Hôm nay,  

Đôi Dòng Tản Mạn...

06/12/200800:00:00(Xem: 8111)
Đôi Dòng Tản Mạn...
Trần Khải Thanh Thuỷ
(Nhân đợt ra mắt sách "Hồ Chí Minh nhân vật trăm tên nghìn mặt" và "nghĩ cùng thế sự"*)
Sống dưới chế độ cộng sản, bản thân tôi cũng như 87 triệu người dân Việt Nam đều bị đầu độc bưng bít thông tin về đảng, bác, xã hội chủ nghĩa ...Từ bé, lên hai tuổi, nhận biết hình ảnh, ngôn ngữ, đã vập vào ảnh, tượng bác treo khắp nơi trong nhà, ngoài phố, công viên, hay buộc phải nghe những bài thơ, bài hát về bác véo von trên đài:
Nhà em treo ảnh bác hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày bác mỉm miệng cười
Bác nhìn các cháu vui chơi trong nhà
Hoặc:
Ai yêu bác hồ chí minh hơn thiếu niên nhi đồng
Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn thiếu Việt Nam ...
... Lớn lên vào đội thiếu niên tiền phong, rồi vào đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh... lại tiếp tục bị hệ thông giáo dục của xã hội chủ nghĩa đầu độc, cứ "cha mẹ sinh con, đảng đoàn, thầy cô sinh tính", tôi cũng luôn nghĩ bác là một cái gì đó lung linh cao đẹp lắm. Khi đủ lớn khôn để cảm nhận, nghe bố, mẹ họ hàng kể về những sai lầm chết người trong cải cách ruộng đất, quả tim và trí óc non nớt, ngây thơ của tôi bắt đầu "cựa quậy" vừa nghĩ ngợi, vừa đào sâu phân tích, rồi vận dụng với tình hình đất nước trong bối cảnh lịch sử vô cùng bi thương của dân tộc để đi đến nhận định đau lòng là: Tất cả mầm mống, tội ác, làm đạo đức của xã hội Việt Nam suy đồi đều bắt nguồn từ cuộc cải cách ngu dốt, độc ác, bất nhân, bất nghĩa này: Con đấu tố cha, vợ tố cáo chồng, tự mình bơm máu độc, máu đen của lãnh đạo đảng vào trong huyết quản của bản thân , gia đình, làng mạc, xóm thôn để đồng loạt vu khống, tố điêu, cốt có được miếng ăn và "tiếng thơm" là thành phần cốt cán, cơ bản, trung với đảng, hiếu với cha v.v. Kết quả sau cải cách ruộng đất là sự cải táng... mấy trăm nghìn người, đau xót nhất là hàng nghìn người không được chôn cất bình thường mà buộc phải chôn sấp theo lệnh đội trưởng cải cách, vì chôn ngửa sẽ không triệt tiêu được nòi giống địa chủ, trong khi theo lời kêu gọi của bác: Đế quốc là con hổ, còn địa chủ là bụi rậm để cho hổ nấp, phải tiêu diệt địa chủ, phải quét sạch bụi rậm để con hổ đế quốc không còn chỗ nấp, để người dân được sống trong yên lành hạnh phúc, ấm no, theo đúng những lời đảng dạy: Thực hiện người cày có ruộng, ai ai cũng được ấm áo, no cơm...Quả là một sự cuồng sát, ngộ dại mà trong lịch sử Việt Nam, cả trăm triều vua trước, chưa ai dám triệt hạ tàn sát đồng bào vô lối như vậy
Lớn chút nữa, ngày ngày đi qua cái "mả to" đứng chềnh ềnh cả một góc phố, choán hết bề mặt của con phố Ngọc Hà, lãng phí đất đai tài nguyên thiên nhiên đã đành còn phải chứng kiến cảnh lãng phí sa hoa hơn cả quan laị vua chúa ngày xưa. Bao nhiêu đá quý phải vận chuyển khắp các khu vực Tây, Bắc , đông Nam, từ cả nghìn km về, bao nhiêu kỹ sư giỏi, chuyên gia đầu ngành cùng bao nhiêu tiền của, công sức, thời gian, vật lực đổ vào...Tất cả chỉ để phục vụ cho cái xác khô trong mả rộng. Thật vô cùng bất công phi lý, trong khi ca dao lên án chế độ phong kiến thối nát, mục ruỗng :
Vạn niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính hào đào máu dân
Thì giữa Ba Đình lịch sử lại lù lù mọc lên một lăng tẩm, thành quách, đến mức người dân phải nối tiếp câu ca:
Ba đình còn gấp vạn lần
Toàn dân gãy cổ, nát thân vì hồ
Lẽ nào để nuôi sống một xác khô phải khổ triệu dân lành"
Khi đi dạy học, bắt đầu tập tễnh con đường văn chương, nghe thông tin về tác giả Trần Dân Tiên viết về chủ tịch Hồ Chí Minh được giải thưởng cao nhất của hội nhà văn Việt Nam mà cả vài chục năm không tìm được tác giả để trao giải, tôi đã lấy làm lạ, phải mượn lời người xưa tự nhủ: "Hoạ có là chó chê phân thì người mới chê giải thưởng", đặc biệt trong thời buổi thóc cao gạo kém, uy danh khắp nước này, mà tác giả lại... chê phần như vậy sao"
33 tuổi chuyển sang làm báo, nghe câu nói của một phóng viên người Nhật: " Đất nước Nhật phát triển hơn hẳn Việt Nam chỉ nhờ mỗi một điều, đó là cả trăm triệu người dân không ai dại dột làm theo di chúc của người đã khuất, không tôn thờ thần thánh hoá lãnh tụ, mà ngược lại, khi Nhật Hoàng lên nắm quyền, đã chủ động đi tàu xuyên Nhật để tiếp xúc với người dân bình thường, để nói rõ mình cũng là người trần mắt thịt, cần rất nhiều những góp ý chia xẻ của người dân, cùng những chính sách phù hợp, cũng là các chính khách giỏi để cùng điều hành, phát triển đất nước"... mà không khỏi bàng hoàng trước một thông điệp khẩn, một chân lý sống vừa cảm nhận được

Sau này, khi tiếp xúc với các trang web hải ngoại, nắm bắt thông tin đa chiều, từ việc cụ Hồ viết đơn xin vào học trường thuộc địa của Pháp, việc viết thư xin nhà nước đại Pháp ban cho bố đẻ một chức quan nhỏ , để có tiền độ nhật qua ngày, đến việc lấy tên Nguyễn Ái Quốc của cả nhóm ngũ long làm tên riêng cho mình. Việc làm tay sai cho quốc tế cộng sản, ăn ngủ cùng phòng với Nguyễn thị Minh Khai suốt 6 tháng trong dịp tham gia lớp học do quốc tế cộng sản mở tại Liên Xô, bán Phan Bội Châu cho Pháp lấy tiền chơi gái, nuôi tổ chức tâm tâm xã( còn gọi là thanh niên cách mạng đồng chí hội, cướp từ tay Hồ Học Lãm năm 1925, cưới Tăng Tuyết Minh tại trung quốc khi 36 tuổi v.v...chưa đủ còn thoán ngôi, đoạt quyền, giết hết những đồng chí có ý định vượt mặt, trèo vào ngôi báu của mình, bao nhiêu đảng phái đều bị chết tức tưởi ngấm ngầm...đủ cho tôi rút ra bài học nhỡn tiền: Cụ Hồ là một kẻ vô cùng gian thần xảo hoạt, đa nghi Tào Tháo, một kẻ lưu manh chuyên nghiệp, không từ một thủ đoạn nào để đạt mục đích. Như một chân lý sống: Chỉ có đám lãnh đạo lưu manh vô học mới tôn thờ kẻ lưu manh, mới tìm mọi cách hoá giải sự lưu manh, đầu độc bưng bít việc làm lưu manh của bác để đưa bác lên địa vị thánh thần, cha già dân tộc nhằm che giấu cho những tội lỗii tày trời của đảng cộng sản Việt Nam ...
Người Pháp nói "Tư tưởng là hạt giống của hành động". Một tư tưởng lưu manh mà bắt cả nước cùng học tập thì xã hội Việt Nam ắt bị lưu manh hoá, đơn giản vì bản chất lưu manh trong hạt giống tư tưởng, qua hàng chục năm gieo cấy, ươm trồng đã nảy thành chồi, thành cây, xum xuê tươi tốt , phủ bóng lưu manh xuống toàn thể dân tộc Việt Nam, rung cây trút gió lưu manh xuống đầu người lương thiện trong cả nước, làm con người, dù muốn, dù không, dù ít hay nhiều đều phải lưu manh theo. Hoặc bị đầu độc do thiếu hiểu biết, hoặc buộc phải lưu manh theo kiểu "gió chiều nào che chiều ấy" để tồn tại, gió đã lưu manh, thì người dân phải che theo chiều lưu manh. Nếu không, làm gì còn đất sống" Vì vậy việc phát động học tập tư tưởng bác là phát động 87 triệu dân học tập sự lưu manh...Cho nên muốn xã hội Việt Nam lành mạnh trở lại không còn cách nào khác phải chặt tận gốc tư tưởng đó đi. Muốn dẹp bỏ thần tượng lưu manh, không có cách nào khác là phải chỉ ra sự hiện diện phi lý của cái mả to giữa Ba Đình, phải tập trung lo cho người sống nhiều hơn lo cho người chết. Phải quan tâm tới người lương thiện chứ không phải đầu độc tư tưởng lưu manh trong họ.Ngoài ra còn phải chỉ ra được những tư liệu xác thực nhất để mang tính thuyết phục người nghe, người đọc: Từ địa điểm, thời gian ngày sinh, ngày cuới, ngày mất , ngày dâng công hàm bán nước cho Trung quốc để xin viện trợ, may quân trang quân dụng đánh miền nam, đến con lai tại pháp, con oan tại Việt Nam, con rơi tại lòng hang Pắc Bó v.v ...Nghĩa là "dò cho đến tận ngọn nguồn lạch sông", từ việc đại gian đại ác như cố tình làm ngơ, cho đàn em trần quốc hoàn bộ trưởng bộ công an giết chết tươi nguyễn thị xuân , đến việc ăn cắp tập nhật ký trong tù, so sánh việc đại nghịch của mình với việc làm đại đức của đức thánh trần hưng đạo vương...
Nội dung sách chia làm 3 phần, phần một là các bài báo mang tính khảo cứu, phát hiện, dưới dang văn xuôi, chiếm khoảng 180 trang , phần 2 là toàn bộ thơ ca, bao gồm ca dao cải biên, thơ sáng tác, chiếm 150 trang. Phần III thơ và bài hát nhại, đưa đảng bác từ chỗ được ca tụng, bốc thơm, thần thánh về đúng với bản chất thật của nó, cộng cả phần bài kết của nhà học giả Đỗ Thông Minh là 424 trang . Hy vọng mỗi trang sách lật qua là một phần sự thật về Hồ Chí Minh bị lộ tẩy, và khi trang sách cuối cùng lật dở hết cũng đồng nghĩa với tấm voan trinh bạch của Hồ Chí Minh bị lột tung, thay vào đó là tấm vải liệm lên con người Hồ Chí Minh , thiêu cháy lăng tẩm Hồ Chí Minh
Từ chỗ bị đầu độc, mê mụ, đầu óc tràn ngập hình ảnh tốt đẹp về bác, đến việc viết sách để lật đổ huyền thoại Hồ Chí Minh là cả một sự chuyển hoá về chất, tuy âm thầm, ngột ngạt nhưng quyết liệt, đồng nghĩa với một cuộc vượt cạn, sinh nở lớn lao. Sự sinh nở nào cũng cần có người đỡ, càng cho ra đời những đứa con tinh thần bạo liệt bao nhiêu càng cần những ông đỡ, bà đỡ quả cảm bấy nhiêu.
Một ngôi sao chẳng sáng đêm, một thân lúa chín chuyển nên mùa màng, mong nhận được sự đồng tình, ủng hộ, khích lệ của độc giả muôn nơi để cuốn sách làm tròn sứ mệnh lịch sử của mình , lột bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh , trả Hồ Chí Minh về với đúng con người thật của Hồ giữa lòng đảng ác, để được lộng kiếng (liệng cống) như lòng dân muôn nơi mong muốn
Hang đá 31-11-2008
Trần Khải Thanh Thuỷ
------
(*) Nhà xuất bản Tân Văn in
Học giả Đỗ Thông Minh (Japan ) hiệu đính, bổ xung
Sách bán tại nhà sách Tự Lực (http://www.tulucmall.com)
Và Hội bảo vệ nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (www.trankhaithanhthuy.blogspot.com)
Hoặc liên hệ theo địa chỉ : [email protected]
[email protected]

Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.