ngoài”.
Có lẽ số mệnh đã an bài, tối hôm đó Bác Bảy Minh đã lên cơn đau tim đột ngột và mất ngay sau đó.  Điều này đã ứng vào một qui ước, điềm báo về sự chết chóc trong dân gian Việt Nam.
 - Máy mắt bên trái hay bên phải.   Điều này có lẽ hầu hết mọi người đã từng chứng  nghiệm ít nhiều chuyện hên xui cho chính bản thân mình.
 - Riêng chuyện “sáng sớm ra đường gặp gái thì xui” nhất là những ngày đầu năm.   không biết đã được phái “mày râu” đặt ra tự lúc nào, có tính chất khôi hài nhưng cũng được khá nhiều người biết đến.  Đặc biệt là “điềm báo” này lúc nào cũng đúng đối với những ông chồng lấy phải vợ có máu “hoạn thư”.  Thử nghĩ xem, sáng sớm đi với vợ bước ra đường tình cờ gặp lại “người xưa” thì cả ngày kể như xong!  Nhất là điều này lại xảy ra đúng vào những ngày đầu năm thì kết quả trong năm chắc quí vị đã biết như thế nào rồi"  
Bên cạnh những điềm báo có tính cách hữu hình như mắt thấy, tai nghe, còn có những điềm báo được cảm nhận trong thân tâm như thần giao cách cảm (cảm giác bất an, bồn chồn), giấc mộng báo điềm, điềm báo lành của niệm Phật vãng sanh…Và còn có điềm báo trong cảnh trí mà người viết đã được chứng nghiệm qua 2 sự kiện như sau:
1. Hình ảnh người thiếu phụ xỏa tóc với bộ áo hai màu đen trắng.
Cách đây vào khoảng hơn hai năm, khi cùng gia đình đến thăm một người Cậu  trong bệnh viện. Vì số người vào phòng thăm bệnh nhân bị hạn chế, nên tôi tạm chờ ngoài phòng đợi. Thật lạ lúc đó trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một người đàn bà với mái tóc xỏa dài, y phục là một bộ áo dài giống như áo bạch y của Đức Quán Thế Âm, nhưng đặc biệt trên nền y phục trắng có những ô vuông màu đen xen kẽ.  Tôi bỗng liên tưởng không biết đây có phải là điềm báo của sự chết hay không khiến cho tâm hơi hoảng sợ và thầm lo cho Cậu.  Đến khi bước vào phòng, nhìn thấy Cậu nằm trên giường bệnh chưa kịp mở lời thì nước mắt bỗng tuôn trào không cầm được cùng với nỗi nghẹn ngào không thể tả.  Một cảm xúc lạ lùng mà trước đây tôi không bao giờ cảm nhận được.  Hình ảnh cùng cảm xúc đó không ngừng tái diễn ngay cả trên đường về, và tôi đã thuật lại cho gia đình cùng nghe.  Khoảng 3 tuần sau thì Cậu tôi mất.
2. Biệt Thu Điểu
Có lẽ thế giới vô hình còn muốn cho tôi được chứng nghiệm, học hỏi thêm một bài học khác qua hình ảnh trong cảnh trí.  “Biệt Thu Điểu” là tựa đề của một câu chuyện mà tôi và một người bạn đã ghi lại về diễn biến của một điềm báo, đặc biệt lần này liên quan đến một phương thức nhắn tin chuyển tiếp cho một người bạn, từ thế giới bên kia.  Một cảm nhận qua cùng làn sóng của tâm thức. Hy vọng một vài đoạn văn trong câu chuyện dưới đây sẽ mang lại cho moị người thêm một nhận thức mới lạ trong thế giới tâm linh.
Nghìn thu vĩnh biệt lìa nhân thế,


“Lục Điểu” đưa tin, xót xa buồn!
”11/15/06
Sau khi xem email của một người bạn, trong trí tôi bỗng xuất hiện hình ảnh một “Tiểu Lục Điểu” tôi cho rằng đó chẳng qua là một sự ngẫu nhiên và không màng tới nó.  Nhưng thật lạ hình ảnh ấy ngày càng rõ rệt, tôi có thế thấy rõ từng chi tiết và màu sắc.  Đó là một con chim nhỏ có kích thước cở như chim én  (swallow), lưng và cánh có màu xanh lục hơi óng ánh cam.  Ức chim có 2 màu: xanh lá mạ và xanh lục hòa lẫn nhau. Chim có 2 mắt nhỏ và chiếc mỏ ngắn.  Điểm đặc biệt là trên đầu có một chùm lông tròn màu trắng như bông gòn, và đuôi thì hơi dài cũng màu trắng.  Chân màu đen có những ngấn tròn màu nâu nhạt. Nhân cách hóa thì nó có vẻ trông giống như một cô tiểu thư đài các.
Hình ảnh này tái xuất hiện mãi trong trí tôi cho đến chiều tối và hình như muốn thôi thúc tôi chuyển đến cho người bạn một điều gì.  Kinh nghiệm cho biết rằng có thế đây là một sứ giả của thế giới vô hình muốn gởi đến bạn tôi một thông điệp.  Tôi quyết định thông báo cho bạn tôi về hình ảnh của “Tiểu Lục Điểu” vào sáng sớm hôm sau. PC”

”Và chuyện đã thật sự xẩy ra vào ngày 11/15/06 tại Costa Mesa , California như sau:
Tôi là một người bạn của PC.  Tôi vẫn làm việc bận rộn như mọi ngày, và vào khoảng một tiếng đồng hồ sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn thân.  Cô ta là người Mễ Tây Cơ, với đôi mắt màu xanh nâu, màu lá cây, nước da trắng.  Mái tóc cô ta quăn tự nhiên và gương mặt rất hiền nhưng thế hiện sự thông minh sẵn có qua ánh mắt sáng ngời.
Cô ta nói rất nhanh, và đã mất đi sự tự chủ của mọi ngày.  Cô ta báo tin cho tôi biết mẹ của một người rất thân với cô ta vừa mới qua đời.  Gia đình cô ta sống rất giản dị và rất thân thiết bên nhau.  Nên tin tức này dĩ nhiên như một tiếng sét làm cả gia đình và lẫn cô đều hoang mang.  Không hiểu vì sao cô lại tin tưởng nơi lời cầu nguyện của tôi. Cô cầu mong tôi cầu nguyện cho gia đình bạn cô ta được bình an và lấy lại niềm tin sau sự mất mát to lớn đó.                                                                                           
Buổi chiều về, ngồi trong phòng đọc sách như mọi ngày, bỗng dưng, trong trí tôi bay lượn qua lại một con chim nhỏ như chim Hoàng Yến.  Tôi không nhớ rõ nó màu gì, nhưng tôi biết đó là một loại chim rất quý, vì có nhiều màu sắc.  Tôi tự hỏi tại sao tôi lại thấy nó, rồi không nghĩ gì đến nó nữa.  Tư tưởng đó chìm xuống, rồi tư tưởng mới lại bắt đầu.  Con chim đó lại xuất hiện lần thứ hai trong trí tôi, rồi tôi lại quên nó đi, và miên man suy nghĩ đến chuyện khác.  Đến lúc đó tôi lại chợt nhớ ra cần phải cầu nguyện cho cô bạn.  Tôi đã yên lặng một lúc lâu để tâm hồn lắng đọng và bắt đầu cầu nguyện.  Rồi sáng ngày hôm sau, việc tôi nhớ đầu tiên là dâng lời cầu nguyện đêm qua một lần nữa lên với Chúa.  
Đến khi vào sở, PC cho tôi hay đã nhìn thấy một con chim nhỏ màu xanh lục và hình như có lẽ đây là một thông điệp mà thế giới vô hình muốn gởi đến cho tôi.  Có phải chăng đó là một thông điệp cho những người liên hệ, để cầu khẩn nơi Thượng Đế cho gia đình cô bạn tôi một sự bình an như mọi ngày.  Tôi ngồi tư lự và có nói với PC về sự trùng hợp lạ kỳ.  Chính PC và tôi đã nhận được cùng một thông điệp ấy, một cách tình cờ hay có sự sắp đặt"  
Vì sự trùng hợp lạ thường này, tôi và PC có ý định ghi lại như một kỷ niệm đặc biệt của một sự kiện đã xảy ra trong cùng một ngày, cho những người ở những nơi khác nhau, và kể cả không quen biết nhau.  TN”.
 Nói chung, nếu như có một hiện tưọng xảy ra một vài lần với cùng một kết quả tương tự và được hầu hết mọi người tin theo thì thế giới vô hình có thể nương theo đó mà lập ra qui ước để ứng nghiệm trong dân gian.   Ngoài ra có những hiện tượng do sự “ngẫu nhiên” mà hình thành có tính cách vô thưởng, vô phạt thì không sao; nhưng nếu hiện tượng này vô tình trở thành một niềm tin có thể ảnh hưởng và phương hại đến cuộc sống của nhiều người thì thế giới vô hình có thể cũng sẽ tác động khiến cho kết quả đi ngược lại.
  “Thầy Bạch tuộc Paul” qua thế vận hội túc cầu vừa qua là một hiện tượng đáng chú ý nhất trên thế giới hiện nay.  Quí vị thử nghĩ xem nếu như hầu hết mọi người đều tin hiện tượng này vào công việc “cá độ” thì kết quả sẽ như thế nào"  Hãy chờ xem kết quả tiên đoán của “Bạch tuộc Paul” trong mùa thế vận kế tiếp.
Nói tóm lại, điềm báo có thể được xem như là một qui ước giữa dân gian và cõi vô hình.   Tuỳ theo tín ngưỡng và tục lệ mà mỗi dân tộc có những qui ước giống nhau hay khác nhau.  Điềm báo cũng có thể biến đổi để thích ứng với thời gian và không gian.
Đúng hay sai còn tuỳ theo căn duyên của từng cá nhân, một tập thể hay cả một quốc gia được ấn chứng bởi thế giới bên kia.  
“Luôn giữ tâm an lành, làm điều lành ắt sẽ cảm ứng bực trên mà gặp điềm lành.”
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt  (www.duongsinhthucphap.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.