Hôm nay,  

Bắc Kinh

05/08/201000:00:00(Xem: 19013)

Bắc Kinh  
                                                                   
Đào Như
                                                                          *
Thật không ngờ những điều phát biểu của Ngoại trưởng Hoa kỳ, Hillary Clinton, tại diễn đàn An Ninh Khu Vực ĐNÁ-17 tại Hà nội, laị có thể tạo ra dư chấn làm điên đảo giới lãnh đạo Bắc kinh. Những phản ứng thái quá bốc đồng, gần như tự phát của các nhà lãnh đạo Bắc kinh nhất là phe lãnh đạo diều hâu của Quân Ủy Trung Ương của nước này, bộc lô rõ ràng Hội Chứng Hoảng Sợ-Hillary Clinton Phobia-khi họ đối đầu với những phát biểu có tính quyết liệt về Biển Đông của Ngoại trưởng Hoa kỳ.
    Tại ARF-17, bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Hoa kỳ nhiều lần khẳng định với 27 thành viên của ARF và toàn thế giới, khu vực Biển Đông là “lợi ích quốc gia” của Mỹ. Bà thẳng thừng phản đối sự đe dọa hay sử dụng vũ lực ở Biển Đông bất cứ từ bên nào. Những cuộc đàm phán về Biển Đông giữa Trung quốc với các quốc gia ĐNÁ có liên hệ phải được quốc tế hóa, đa phương hóa và phải được diễn ra bằng thương lượng, trong hòa bình. Và bà kêu gọi các cuộc đàm phán về Biển Đông ít ra phải dựa trên cơ sở của Thỏa Ước Về Biển Đông năm 2002-DOC-(Declaration of Conducts) ký kết giữa Trung Quốc và các nước ĐNÁ. Tất cả những điều phát biểu của Ngoai trưởng Hoa kỳ có tác dụng tích cực các thành viên ASEAN, họ nung nấu quyết tâm lách mình ra khỏi áp lực ‘nước lớn’,của TQ. Cách đây mấy tháng, bà tuyên bố tại ASEAN-43: Mỹ chẳng những sẽ trở lại Châu Á Thái Bình Dương, mà Mỹ còn sẽ ở lại đây, nhất là tại Biển Đông. Ngay“trước mủi”của phái đoàn Trung Quốc và Ngoại trưởng TQ, Dương Khiết Trì, tại Hà nội, trong buổi lễ liên hoan kỷ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai Chính phủ Việt Mỹ, bà khẳng định với Ngoại trưởng, Phó Thủ tướng Chính phủ Việt Nam: “cho dù còn nhiều khác biệt về nhân quyền giữa hai bên, Hoa kỳ vẫn xem Việt Nam quan trọng không chỉ là một quốc gia đơn thuần mà còn như một thành viên quan trọng trong chính sách tăng cường sư hiện diện của Mỹ tại châu Á Thái Bình Dương, đặc biệt tại Đông Nam Á. Cũng hôm gặp gỡ với Thủ tướng Việt Nam tại Hà nội, 24-7, Ngoại Hillary Clinton cũng xác định bà sẽ trở lại Hà nội vào tháng 10 tới cùng với Tướng Robert Gates, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ để cùng tham dự Hôi Nghị Bộ Trưởng Quốc Phòng Nới Rộng – ASEAN Defense Ministers Meeting Plus-ADMM+.


     Những điều phát biểu của Ngoại trưởng Hoa kỳ tại Hà nội trong hai ngày 23-24-tháng 7 vừa rồi làm kinh ngạc Ngoại trưởng Trung Quốc, Dương Khiết Trì đã phải sửng sốt, lên tiếng phản đổi một cách chật vật, tố cáo chính Mỹ đã dàn dựng nên những điều chỉ trích Trung Quốc về Biển Đông tại ARF-17, và Dương Khiết Trì lớn tiếng phê phán diễn đàn ARF không phải là nơi thích hợp để bàn về Biển Đông. Nhưng sư phản kích của TQ chống Ngoại trưởng Hillary Clinton thật sự bùng nổ tại Bắc kinh vào ngày 26/ 7, hai ngày sau ngày bế mạc diễn đàn An Ninh ĐNÁ-17, Ngoại trưởng TQ, Dương Khiết Trì, đồng loạt với báo chí, nhất là tờ Global Times, phiên bản Anh ngữ của tờ Nhân Dân Nhật Báo, đã lên tiếng kịch liệt đã kích Ngoại trưởng Clinton, và tố cáo Ngoại trưởng Mỹ đã thật sự tấn công thẳng vào TQ khi bà tuyên bố Biển Đông là “lợi ích quốc gia” của Mỹ và bà lên án sư hâm dọa hay sử dụng vũ lực trong tranh chấp tại Biển Đông và nhất là khi ngoại trưởng Hoa kỳ nhất quyết phải quốc tế hóa, phải đa phương hóa mọi cuộc đàm phán về Biển Đông. Dương Khiết Trì nhất quyết bảo vệ lý tưởng đàm phán song phương về Biển Đông giữa TQ và một trong những quốc gia ĐNÁ có liên hệ. Đó là chủ thuyết chia để trị, cách ly và làm suy nhuơc từng đối-trọng. Đó cũng là chủ thuyết lý tưởng của bọn Bành Trướng Nước Lớn, từ thời nhà Hán, đến Mao Trach Đông, Đặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào hôm nay…Để hậu thuẫn lập luận mù quán của Dương Khiết Trì, báo Global Times của TQ, lập lờ lập lại thuật ngữ “lợi ích cốt lõi”. Và để đối lập với Ngoại trưởng Clinton, báo Global Times lên tiếng khẳng định “Nam hải (Biển Đông) là “lợi ich cốt lõi” của TQ. Trong thực tế, các giới cầm quyền và báo chí TQ, trong những tháng qua không ngừng đề cập trở lại cụm từ thuật ngữ này. Trước đây TQ chỉ qui định Tây Tạng, Tân Cương và Đài Loan là “lợi ích cốt lõi”của họ. Bây giờ Biển Đông cũng được giới lãnh đạo Bắc kinh và báo Global Times qui định vào phạm vi “lợi ích cốt lõi” của TQ. Thuật ngữ“lợi ích cốt lõi”hàm chứa ý nghĩa khi lợi ích này bị xâm phạm, bị đánh đổ, thì chính phủ TQ sẽ bảo vệ đến cùng ngay cả bằng vũ lực, chiến tranh nếu cần. Báo Global Times hôm đó cùng đi đến kết luận:
    “biết rằng xung đột quân sự sẽ đem lại kết quả xấu cho toàn bộ trong vùng. Nhưng không phải vì thế mà TQ từ bỏ bảo vệ “lợi ích cốt lõi”của mình tại Biển Đông bằng biện pháp quân sự”.  
     Có phải chăng cũng chỉ vì hậu thuẫn lập luận của Ngoại trưởng Dương Khiết Trì, và cũng để chứng minh sức mạnh quân đội của TQ trong trường hợp cần thiết để bảo vệ “lợi ích cốt lõi”của mình trên Biển Đông, cho nên, cùng ngày 26/ 7, Quân Ủy Trung Ương Trung Quốc ra lệnh thao diễn lực lượng hải quân của nước này tại Biển Đông. Theo bản tin điện báo VOA ngày 30-7-2010 cho hay hôm 26/7 Trung Quốc cho tiến hành cuộc tập trân qui mô trong vùng biển Nam mà Việt Nam gọi là Biển Đông, nhầm mục đích gửi đi một thông tin nhầm tuyên bố chủ quyền của họ trong vùng Biển Đông không chối cãi. Cuộc thao diễn này đặt dưới sự giám sát của các nhà lãnh đạo cao cấp trong quân đội, kể cả Trần Bình Đức, tham mưu trưởng quân đội của TQ.  Trong dịp này Trần Bình Đức phát biểu:
       “TQ phải bám sát tình hình Biển Đông và chuẩn bị cho các cuộc xung đột quân sự có thể xảy ra tại vùng biển này.”.
       Sáng nay, ngày 3rd/8/2010, điện báo BBC lại cho hay kể từ hôm 3rd/8 TQ lại mở một cuộc tập trân 5 ngày trên Đông hải gần Hoàng hải. Cuôc tâp trân lần này qui mô hơn vời sư tham dự của 12,000 binh sỹ, máy bay tàng hình, máy bay thám thính và nhiều tàu chiến tham dự. Mục đích của cuộc tập trân này, lại một lần nữa, cũng chỉ là để giương cao sức mạnh của vũ khí Trung Quốc để phản đối sự can thiệp của Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton vào Biển Đông và cũng để trả đũa cuộc thao diễn lục lượng hải quân phối hợp giữa Mỹ và Nam Triều Tiên trên Đông hải từ ngày 27/7 đến 30/7/10 vừa qua. Nhưng thế giới xem chừng đã lạnh nhạt với những cuộc tập trận trên biển của TQ. Đó là những điệu sáo nhàm chán không còn ai muốn nghe cũng như không còn ai muốn thấy nữa. Mong rằng dưới ánh sáng của diễn đàn ARF-17 tại Hà nội vừa rồi, các nhà lãnh đạo Bắc kinh đã nhận diện ra được chính mình, phải biết mình là ai. Nhược bằng không Trung Quốc sẽ bị cô lâp không những trên các vùng biển mà ngay cả trên những thương trường và chính trường thế giới./.

Dào Như
Bác sỹ Đào Trọng Thể
Oak park, Ill.USA
Aug, 3rd/2010


NGUỒN THAM KHẢO

1-Trung Quốc tiến hành tập trận qui mô lớn ở Biển Đông
    http://www1.voanews.com/vietnamese/news/china-military-07-30-2010-99647019.html

2- Quân Đội Trung Quốc Chỉ Trích Hoa Kỳ Về Biển Đông
   http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/07/100730_china_us_scs.shtml
3- Kỷ Niệm 15 Năm Quan Hệ Việt Mỹ
    http://www1.voanews.com/vietnamese/news/special-reports/politics/us-vietnam-anniversary-07-01-2010-97659444.html

4- Trung Quốc Tiếp Tục Tập Trận
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/08/100803_china_military_drill.shtml

Lực lượng Hồi giáo Taliban lên nắm quyền tại Afghanistan không chỉ làm thay đổi triệt để hệ thống chính trị quốc nội mà còn tình hình an ninh khu vực và quốc tế.
Một gian thương trộn 10% đồng vào vàng rồi rao bán vàng nguyên chất sẽ bị bỏ tù về tội lừa đảo. Nhà nước in tờ giấy bạc 100 đồng nhưng giá trị chỉ còn lại 90 đồng nhưng lại gọi là 10% lạm phát (inflation, tức là tiền mất giá.) Nếu bạn đọc thay vì mua tivi 32 inch năm nay chờ thêm 2 năm mua tivi 50 inch lớn hơn, đẹp hơn mà giá lại rẻ hơn thì gọi là giảm phát (deflation, tức là hàng hóa mất giá.)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.