Hôm nay,  

Mong Được Lắng Nghe

12/04/201000:00:00(Xem: 9221)

Mong Được Lắng Nghe

Tôn tượng Quán Thế Âm được tạc xong tại núi Ông Trịnh, Vũng Tàu, Việt Nam.


Vĩnh Hảo


Quán Thế Âm (Avalokistevara) trong truyền thống Phật giáo Bắc truyền là một vị bồ-tát xuất hiện nơi đời bằng hình thức nữ nhân, đã từng phát lời nguyện rộng lớn: “Khi nào chúng sanh hết khổ tôi mới thành Phật.”
Đại nguyện của ngài làm chấn động tâm tư của bất cứ ai nghe đến, tác động đến lòng từ bi và ý hướng dấn thân cứu khổ của tất cả những hành giả công khai hay thầm lặng đi vào cuộc đời. Theo ý nghĩa đó, bồ-tát Quán Thế Âm đã hóa thân khắp mọi nơi chốn, mọi thời gian. Cũng theo ý nghĩa đó, ngài thị hiện trong ứng thân ngàn tay ngàn mắt (thiên thủ thiên nhãn). Lòng từ bi và hạnh nguyện của ngài, thật cao vời mà lại rất gần gũi. Người đời, dù ở độ tuổi nào, thân phận nào, cũng thờ kính ngài như một người mẹ; và trong dân gian, người ta gọi ngài là “mẹ hiền Quán Âm.”
Pháp môn của ngài là quán âm (lắng nghe âm thanh của thế gian); hạnh nguyện của ngài là lắng nghe tiếng kêu cầu của chúng sanh mà tùy duyên cứu độ. Phật-tử Việt đã quá quen thuộc với hình ảnh và hạnh nguyện của ngài nên ở đây không cần phải nhiều lời. Điều muốn kể quý vị là câu chuyện bức tượng bồ-tát Quán Thế Âm của Chùa Tam Bảo, thành phố Tulsa, tiểu bang Oklahoma, Hoa Kỳ. Xin cùng học theo hạnh của ngài, lắng nghe phật sự của Chùa Tam Bảo.
Chùa này được thành lập từ năm 1993, hiện nay do thầy Thích Đức Trí trụ trì. Tôi không quen biết thầy trước. Chỉ tình cờ nghe được câu chuyện tôn tượng Quán Thế Âm tạc bằng đá hoa cương tại Việt Nam, đã hoàn tất nhưng lại thiếu tiền để vận chuyển qua Mỹ. Nơi tạc tượng có ý thúc giục Chùa Tam Bảo lo việc vận chuyển sớm chừng nào hay chừng nấy. Đây cũng là điều dễ hiểu, vì tôn tượng Quán Thế Âm này cao 17 mét, nặng 200 tấn, nếu không chuyển đi sẽ choán chỗ của xưởng đúc và bãi đá. Chỉ nghe vậy thôi, lòng thấy không an. Tôi liền liên lạc với thầy bằng điện thoại và được thầy trình bày rõ hơn, sau đó thầy giới thiệu tôi website của Chùa Tam Bảo (www.ducquannam.com).
Đại khái, thầy đã xin được giấy phép tôn trí tượng Quán Thế Âm lộ thiên trong khuôn viên Chùa Tam Bảo, chi phí tạc tượng (ở Việt Nam) đã trả xong, chi phí xây móng để dựng tượng (tại Oklahoma) cũng đã trả xong. Nay chỉ còn thiếu chi phí chuyên chở. Chi phí quá đắt, còn nặng hơn cả chi phí đúc tượng, nằm ngoài dự liệu của Chùa Tam Bảo; vì năm ngoái (2009) thầy khảo giá thì được biết là mỗi container chuyển từ Việt Nam sang Mỹ tốn $2,500 USD, nhưng năm nay thì lại $4,900. Tôn tượng cao 17 mét được phân thành 17 containers, tính luôn tòa sen. Thầy đang nỗ lực vận động tăng ni và phật-tử các nơi hỗ trợ tài chánh để tiến hành việc chuyển vận tôn tượng; nếu việc vận động tài chánh không có kết quả tốt trong tình hình kinh tế khủng hoảng ngày nay, thầy buộc lòng phải vay tiền nhà băng để thực hiện sớm, không thể trì hoãn.


Phần nền (foundation) của tượng đài Quán Thế Âm trong khuôn viên Chùa Tam Bảo cũng đã xây xong.

Tôi không có duyên theo dõi diễn tiến công trình xây tượng Quán Thế Âm lộ thiên của Chùa Tam Bảo ngay từ đầu. Nay đến giai đoạn chót mới được tin thì tượng của ngài đang trong tình trạng mà xưởng đúc thúc hối phải đưa đi (dù suốt thời gian qua, sau khi tượng được đúc xong, thầy vẫn phải trả tiền cho bãi đá để nhờ người bảo vệ, chăm sóc); còn công ty xây dựng ở Mỹ (thực hiện đúc nền và trang trí nơi tượng đài) cũng không thể chờ đợi quá lâu. Lòng không an của tôi lúc này giống như đứa con ở phương xa, nghe tin mẹ mình ở quê bị người khác mời ra khỏi nhà, sớm chừng nào tốt chừng đó. Hai chữ “choán chỗ” dù đã thốt thành lời hay còn trong ý niệm, vẫn là điều xót xa, khó chịu cho đứa con đối với sự hiện diện của người mẹ đang tạm trú trong nhà người khác.
Do vậy, tôi viết ít dòng nơi đây, kính mong chư tôn đức tăng ni và quý bạn đạo khắp nơi, xin tiếp giúp mỗi người một tay, để pho tượng Quán Thế Âm sớm được cung nghinh và tôn trí tại sân Chùa Tam Bảo, làm biểu tượng văn hóa của Phật Việt trên xứ người.
Điều chúng ta quan tâm hiện nay là đóng góp tài chánh để vận chuyển trong một thời gian thật ngắn để hoàn tất giai đoạn cuối cùng của công trình; nhưng sự đóng góp của một biểu tượng lớn, phổ hiện lòng từ bi của mẹ hiền Quán Âm nơi xứ này, là ngàn năm.
Tất nhiên các pháp hữu vi, hình tướng đều bị chi phối bởi luật vô thường. Dù bằng kim cương hay đá hoa cương, vẫn sẽ suy tàn hoại diệt theo thời gian. Nhưng hãy tưởng tượng thời gian hiện hữu khiêm nhường của đá khoảng ngàn năm, khi tất cả chúng ta và nhiều thế hệ sau này đều thay nhau nằm xuống, thì bức tượng Quán Thế Âm bằng đá hoa cương, vẫn sừng sững tồn tại; và trong suốt thời gian ngàn năm tôn tượng hiện diện nơi đây, trước tiên là gieo duyên lành với người qua lại và sinh sống quanh vùng, ngoài ra, còn cảm hóa và an ủi, đem lại tâm bình an cho không biết bao nhiêu phận người. Biểu tượng từ bi cứu khổ của Quán Âm lộ thiên Chùa Tam Bảo sẽ là bài pháp không lời, là dấu ấn của văn hóa Phật Việt tại hải ngoại nói chung, và tại Hoa Kỳ nói riêng. Chỉ ngần ấy thôi, đã là kỳ tích của việc hoằng dương chánh pháp.
Nhất tâm cầu nguyện cho phật sự này được thành tựu tốt đẹp.
Thư viết ngắn không thể hết ý; chỉ là đôi lời giới thiệu để gieo duyên đến bạn đạo khắp nơi.
Để biết thêm chi tiết, xin liên lạc:
Đại Đức Thích Đức Trí
16933 E. 21st Street
Tulsa, OK  74134
Tel: 918-438-0714  *  Fax: 918-438-0714
email: [email protected]
Chi phiếu ủng hộ, xin ghi: CHÙA TAM BẢO
California, ngày 10 tháng 4 năm 2010
Vĩnh Hảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói tóm lại, giá dầu xăng tăng gần đây là một cơ hội để chúng ta ôn lại bài học kinh tế căn bản về luật cung cầu. Giá xăng dầu tăng vì cung chưa bắt kịp cầu. Hệ thống vận chuyển hàng hóa trên thế giới sẽ được cải thiện nhiều hơn trong thời gian tới. OPEC đã bắt đầu tăng mức sản xuất dầu. Những công ty dầu ở Mỹ cũng sẽ tăng sản xuất dầu nội địa.
Tiêu cực đẻ ra tham nhũng và tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhưng cha mẹ của tiêu cực lại sinh ra từ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của cán bộ đảng viên. Đó là “lời phán” của 4 đời Tổng bí thư đảng CSVN, gồm Đỗ Mười (1997-2001), Lê Khả Phiêu (tháng 12/1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và Nguyễn Phú Trọng (từ 2011 đến nay). Nhưng đến năm 2021, sau 27 năm xây dựng và chỉnh đốn (từ khóa đảng VII năm 1994) mà 4 nguy cơ vẫn còn là mối đe dọa sống còn của chế độ và vị trí lãnh đạo của đảng là tại sao ?
Chơi tới bến như Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang (Nguyễn Trường Tô) mà vẫn hạ cánh an toàn thì chỉ ăn (có mỗi một miếng thịt bò) thôi nào phải là chuyện lớn. Hồi năm 2018, chú Lâm còn làm một vụ dại dột hơn nhiều (khiến cả Âu Châu sửng sốt, sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh) mà cũng có sao đâu.
Theo cam kết trong Chương 13 về Thương mại và Phát triển Bền vững (TSD) của Hiệp định Thương mại Tự do (EV-FTA) giữa Liên minh Âu châu (EU) và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cả hai bên, EU và Việt Nam, phải thành lập “Các nhóm Tư vấn Nội địa” (DAGs) gồm những tổ chức phi chính phủ NGO, đại diện người lao động, hiệp hội thương mại, v.v., để có thể quan sát, nêu lên và thảo luận các vấn đề liên quan đến các chính sách xã hội và môi trường với Ủy ban Liên minh Âu châu và VN.
Trong chế độ Cộng sản Việt Nam, có 2 thành phần trí thức: Trí thức sáng suốt và trí thức u mê. Đội ngũ trí thức sáng suốt khan hiếm, biết chọn cái đúng và việc cần làm. Nhưng thành phần trí thức u mê thì đông, là công bộc, sống chết với đảng; đảng bảo đâu đánh đó, nhiều khi không cần tiêu chuẩn luân thường đạo lý. Ngược lại, trí thức có bản lĩnh, có lập trường rành mạch thì biết đặt quyền lợi chung trên lợi ích cá nhân và biết chọn cái đúng đánh chết cái sai, không sợ bị trù dập.
Trung Quốc chào mừng cuộc đối thoại thực sự giữa Chủ Tịch Tập Cận Bình và Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden như một dấu hiệu hy vọng cho mối liên hệ tốt đẹp hơn trong tương lai, trong khi đó Hoa Kỳ thì khá im lặng giữa lúc hai vị lãnh đạo của hai siêu cường tìm cách giảm bớt căng thẳng kéo dài đã hơn một năm.
Sau hơn một năm không đi chơi xa, vì dịch Covid-19, nên khi các tiểu bang gỡ bỏ giới hạn chúng tôi rủ nhau du lịch nội địa. Nhiều người thân quen đi chơi Hawaii hay Cancún bên Mexico, chúng tôi chọn Miami, Florida. Cả tháng trước đã mua vé máy bay, đặt chỗ ở và thuê xe. Đến giữa tháng Tám có thông tin Covid biến chủng Delta đang lây lan nhanh. Đã có thuốc tiêm chủng nên số người nhập viện và chết không cao như hồi đầu năm, trên 90% tử vong là những người đã không chích ngừa.
“Bạn từ đâu đến” ? (“Where do you come from” ?) là câu hỏi mà tôi vẫn thường nghe trong những tháng ngày lưu lạc. Dù tha hương gần cả cuộc đời, tôi luôn luôn đáp rằng mình từ nước Việt: I’m from Vietnam! Nếu trả lời khác đi và đúng với thực trạng (I’m from California) thì rất có thể tôi sẽ nhận được ánh mắt, cùng với nụ cười thân thiện hơn của tha nhân. Tuy biết vậy nhưng tôi không muốn chối bỏ quê hương, dù không hãnh diện gì (lắm) về cái đất nước khốn cùng mà mình đã đành đoạn bỏ đi từ khi tóc hãy còn xanh.
12 tháng 11 năm 2021 là ngày cuối cùng của Hội Nghị Biến Đổi Khí Hậu của Liên Hiệp Quốc lần thứ 26 (COP26) được tổ chức tại Trung Tâm Triển Lãm và Hội Nghị Tô Cách Lan (SEC Center) tại thành phố Glasgow của Tô Cách Lan nằm trong Vương Quốc Anh, từ ngày 31 tháng 10 năm 2021 đến ngày 12 tháng 11 năm 2021. Hội Nghị này đúng ra được tổ chức một năm trước nhưng vì đại dịch Covid-19 nên hoãn lại cho đến năm nay. Biến đổi khí hậu từ nhiều năm nay đã trở thành một nan đề và thách thức lớn nhất mà nhân loại phải đương đầu và cần có giải pháp cụ thể và hữu hiệu để tránh khỏi những hậu quả tai hại do biến đổi khí hậu gây ra như nước biển ngày càng dâng cao gây ra tình trạng khủng hoảng di dân và mất đất sống, bão lụt và hạn hán ngày càng trầm trọng, bệnh tật và thiếu lương thực ngày càng lan rộng. Nhưng bản chất, nguyên nhân và hậu quả của biến đổi là gì và làm sao để có thể giải quyết?
Tình trạng khí hậu trên toàn thế giới ngày càng nóng là một hiện thực cấp bách. Trong số chúng ta không ai có thể biến cải được quá khứ, thế nhưng tất cả chúng ta tùy khả năng mình, đều có thể góp phần mang lại một tương lai tốt đẹp hơn. Thật vậy, chúng ta phải có trách nhiệm tạo ra một cuộc sống yên bình và an toàn hơn, cho chúng ta và hơn bảy tỉ người khác đang cùng sống với chúng ta hôm nay. Với tất cả niềm tin và lòng quyết tâm, chúng ta phải chăm lo không những cho sự sống của mình mà cả những người chung quanh mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.