Hôm nay,  

Mong Được Lắng Nghe

12/04/201000:00:00(Xem: 9228)

Mong Được Lắng Nghe

Tôn tượng Quán Thế Âm được tạc xong tại núi Ông Trịnh, Vũng Tàu, Việt Nam.


Vĩnh Hảo


Quán Thế Âm (Avalokistevara) trong truyền thống Phật giáo Bắc truyền là một vị bồ-tát xuất hiện nơi đời bằng hình thức nữ nhân, đã từng phát lời nguyện rộng lớn: “Khi nào chúng sanh hết khổ tôi mới thành Phật.”
Đại nguyện của ngài làm chấn động tâm tư của bất cứ ai nghe đến, tác động đến lòng từ bi và ý hướng dấn thân cứu khổ của tất cả những hành giả công khai hay thầm lặng đi vào cuộc đời. Theo ý nghĩa đó, bồ-tát Quán Thế Âm đã hóa thân khắp mọi nơi chốn, mọi thời gian. Cũng theo ý nghĩa đó, ngài thị hiện trong ứng thân ngàn tay ngàn mắt (thiên thủ thiên nhãn). Lòng từ bi và hạnh nguyện của ngài, thật cao vời mà lại rất gần gũi. Người đời, dù ở độ tuổi nào, thân phận nào, cũng thờ kính ngài như một người mẹ; và trong dân gian, người ta gọi ngài là “mẹ hiền Quán Âm.”
Pháp môn của ngài là quán âm (lắng nghe âm thanh của thế gian); hạnh nguyện của ngài là lắng nghe tiếng kêu cầu của chúng sanh mà tùy duyên cứu độ. Phật-tử Việt đã quá quen thuộc với hình ảnh và hạnh nguyện của ngài nên ở đây không cần phải nhiều lời. Điều muốn kể quý vị là câu chuyện bức tượng bồ-tát Quán Thế Âm của Chùa Tam Bảo, thành phố Tulsa, tiểu bang Oklahoma, Hoa Kỳ. Xin cùng học theo hạnh của ngài, lắng nghe phật sự của Chùa Tam Bảo.
Chùa này được thành lập từ năm 1993, hiện nay do thầy Thích Đức Trí trụ trì. Tôi không quen biết thầy trước. Chỉ tình cờ nghe được câu chuyện tôn tượng Quán Thế Âm tạc bằng đá hoa cương tại Việt Nam, đã hoàn tất nhưng lại thiếu tiền để vận chuyển qua Mỹ. Nơi tạc tượng có ý thúc giục Chùa Tam Bảo lo việc vận chuyển sớm chừng nào hay chừng nấy. Đây cũng là điều dễ hiểu, vì tôn tượng Quán Thế Âm này cao 17 mét, nặng 200 tấn, nếu không chuyển đi sẽ choán chỗ của xưởng đúc và bãi đá. Chỉ nghe vậy thôi, lòng thấy không an. Tôi liền liên lạc với thầy bằng điện thoại và được thầy trình bày rõ hơn, sau đó thầy giới thiệu tôi website của Chùa Tam Bảo (www.ducquannam.com).
Đại khái, thầy đã xin được giấy phép tôn trí tượng Quán Thế Âm lộ thiên trong khuôn viên Chùa Tam Bảo, chi phí tạc tượng (ở Việt Nam) đã trả xong, chi phí xây móng để dựng tượng (tại Oklahoma) cũng đã trả xong. Nay chỉ còn thiếu chi phí chuyên chở. Chi phí quá đắt, còn nặng hơn cả chi phí đúc tượng, nằm ngoài dự liệu của Chùa Tam Bảo; vì năm ngoái (2009) thầy khảo giá thì được biết là mỗi container chuyển từ Việt Nam sang Mỹ tốn $2,500 USD, nhưng năm nay thì lại $4,900. Tôn tượng cao 17 mét được phân thành 17 containers, tính luôn tòa sen. Thầy đang nỗ lực vận động tăng ni và phật-tử các nơi hỗ trợ tài chánh để tiến hành việc chuyển vận tôn tượng; nếu việc vận động tài chánh không có kết quả tốt trong tình hình kinh tế khủng hoảng ngày nay, thầy buộc lòng phải vay tiền nhà băng để thực hiện sớm, không thể trì hoãn.


Phần nền (foundation) của tượng đài Quán Thế Âm trong khuôn viên Chùa Tam Bảo cũng đã xây xong.

Tôi không có duyên theo dõi diễn tiến công trình xây tượng Quán Thế Âm lộ thiên của Chùa Tam Bảo ngay từ đầu. Nay đến giai đoạn chót mới được tin thì tượng của ngài đang trong tình trạng mà xưởng đúc thúc hối phải đưa đi (dù suốt thời gian qua, sau khi tượng được đúc xong, thầy vẫn phải trả tiền cho bãi đá để nhờ người bảo vệ, chăm sóc); còn công ty xây dựng ở Mỹ (thực hiện đúc nền và trang trí nơi tượng đài) cũng không thể chờ đợi quá lâu. Lòng không an của tôi lúc này giống như đứa con ở phương xa, nghe tin mẹ mình ở quê bị người khác mời ra khỏi nhà, sớm chừng nào tốt chừng đó. Hai chữ “choán chỗ” dù đã thốt thành lời hay còn trong ý niệm, vẫn là điều xót xa, khó chịu cho đứa con đối với sự hiện diện của người mẹ đang tạm trú trong nhà người khác.
Do vậy, tôi viết ít dòng nơi đây, kính mong chư tôn đức tăng ni và quý bạn đạo khắp nơi, xin tiếp giúp mỗi người một tay, để pho tượng Quán Thế Âm sớm được cung nghinh và tôn trí tại sân Chùa Tam Bảo, làm biểu tượng văn hóa của Phật Việt trên xứ người.
Điều chúng ta quan tâm hiện nay là đóng góp tài chánh để vận chuyển trong một thời gian thật ngắn để hoàn tất giai đoạn cuối cùng của công trình; nhưng sự đóng góp của một biểu tượng lớn, phổ hiện lòng từ bi của mẹ hiền Quán Âm nơi xứ này, là ngàn năm.
Tất nhiên các pháp hữu vi, hình tướng đều bị chi phối bởi luật vô thường. Dù bằng kim cương hay đá hoa cương, vẫn sẽ suy tàn hoại diệt theo thời gian. Nhưng hãy tưởng tượng thời gian hiện hữu khiêm nhường của đá khoảng ngàn năm, khi tất cả chúng ta và nhiều thế hệ sau này đều thay nhau nằm xuống, thì bức tượng Quán Thế Âm bằng đá hoa cương, vẫn sừng sững tồn tại; và trong suốt thời gian ngàn năm tôn tượng hiện diện nơi đây, trước tiên là gieo duyên lành với người qua lại và sinh sống quanh vùng, ngoài ra, còn cảm hóa và an ủi, đem lại tâm bình an cho không biết bao nhiêu phận người. Biểu tượng từ bi cứu khổ của Quán Âm lộ thiên Chùa Tam Bảo sẽ là bài pháp không lời, là dấu ấn của văn hóa Phật Việt tại hải ngoại nói chung, và tại Hoa Kỳ nói riêng. Chỉ ngần ấy thôi, đã là kỳ tích của việc hoằng dương chánh pháp.
Nhất tâm cầu nguyện cho phật sự này được thành tựu tốt đẹp.
Thư viết ngắn không thể hết ý; chỉ là đôi lời giới thiệu để gieo duyên đến bạn đạo khắp nơi.
Để biết thêm chi tiết, xin liên lạc:
Đại Đức Thích Đức Trí
16933 E. 21st Street
Tulsa, OK  74134
Tel: 918-438-0714  *  Fax: 918-438-0714
email: [email protected]
Chi phiếu ủng hộ, xin ghi: CHÙA TAM BẢO
California, ngày 10 tháng 4 năm 2010
Vĩnh Hảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.