Hôm nay,  

Biển Trí Tuệ

22/11/200800:00:00(Xem: 7264)
BIỂN TRÍ TUỆ
Nguyên tác: Đức Đạt Lai Lạt Ma       
Chuyển ngữ: HT.Thích Trí Chơn
Trích từ cuốn sách: "Ocean of Wisdom"
Thông điệp của tôi là khuyên các bạn làm việc lành, thực hiện tình thương và lòng từ bi. Những việc phước đức này rất hữu ích cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta và cũng cho toàn thể xã hội con người. Sự thực hành các thiện tính ấy rất quan trọng.
Đi tới đâu, tôi luôn luôn khuyên mọi người nên yêu thương và có lòng từ bi đối với những kẻ khác. Từ quan điểm này, tôi tập trung mọi khả năng tu hành và thiền định v.v.. cho sự phát triển tâm từ bi. Đây là điều căn bản của giáo lý đức Phật.
Lòng đại bi là nguồn gốc của mọi tín ngưỡng. Dù bạn có đức tin tôn giáo và luân hồi hay không, thì không một người nào mà không đề cao và tán dương tình thương và lòng từ bi.
Ngay lúc vừa mới ra chào đời, các bạn đã nhận sự chăm sóc và thương yêu của cha mẹ chúng ta. Và sau này trong cuộc sống, khi quý vị ốm đau hay già nua, chúng ta vẫn cần đến sự chăm sóc và giúp đỡ của những kẻ khác. Ngay từ đầu cho đến cuối đời chúng ta luôn luôn nương nhờ vào tình thương của mọi người, tại sao trong cuộc sống các bạn lại chẳng quan tâm thương xót đến những người xung quanh.
Nếu người nào có thái độ khiêm nhường, đức hạnh của kẻ đó sẽ được tăng trưởng lên. Trong khi người có tính tự cao, họ sanh tâm ganh ghét, sân hận và khinh miệt những kẻ khác. Do đó mà mọi người sống trong xã hội đều thiếu hạnh phúc.
Một trong những đức tính căn bản của con người là tình thương và lòng từ bi. Chúng là nền tảng của tình anh em, chị em ruột thịt và cội nguồn của tâm an lạc.
Với tâm giận dữ và hận thù, lòng người không bao giờ có sự bình an. Tất cả các tôn giáo khác biệt đều có chung điều căn bản này. Các tín ngưỡng lớn trên thế giới đều xây dựng trên tình huynh đệ.
Những ai có lòng tốt và thương yêu quý vị đều là cha mẹ của chúng ta. Các bạn có thể phát triển tình thương này bằng cách tự nhận mình như là thành viên của một gia đình con người trong thế giới phụ thuộc, nương nhờ vào những kẻ khác vì lợi ích và hạnh phúc của tất cả chúng sanh. Nếu các bạn có tấm lòng từ bi, quý vị sẽ chinh phục được nhiều bạn bè, và trong lòng cảm thấy tràn đầy hạnh phúc hơn. Nếu chúng ta ích kỷ với sự hướng dẫn của trí tuệ, các bạn sẽ nhận thấy rõ sự cần thiết của tình thương yêu những kẻ khác, gần lẫn xa và ngay cả đến kẻ thù của quý vị. Đây là con đường mở rộng tình thương. Chính kẻ thù là người đã dạy chúng ta thực hành đạo đức của lòng bao dung và từ bi.
Chiến tranh phát sinh từ sự thất bại, thiếu hiểu biết giữa con người với nhau. Thay vì tổ chức hội họp chính trị thượng đỉnh, tại sao các gia đình không tổ chức một cuộc đi chơi ăn uống ngoài trời trong lúc trẻ con chơi đùa để chia xẻ, tìm hiểu và thông cảm lẫn nhau"
Thời xưa, chiến tranh xảy ra, con người đối mặt chém giết nhau. Người chiến thắng nơi trận địa trực tiếp thấy máu đổ và sự đau khổ của kẻ thù bị đánh bại. Ngày nay, thực là khủng khiếp, con người ngồi trong văn phòng chỉ cần bấm nút và có thể sát hại hàng triệu người trong nháy mắt, nhưng không bao giờ thấy được thảm họa chết chóc do họ gây ra. Sự cơ giới hóa chiến tranh và cuộc khủng hoảng tranh chấp giữa con người đã tạo ra cũng như làm tăng thêm sự đe dọa thường xuyên đến nền hòa bình thế giới.
Chúng ta biết rằng khi xảy ra một cuộc chiến tranh nguyên tử thì không có kẻ nào chiến thắng, vì không một ai còn sống sót. Làm sao chúng ta không sợ hãi khi nghĩ tưởng đến sự tận diệt bất nhân và tàn ác như thế" Hành động hủy bỏ nguyên nhân gây ra sự tận diệt cho chính chúng ta khi quý vị biết rõ căn nguyên đó cũng như các bạn vừa có thì giờ lẫn phương tiện để thực hiện điều ấy, phải chăng đó không là việc thực tế đáng làm hay sao" Chúng ta thường không thể khắc phục được các vấn đề khó khăn của chúng ta, bởi vì quý vị không rõ nguyên nhân hoặc giả các bạn biết rõ nguồn gốc nhưng chúng ta không có phương tiện để giải quyết sự khó khăn đó. Nhưng đây không phải là trường hợp đối với sự đe dọa tận diệt của một cuộc chiến tranh nguyên tử.
Thực vậy, sự nguy hiểm lớn lao nhất mà nhân loại và mọi người trên hành tinh này đang phải đối phó là mối đe dọa về sự hủy diệt của một cuộc chiến tranh nguyên tử. Tôi không cần nói rõ về sự nguy hiểm này nhưng tôi muốn gửi lời kêu gọi đến các nhà lãnh đạo của mọi thế lực nguyên tử, những người đang nắm trong tay họ vận mạng tương lai của thế giới ; đến các nhà khoa học và kỹ thuật đang tiếp tục tạo ra những khí giới hủy diệt tàn khốc này, và kêu gọi tất cả các dân tộc, những người đang ở vị thế có thể tạo ảnh hưởng đối với các nhà lãnh đạo của họ: Tôi mong họ thực hành và bắt đầu hành động nhằm hướng đến sự loại bỏ cùng hủy diệt các vũ khí nguyên tử.
Tôi luôn luôn tin rằng sự quyết tâm của con người và chân lý cuối cùng sẽ chiến thắng sự đàn áp và bạo động. Ngày nay nhiều biến đổi trọng đại đang xảy ra khắp nơi trên thế giới gây ảnh hưởng sâu xa đến tương lai của chúng ta, toàn thể nhân loại và quả đất mà các bạn đang sinh sống. Sự cải đổi can đảm của các nhà lãnh đạo trên thế giới đã giúp giải quyết dễ dàng một cách tốt đẹp các cuộc khủng hoảng của nhân loại. Có hy vọng cho nền hòa bình cùng các vấn đề thế giới liên quan đến môi sinh và con người nhiều hơn trước đây.

Các tín đồ Thiên Chúa và Phật Giáo trên căn bản đều chia xẻ chung một giáo lý và mục đích. Hiện nay thế giới trở nên ngày càng nhỏ hơn nhờ vào các phương tiện truyền thông tiến bộ và khoa học kỹ thuật. Với sự phát triển đó, các nền văn hóa và tôn giáo khác biệt ngày càng gần gũi với nhau hơn. Điều này, tôi nghĩ rất tốt. Nếu chúng ta hiểu biết nhau về các phương cách sống, lối suy nghĩ, triết lý và tôn giáo sai biệt, sẽ góp phần giúp các bạn thông cảm và thương yêu nhau. Do hiểu biết nhau, chúng ta sẽ kính trọng lẫn nhau. Nhờ vậy quý vị sẽ phát triển sự hòa hợp chân thật và khả năng đoàn kết hợp tác làm việc. Và tôi luôn luôn tin rằng sự phát triển tâm linh đặc biệt này là điều rất quan trọng đối với nhân loại.
Không ai biết trước rằng việc gì sẽ xảy ra trong vài mươi năm hay thế kỷ sắp tới, hậu quả tai hại như thế nào ; chẳng hạn, sự phá rừng có thể gây ảnh hưởng không tốt đến thời tiết, đất đai và bão lụt v.v..
Chúng ta đang đối phó với nhiều vấn đề bởi lẽ con người chỉ nghĩ đến quyền lợi ích kỷ, lo kiếm tiền, chứ không quan tâm đến lợi ích chung của cộng đồng. Quý vị cũng chẳng nghĩ tới ảnh hưởng lâu dài của quả đất đối với con người. Nếu thế hệ hôm nay các bạn không biết rõ sự việc ấy, thế hệ tương lai chúng ta sẽ không thể đối phó được với những vấn đề đó.
Dưới ánh sáng mặt trời, mọi người chúng ta đã quy tụ kết hợp lại cùng nhau chung sống với nhiều tiếng nói, kiểu ăn mặc và ngay cả tín ngưỡng khác biệt. Tuy nhiên, tất cả quý vị đều là con người, và mọi người chúng ta ai cũng nghĩ đến bản ngã "cái ta" của mình, cũng như đều giống nhau muốn có hạnh phúc và không thích khổ đau.
Nhưng căn bản có hai loại hạnh phúc và đau khổ: hạnh phúc về thể xác và tinh thần cũng như đau khổ về tinh thần và thể xác. Sự tiến bộ vật chất nhằm mục đích có được hạnh phúc mà nó cần nương tựa vào thân thể này và muốn khống chế sự đau khổ nó cũng phải tùy thuộc vào xác thân của chúng ta. Tuy nhiên phải chăng thực là điều khó khăn để chúng ta có thể dứt trừ những khổ đau bằng các phương tiện ngoại giới " Và như vậy có sự khác biệt lớn lao giữa hành động đi tìm hạnh phúc nương vào thế giới vật chất bên ngoài và hạnh phúc bắt nguồn từ ý nghĩ nội tâm của chính mình. Mặc dù căn bản của nỗi khổ đều giống nhau, nhưng vẫn có sự sai khác trong phương cách thể nghiệm sự khổ đau ấy, tùy thuộc vào thái độ của chúng ta.
Một cái tâm từ bi, một tấm lòng vị tha và những tình cảm yêu thương - các thiện tánh này là quan trọng nhất. Nếu thiếu lòng từ bi, quý vị khó thành công trong cuộc đời. Không riêng các bạn mà ngay cả họ hàng thân quyến, con cái và những người láng giềng của chúng ta cũng thiếu hạnh phúc. Thêm nữa, từ quốc gia, đại lục này đến quốc gia lục địa khác, tâm của mọi người đều trở nên bị xáo trộn, buồn phiền, không có an lạc. Nhưng trái lại, nếu quí vị có một thái độ thiện cảm, lòng từ bi và tâm hồn vị tha thì các bạn cảm thấy hạnh phúc. Cho nên trong xã hội con người, tình thương, lòng từ bi và nhân ái là các đức tính quan trọng nhất. Chúng thực sự là những điều hữu ích và rất cần thiết trong đời sống của mọi người. Do vậy mà chúng ta cần nỗ lực tích cực phát triển các thiện tính quý báu này.
Với sự hiểu biết căn bản rằng toàn thể nhân loại đều là anh chị em ruột thịt, chúng ta có thể tán dương sự hữu ích của các tôn giáo, chủ nghĩa và ý thức hệ khác biệt nhằm đáp ứng nhu cầu của những cá nhân hay nhóm người không có chung cùng một chí hướng và ước nguyện. Chẳng hạn, có người thích hợp với chủ thuyết này, kẻ nọ lại hâm mộ nền văn hóa hay tín ngưỡng kia. Mỗi người có quyền chọn lựa một lý tưởng và nếp sống tâm linh mà mình ưa thích nhất. Đây là việc làm của cá nhân được đặt nền tảng trên sự hiểu biết sâu xa mọi người khác đều là anh chị em bà con với nhau.
Chúng ta nên chia xẻ tình người và thương yêu lẫn nhau. Cùng lúc các bạn cần chấp nhận rộng rãi tất cả mọi chủ thuyết và tư tưởng hệ nhằm mục đích giải quyết các vấn đề khó khăn của nhân loại. Một tổ quốc, một quốc gia, một chủ nghĩa và một tôn giáo hoàn toàn chưa đủ. Thực là điều hữu ích khi chúng ta có nhiều đường hướng, ý tưởng và chủ trương sai khác trên nhận thức về sự đồng nhất và giống nhau căn bản của con người. Rồi quý vị có thể nỗ lực hợp tác để giải quyết các cuộc khủng hoảng trên toàn thế giới của nhân loại. Xã hội con người đang phải đối phó với các vấn đề khó khăn như sự phát triển kinh tế, khủng hoảng năng lượng, ngăn cách giữa các nước giàu và nghèo cũng như những vấn đề thuộc khoa địa chính trị (geopolitical problems) có thể giải quyết nếu chúng ta biết thông cảm, kính trọng lẫn nhau và chia xẻ những khó khăn cùng sự đau khổ để hợp tác giúp đỡ cho nhau.
Là con người, các bạn phải đối đầu với sự chết, già nua và bệnh tật cũng như các thiên tai bão lụt mà chúng ta không kiểm soát được. Quý vị nên trực diện đối phó, chứ không thể lẫn tránh. Nhưng các nỗi khổ đau này chưa đủ hay sao mà chúng ta còn tạo thêm nhiều khó khăn phiền não khác cho cộng đồng nhân loại như sự tranh chấp về chủ nghĩa, tôn giáo, hay ý thức hệ v.v...Thực là vô ích và đáng buồn ! Hàng trăm nghìn người đã khổ đau vì các điều bất hạnh đó. Chúng ta có thể tránh được tình trạng thiếu an lạc trên nếu các bạn biết thông cảm, chấp nhận mọi tư tưởng khác biệt và chia xẻ sự đồng nhất giống nhau của con người.
 (còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.