Hôm nay,  

Liên Ơi!

26/09/200800:00:00(Xem: 16510)
Phạm thị Thanh Nghiên và nhà thơ Trần Đức Thạch, cùng chị Nguyễn thị Nga (vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa).

Đọc bài viết của em trên mạng, chị mừng vì sự cứng cỏi, bạo liệt của em bao nhiêu thì cũng lo lắng cho sự an nguy của em bấy nhiêu. Sống trong lòng đảng bao năm, chị thừa biết chế độ cộng sản này tàn bạo đến mức nào trước một tiếng nói dũng cảm, trung thực như em, đơn giản vì những kẻ dối trá bao giờ cũng sợ sự thật em ạ.

Cuộc toạ kháng của em không những phổ biến trên mạng truyền thông mà cả trong lòng đất mẹ Việt Nam, đặc biệt là khu phố nhỏ bé của em, nơi hàng ngày, hàng giờ, cả nghìn người qua lại ngôi nhà số 17, tổ Phương Lưu 2, Phường Đông Hải, Quận Hải An, thành phố Hải Phòng- nơi em ở, để nhìn em ngồi toạ kháng. Sự dũng cảm phi thường của em chính là một vũ khí mà cộng sản vô cùng khiếp sợ nên phải ra lệnh bắt em ngay, như kiểu cộng sản vẫn làm từ khi thành lập đến nay: "Bắt một kẻ để cả vạn khiếp lây"... Nếu không, như một vết dầu loang, một hiệu ứng đôminô, nhà nhà căng biển, khẩu hiệu, người người toạ kháng như lời em kêu gọi trong bài viết: Dù là một hành động nhỏ bé, nhưng với tinh thần đất nước là của chung, tôi xin kính khẩn kêu gọi mọi tầng lớp công dân Việt Nam, quý bác, quý chú đã từng hy sinh cuộc đời của mình cho nền độc lập của đất nước, các anh chị và các bạn trẻ đang mong ước đất nước Việt Nam sẽ ngẩng cao đầu với cộng đồng nhân loại, hãy cùng với tôi bày tỏ thái độ và lòng yêu nước của mình ngay tại chính nhà của quý vị, bất cứ ngày nào khởi từ ngày 14 tháng 9 này trở đi, nếu như quý vị cũng như chúng tôi bị ngăn cấm, không thể đến được nơi biểu tình ở Hà Nội vào 14/09 trước sứ quán Trung Quốc" thì đảng lấy đâu ra tiền của vật lực, công an, quân đội để đàn áp, trong khi chỉ riêng giáo xứ Thái Hà đã đủ mệt rồi .

Chỉ vì hành động yêu nước ấy em đã vào tù. Trại giam Trần Phú- vốn khét tiếng ở Hải Phòng, không khác gì địa ngục Hoả lò ở Hà Nội, ác hơn tất cả mọi chế độ phát xít Hít Le, thực dân đế quốc từ trước tới nay, nay lại lạnh lùng mở cửa nhốt một người con anh dũng trung thực, qủa cảm nhưng hết sức bé nhỏ là em vào để chịu đựng, thử thách

 Liên ơi- cho chị gọi em bằng cái tên thân thương mà tất cả mọi người thân thiết từ chú Nghĩa, cô Nga, má Lệ, em Nhân, bác Quận đến mọi thành viên trong nhà vẫn gọi em một cách tin cậy, trìu mến như thế. Cái tên hết mực hiền lành, giản dị như bông sen mọc giữa bùn lầy, dù bị công an hết lần này đến lần khác khuấy bùn, bôi nhọ, hòng giết chết tươi mùi hương của hoa, bắt những cánh hoa phải rơi lả tả nơi "thiên đường" cộng sản, mà em vẫn hiên ngang vươn thẳng trên đầm lầy nước đọng, để nở xoè ra những cánh hồng mơn mởn ngan ngát hương thơm như trêu gan chọc tức chúng: " Trong sự ý thức về trách nhiệm của một công dân Việt Nam, trong tinh thần Tổ Quốc trên hết, tôi quyết định sẽ tọa kháng ngay trước nhà của tôi khởi từ ngày 14 tháng 9 năm 2008 trở đi để phản đối hành động bán nước, dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc cách đây 50 năm"

Thế là để giết chết một mùi hương từ tâm hồn em lan toả rạng ngời, chúng đã bắt em vào ngục tối để ngày ngày em không còn làm vướng mắt chúng nữa, để nghìn người qua lại nhà em không đập mắt vào hai tấm biển căng ngang trước cửa"Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam", và "Phản đối công hàm bán nước của Phạm văn Đồng", để bóng dáng bé nhỏ, kiên cường của em (lọt thỏm giữa hai tấm biển) không đập vào mắt họ, tạo nên bất kỳ một ấn tượng ngạc nhiên, kính phục, yêu quý ngưỡng mộ nào nữa... mà ngược lại, chỉ còn là một sự sợ hãi bao trùm, một nỗi an ủi vu vơ: " Khổ thân con bé, ai lại dại thế, dám đi chống chính quyền bao giờ"

 ... Nhưng chúng đã lầm, cánh cổng trại giam chỉ nhốt được bản thể em, chứ sao có thể giết được mùi hương đã kết tinh trong tâm hồn em được" Ngược lại càng bắt, nhốt, tra khảo, hương thơm ấy càng kết tinh trong lòng dân tộc cả trong và ngoài nước. Bao nhiêu người biết em bị bắt vì hành động toạ kháng trước nhà, là bấy nhiêu người yêu qúy, khâm phục sự dũng cảm của em.

Hành động yêu nước của em, bị đảng cộng sản hèn hạ gọi chệch thành: " Cất giữ và tàng trữ tài liệu phản động trái phép trong nhà". Một việc làm hèn hạ và vô cùng bỉ ổi, đến mức người anh của em, vốn đả phá rất nhiều trong việc em đi theo con đường dân chủ, cũng phải thốt lên đầy mai mỉa:

- Tàng trữ, cất giấu gì" Nó căng ngay trước cửa, ai đi qua chả nhìn thấy, ai vào mạng đọc chả biết, cần gì phải lục soát 4, 5 tiếng đồng hồ rồi cố tình kết tội "tàng trữ trái phép" cho nó"

Hoá ra trong thời đại cộng sản, làm một người anh hùng thật dễ" Chỉ cần bày tỏ lòng yêu nước chính đáng của mình là a lê hấp, hàng chục thằng công an đến đọc lệnh bắt đi trong sự ngỡ ngàng tiếc nuối của mọi người, trong ánh nhìn thán phục bỡ ngỡ của bạn bè, người thân, trong cả sự căm ghét tột cùng của hàng nghìn, triệu người dân sống trong lòng xã hội chủ nghĩa đối với đảng lộng hành, ngu xuẩn của mình.

Thời xưa ra ngõ gặp anh hùng, thì thời nay ra ngõ gặp... công an nổi, công an chìm, và muốn gặp anh hùng cứ việc ra toà ... Bác Trần Hùng một cư dân Hải Phòng, người sống cùng thành phố với em, trong lá thư gửi ông giám đốc đài truyền hình Việt Nam, từng viết:

Thưa ông!

Tôi đã già, đã sống gần hết cuộc đời dưới chế độ cộng sản. Tôi nghe đài báo, xem ti vi của chính phủ đã nhiều. Tôi thấy ngày nay dân trí đã cao, thông tin đến với người dân không còn một chiều như trước. Cho nên mỗi thông tin về phương diện chính trị của quý vị luôn đặt ra cho người nghe, người đọc những câu hỏi lớn.

... Với chúng tôi, những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền là những vị anh hùng. Họ đã nhận ra con đường phải đi của dân tộc sớm hơn chúng tôi, họ dũng cảm hơn chúng tôi. Chúng tôi kính phục họ. Chủ nghĩa cộng sản độc tài toàn trị đẻ ra các vị thì lý tưởng dân chủ pháp quyền phải đẻ ra họ. Các vị là hiện tại đen tối của dân tộc. Họ là tương lai của đất nước...

Chính vì vậy, mọi trò bắt bớ của công an đảng ta đã trở thành trò hề trong mắt nhân dân. Bắt vì sợ, vì đớn hèn, bạc nhược, vì lương tâm thiếp ngủ trong nỗi nhục nỗi đau muôn đời của dân tộc

 50 năm qua rồi, chúng vẫn ngủ yên trong ngai vàng quyền lực, sẻ từng miếng đất, mét biển của cha ông dâng hiến cho giặc ngoại bang, như một thứ tội đồ dân tộc. Từ kho vũ khí Long Bình, tới thềm lục địa, đất biên giới, lãnh thổ , lãnh hải xẻ đi... Lời chị Dương Thu Hương nói không sai: "Chỉ có đám lãnh đạo hèn mạt , dốt nát, tham tàn bạo ngược mới bán đất đai và tài nguyên thiên nhiên của tổ tiên cho ngoại bang... Kể từ năm 1958, phần cho quan thầy Trung Hoa để được hỗ trợ về quân trang quân dụng, phần nhường anh cả Liên Xô để lấy vũ khí đánh Mỹ v.v. Sự chịu đựng của con người cũng như đất nước chỉ có giới hạn. Vậy mà lòng tham và sự ngu xuẩn của lũ quỷ đỏ này thì thật không bút nào kể xiết, không chỉ đơn thuần như Nguyễn Trãi kể tội quân xâm lược: "Tát cạn nước đông hải không rửa sạch tanh hôi, chặt hết trúc Lam Sơn khó ghi tầy tội ác" mà tát cạn hết cả nước của các dòng sông, con suối trong các đại dương khắp 4 bể 5 châu trên thế gian này cũng không rửa sách tội ác của bọn lãnh đạo Việt Nam trong thời đại đồ đểu Hồ Chí Minh. Chặt cả nghìn cánh rừng, làm ra cả vạn tấn giấy, chép lại cả triệu trang sách cũng không ghi được sự ác độc ươn hèn lừa dân tộc, phản đạo lý của bọn chúng suốt 78 năm qua.

Một trong những tội ác mà lịch sử phải ghi nhận là chúng đã bắt em khi đang toạ kháng trong nhà.

Em đã hành động như một người anh hùng, em đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền vì biết rõ ở Việt Nam dưới chế độ cộng sản dốt nát, đui mù, người dân không hề có quyền hành gì mà ngược lại, tất cả phải chịu đựng sự phán xét của đảng, đảng cho sống thì được sống, muốn chết thì tìm mọi cách để bịt miệng thủ tiêu. Nếu may mắn sống sót thì người cũng không còn là người nữa, mà đã trở thành công cụ trong tay lũ lãnh đạo duy vật vô thần, vô lương tâm và cả vô văn hoá .Điều này đã được chứng minh qua hàng nghìn thực tiễn đau lòng của Việt Nam, đặc biệt là cải cách ruộng đất: Đảng bảo sai là sai, bảo đấu tố là phải đấu tố, bất kể người đó là láng giềng thân hữu hay bố, mẹ, vợ, chồng mình , nhất nhất tất cả phải theo đảng... Bỏ tù cũng đảng, xử án cũng là đảng, bảo có tội là có tội , việc ra toà xét xử chỉ là trò hề đốn mạt rẻ tiền của một lũ quỷ đỏ chuyên ăn xương, uống máu đồng bào mà thôi. 78 năm lãnh đạo, đảng chỉ dạy các "thần dân" của mình sự xảo trá, lừa lọc và không còn biết lương tri là gì nữa

32 tuổi, em đã nhận ra con đường phải đi của dân tộc, đã dũng cảm ngồi tại nhà để phản kháng công hàm bán nước của ngài "tưởng thú"- đồng phạm với "cha già đốn mạt: "Tôi không còn lựa chọn nào khác trừ phương thức đấu tranh tọa kháng ngay tại nhà để thể hiện quyền bày tỏ thái độ của tôi, một quyền mà chính hiến pháp nhà nước trong điều khoản 69 cũng đã ghi rõ. Và lần này, nếu nhà nước đàn áp, sách nhiễu hay xử dụng bạo lực với tôi, thậm chí bỏ tù tôi, thì ít ra tôi cũng đã thể hiện qua chính sự an nguy của mình cho cả thế giới được biết sự thật của đất nước này là không hề có tự do ngôn luận, cho dù là ngay tại chính nhà mình sở hữu.”

 Liên ơi, em xứng đang được mọi người kính phục. Chủ nghĩa cộng sản độc tài toàn trị đẻ ra đám lãnh đạo thối nát, đê hèn thì lý tưởng dân chủ pháp quyền, lý tưởng thời đại đẻ ra em. Lũ lãnh đạo dốt nát ươn hèn là hiện tại đen tối của dân tộc, còn em và tất cả các nhà dân chủ cùng triệu bà con dân oan , giáo dân đang đứng lên mỗi ngày sẽ là tương lai của đất nước, em ạ. Hãy vững tin điều ấy Liên ơi. Cả thế giới đang hướng về em , về một người con gái nhỏ bé chưa đầy 40 kg trọng lượng, nhưng từ lời nói đến việc làm đã khiến cả bộ chính trị chao đảo. Bão động đầy trời rồi em ạ. Nhất định đoá sen hồng của em sẽ được nở tung cánh dưới ánh đỏ, cờ vàng của dân tộc nay mai ...

 Hang đá 22-9-2008

 Trần Khải Thanh Thuỷ

 (Hội viên hội văn bút quốc tế)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước GRAMSCI, có người nghĩ văn hoá giải thích tất cả. Sau Gramsci, người ta BIẾT văn hóa giải thích tất cả, quyết định tất cả.
Ngày 31 tháng vừa qua cũng là ngày Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San kỷ niệm thời gian 35 năm được thụ phong chức Phó Tế tại Hoa Kỳ.
Có điều tôi phải đề cập đến là nhiều Giảng sư Đại học Đức, Bác sĩ, Luật sư, Nghị sĩ hay Bộ trưởng Đức cũng chẳng giàu có gì. Nhiều người vẫn còn ở thuê … không đâu xa nơi vùng tôi ở.
Lá và cành khô đã gẫy đổ, giạt theo mặt hồ từ những ngày tàn xuân. Một số cành khác đã mục rữa từ dưới nước, nhưng vẫn gắng bám rễ nơi sình lầy, đong đưa những chiếc lá khô teo rúm cho đến khi thực sự bật gốc. Rồi một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày qua đi... khi nắng hạ oi ả nóng bức bắt đầu thiêu đốt những lá khô sót lại cuối mùa, những chồi xanh mơn mởn của lá sen vươn lên; từng lá, từng lá, mở ra tròn đầy, mạnh mẽ như thể đang chuẩn bị bảo vệ, chào đón sự xuất hiện phát tiết của những cành hoa. Và khi lá đủ lớn, màu trở nên xanh thẫm hơn, thì những nụ sen cũng vừa trồi khỏi mặt nước, đong đưa theo làn gió nhẹ trưa hè.
Hằng năm cứ vào Tháng Tư dương lịch, các cộng đồng người Việt, dù ở nơi nào trên thế giới, đều long trọng cử hành Lễ Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận. Ngày 30 Tháng Tư Năm 1975, ngày mất miền Nam vào tay cộng sản, ngày mà đồng minh Hoa Kỳ đã phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hòa để bắt tay mậu dịch với Trung Cộng, để cho miền Nam phải đơn độc chiến đấu chống lại cả khối cộng sản hung tàn, mà đại diện là cộng sản Bắc Việt xâm lược – ngày đó đã được gọi với tên thống nhất là Ngày Quốc Hận.
“Chiến thắng mình và đòi hỏi đời trả bất cứ giá nào mà bạn đòi hỏi.” - Napoleon Hill. Trưóc tiên xin được nói qua về thân thế của Napoleo Hill. Ông sinh ngày 26 tháng Mười năm 1883 và mấy ngày 8 tháng Mười năm 1970. Ông là tác giả người Mỹ một trong những vị đâù tiên của thể văn giúp cá nhân thành công trong đời cùng với các tác giả nổi danh khác thời khởi thủy của loại sách “Tu Thân” như Dale Carnegie, Norman Vincent Peale, Og Mandino.
Tiểu sử: Nhà thám hiểm không gian, kỷ sư cơ khí (1971 - ....). Là nhà kinh doanh gốc ở Nam Phi, là nhà sáng lập công ty chế xe điện Tesla Motors và phi thuyền không gian thương mại SpaceX, phóng đi lần đầu năm 2012.
Cựu TT Jimmy Carter, một trong số it nhân vật đã từng viếng thăm Bắc Hàn (BH) và gặp chủ tịch BH, bày tỏ sự hy vọng vào hội nghi thượng đỉnh giữa BH và HK nhưng lên tiếng cảnh giác là TT Trump có thể mắc “một trong những lỗi lầm tệ hại nhứt” (“one of the worst mistakes”) trong nhiệm kỳ của mình khi chỉ định John Bolton vào vị trí đầy ‘nhạy cảm’ của một cố vấn an ninh quốc gia.
Thứ Sáu vừa rồi, trong tháng Ba năm 2018, Facebook bất ngờ tuyên bố là công ty tham khảo về chính trị tên Cambridge Analytica (CA của Anh), mà nhiều người nghe nói là có dính dáng đến cuộc bầu chọn của TT Trump, uỷ ban tranh cử của Ô. Trump có mướn công ty này để vận động các cử tri, bị ngưng tải trên hệ thống xã hội này vì thu gom không hợp quy cách từ những dữ kiện của những người khách dùng Facebook. Mới đây, người sáng lập ra Facebook là Mark Zuckerberg bị quốc hội ra trát đòi phải ra điều trần vì có dính đến việc hàng triệu khách hàng của mình bị lộ lý lịch. Ta thử tìm hiểu xem Cambridge Analytica là gì.
TC không bao giờ làm chuyện gì nhỏ. Từ Vạn lý Trường thành, xây gần 2.300 năm trước, xuyên qua chín tỉnh và có chiều dài: 13.170 dặm – có chu vi hơn nữa vòng trái đất. Rồi đạo quân bằng đất đông tới 8.000 hình nhân tướng sĩ để hộ tống theo Tần Thủy Hoàng về Trời. Rồi Con Đường Tơ Lụa khi xưa, dài 4.300 dặm, nối Trung đông và Phương Tây. Cho nên it ai lấy làm ngạc nhiên khi “Ông Trời Con” này đang bỏ tiền ra cho dự án xây hạ tần cơ sở lớn nhứt chưa từng có trên thế giới này lấy tên là “Con Đường Tơ lụa Mới.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.