Hôm nay,  

Bắc Kinh

05/08/201000:00:00(Xem: 12130)

Bắc Kinh  
                                                                   
Đào Như
                                                                          *
Thật không ngờ những điều phát biểu của Ngoại trưởng Hoa kỳ, Hillary Clinton, tại diễn đàn An Ninh Khu Vực ĐNÁ-17 tại Hà nội, laị có thể tạo ra dư chấn làm điên đảo giới lãnh đạo Bắc kinh. Những phản ứng thái quá bốc đồng, gần như tự phát của các nhà lãnh đạo Bắc kinh nhất là phe lãnh đạo diều hâu của Quân Ủy Trung Ương của nước này, bộc lô rõ ràng Hội Chứng Hoảng Sợ-Hillary Clinton Phobia-khi họ đối đầu với những phát biểu có tính quyết liệt về Biển Đông của Ngoại trưởng Hoa kỳ.
    Tại ARF-17, bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Hoa kỳ nhiều lần khẳng định với 27 thành viên của ARF và toàn thế giới, khu vực Biển Đông là “lợi ích quốc gia” của Mỹ. Bà thẳng thừng phản đối sự đe dọa hay sử dụng vũ lực ở Biển Đông bất cứ từ bên nào. Những cuộc đàm phán về Biển Đông giữa Trung quốc với các quốc gia ĐNÁ có liên hệ phải được quốc tế hóa, đa phương hóa và phải được diễn ra bằng thương lượng, trong hòa bình. Và bà kêu gọi các cuộc đàm phán về Biển Đông ít ra phải dựa trên cơ sở của Thỏa Ước Về Biển Đông năm 2002-DOC-(Declaration of Conducts) ký kết giữa Trung Quốc và các nước ĐNÁ. Tất cả những điều phát biểu của Ngoai trưởng Hoa kỳ có tác dụng tích cực các thành viên ASEAN, họ nung nấu quyết tâm lách mình ra khỏi áp lực ‘nước lớn’,của TQ. Cách đây mấy tháng, bà tuyên bố tại ASEAN-43: Mỹ chẳng những sẽ trở lại Châu Á Thái Bình Dương, mà Mỹ còn sẽ ở lại đây, nhất là tại Biển Đông. Ngay“trước mủi”của phái đoàn Trung Quốc và Ngoại trưởng TQ, Dương Khiết Trì, tại Hà nội, trong buổi lễ liên hoan kỷ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai Chính phủ Việt Mỹ, bà khẳng định với Ngoại trưởng, Phó Thủ tướng Chính phủ Việt Nam: “cho dù còn nhiều khác biệt về nhân quyền giữa hai bên, Hoa kỳ vẫn xem Việt Nam quan trọng không chỉ là một quốc gia đơn thuần mà còn như một thành viên quan trọng trong chính sách tăng cường sư hiện diện của Mỹ tại châu Á Thái Bình Dương, đặc biệt tại Đông Nam Á. Cũng hôm gặp gỡ với Thủ tướng Việt Nam tại Hà nội, 24-7, Ngoại Hillary Clinton cũng xác định bà sẽ trở lại Hà nội vào tháng 10 tới cùng với Tướng Robert Gates, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ để cùng tham dự Hôi Nghị Bộ Trưởng Quốc Phòng Nới Rộng – ASEAN Defense Ministers Meeting Plus-ADMM+.


     Những điều phát biểu của Ngoại trưởng Hoa kỳ tại Hà nội trong hai ngày 23-24-tháng 7 vừa rồi làm kinh ngạc Ngoại trưởng Trung Quốc, Dương Khiết Trì đã phải sửng sốt, lên tiếng phản đổi một cách chật vật, tố cáo chính Mỹ đã dàn dựng nên những điều chỉ trích Trung Quốc về Biển Đông tại ARF-17, và Dương Khiết Trì lớn tiếng phê phán diễn đàn ARF không phải là nơi thích hợp để bàn về Biển Đông. Nhưng sư phản kích của TQ chống Ngoại trưởng Hillary Clinton thật sự bùng nổ tại Bắc kinh vào ngày 26/ 7, hai ngày sau ngày bế mạc diễn đàn An Ninh ĐNÁ-17, Ngoại trưởng TQ, Dương Khiết Trì, đồng loạt với báo chí, nhất là tờ Global Times, phiên bản Anh ngữ của tờ Nhân Dân Nhật Báo, đã lên tiếng kịch liệt đã kích Ngoại trưởng Clinton, và tố cáo Ngoại trưởng Mỹ đã thật sự tấn công thẳng vào TQ khi bà tuyên bố Biển Đông là “lợi ích quốc gia” của Mỹ và bà lên án sư hâm dọa hay sử dụng vũ lực trong tranh chấp tại Biển Đông và nhất là khi ngoại trưởng Hoa kỳ nhất quyết phải quốc tế hóa, phải đa phương hóa mọi cuộc đàm phán về Biển Đông. Dương Khiết Trì nhất quyết bảo vệ lý tưởng đàm phán song phương về Biển Đông giữa TQ và một trong những quốc gia ĐNÁ có liên hệ. Đó là chủ thuyết chia để trị, cách ly và làm suy nhuơc từng đối-trọng. Đó cũng là chủ thuyết lý tưởng của bọn Bành Trướng Nước Lớn, từ thời nhà Hán, đến Mao Trach Đông, Đặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào hôm nay…Để hậu thuẫn lập luận mù quán của Dương Khiết Trì, báo Global Times của TQ, lập lờ lập lại thuật ngữ “lợi ích cốt lõi”. Và để đối lập với Ngoại trưởng Clinton, báo Global Times lên tiếng khẳng định “Nam hải (Biển Đông) là “lợi ich cốt lõi” của TQ. Trong thực tế, các giới cầm quyền và báo chí TQ, trong những tháng qua không ngừng đề cập trở lại cụm từ thuật ngữ này. Trước đây TQ chỉ qui định Tây Tạng, Tân Cương và Đài Loan là “lợi ích cốt lõi”của họ. Bây giờ Biển Đông cũng được giới lãnh đạo Bắc kinh và báo Global Times qui định vào phạm vi “lợi ích cốt lõi” của TQ. Thuật ngữ“lợi ích cốt lõi”hàm chứa ý nghĩa khi lợi ích này bị xâm phạm, bị đánh đổ, thì chính phủ TQ sẽ bảo vệ đến cùng ngay cả bằng vũ lực, chiến tranh nếu cần. Báo Global Times hôm đó cùng đi đến kết luận:
    “biết rằng xung đột quân sự sẽ đem lại kết quả xấu cho toàn bộ trong vùng. Nhưng không phải vì thế mà TQ từ bỏ bảo vệ “lợi ích cốt lõi”của mình tại Biển Đông bằng biện pháp quân sự”.  
     Có phải chăng cũng chỉ vì hậu thuẫn lập luận của Ngoại trưởng Dương Khiết Trì, và cũng để chứng minh sức mạnh quân đội của TQ trong trường hợp cần thiết để bảo vệ “lợi ích cốt lõi”của mình trên Biển Đông, cho nên, cùng ngày 26/ 7, Quân Ủy Trung Ương Trung Quốc ra lệnh thao diễn lực lượng hải quân của nước này tại Biển Đông. Theo bản tin điện báo VOA ngày 30-7-2010 cho hay hôm 26/7 Trung Quốc cho tiến hành cuộc tập trân qui mô trong vùng biển Nam mà Việt Nam gọi là Biển Đông, nhầm mục đích gửi đi một thông tin nhầm tuyên bố chủ quyền của họ trong vùng Biển Đông không chối cãi. Cuộc thao diễn này đặt dưới sự giám sát của các nhà lãnh đạo cao cấp trong quân đội, kể cả Trần Bình Đức, tham mưu trưởng quân đội của TQ.  Trong dịp này Trần Bình Đức phát biểu:
       “TQ phải bám sát tình hình Biển Đông và chuẩn bị cho các cuộc xung đột quân sự có thể xảy ra tại vùng biển này.”.
       Sáng nay, ngày 3rd/8/2010, điện báo BBC lại cho hay kể từ hôm 3rd/8 TQ lại mở một cuộc tập trân 5 ngày trên Đông hải gần Hoàng hải. Cuôc tâp trân lần này qui mô hơn vời sư tham dự của 12,000 binh sỹ, máy bay tàng hình, máy bay thám thính và nhiều tàu chiến tham dự. Mục đích của cuộc tập trân này, lại một lần nữa, cũng chỉ là để giương cao sức mạnh của vũ khí Trung Quốc để phản đối sự can thiệp của Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton vào Biển Đông và cũng để trả đũa cuộc thao diễn lục lượng hải quân phối hợp giữa Mỹ và Nam Triều Tiên trên Đông hải từ ngày 27/7 đến 30/7/10 vừa qua. Nhưng thế giới xem chừng đã lạnh nhạt với những cuộc tập trận trên biển của TQ. Đó là những điệu sáo nhàm chán không còn ai muốn nghe cũng như không còn ai muốn thấy nữa. Mong rằng dưới ánh sáng của diễn đàn ARF-17 tại Hà nội vừa rồi, các nhà lãnh đạo Bắc kinh đã nhận diện ra được chính mình, phải biết mình là ai. Nhược bằng không Trung Quốc sẽ bị cô lâp không những trên các vùng biển mà ngay cả trên những thương trường và chính trường thế giới./.

Dào Như
Bác sỹ Đào Trọng Thể
Oak park, Ill.USA
Aug, 3rd/2010


NGUỒN THAM KHẢO

1-Trung Quốc tiến hành tập trận qui mô lớn ở Biển Đông
    http://www1.voanews.com/vietnamese/news/china-military-07-30-2010-99647019.html

2- Quân Đội Trung Quốc Chỉ Trích Hoa Kỳ Về Biển Đông
   http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/07/100730_china_us_scs.shtml
3- Kỷ Niệm 15 Năm Quan Hệ Việt Mỹ
    http://www1.voanews.com/vietnamese/news/special-reports/politics/us-vietnam-anniversary-07-01-2010-97659444.html

4- Trung Quốc Tiếp Tục Tập Trận
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/08/100803_china_military_drill.shtml

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.