Hôm nay,  

Loạn rồi!

26/04/201200:00:00(Xem: 17242)
Sáng hôm nay, 24/4, tỉnh dậy tôi vào xem tin trên mạng và đập mắt nhất, làm cho tôi tỉnh hẳn là tấm hình trên BBC Vietnamese lấy từ xuandienhannomblog: Tấm hình cho thấy bộ-đội dàn quân ở xa trong ánh sương mờ buổi sáng, chuẩn-bị cho chuyện cưỡng-chế lấy 72 héc-ta đất của dân ba xã Xuân Quang, Phụng Công và Cửu Cao thuộc huyện Văn-giang, Hưng-yên, để cho Công-ty Việt Hưng (Vihajico) chuyển thành Ecopark, một loại công-viên giải trí kiểu Disneyland.

Theo một nhân-chứng, ông Kiên, nói với BBC thì: "Sáng nay 4h30 sáng nó đưa công an đến nó giải vây trước. Nó đi dàn hàng ngang, dồn bà con vào đánh đập. Nó ném lựu đạn pháo, xong rồi nó dồn về cánh đồng [xã] Xuân Quang, rồi nó đưa gần 100 cái máy ủi xuống nó càn quét, phá phách vườn cây cối của dân."

Vẫn theo BBC, "Người dân Văn Giang tự trang bị gậy gộc trong vụ giữ đất [song] bất thành."

Hãng tin Reuters thì dẫn lời một người tên Tuyên nói: "Nếu họ muốn lấy đất, chúng tôi đề nghị các nhà đầu tư đến nói chuyện trực tiếp với chúng tôi nhưng họ không làm vậy."

Còn theo AFP, số người dân "bám trụ" để bảo vệ đất trong vụ chống cưỡng chế "lên tới 700 người."

Tin tức về sự phản-đối của dân làng và vụ cưỡng-chế chưa xuất hiện trên truyền-thông trong nước nhưng một vài bloggers đã về tận nơi để đưa tin. Video từ các trang mạng xã-hội cho thấy người dân xuất hiện với số đông, nhiều người đầu đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu-trang. Một số người mang theo gậy gộc.

Hình ảnh từ video cũng cho thấy cảnh-sát chống bạo-động với những lá chắn lớn tiến vào khu đất vào sáng 24/4.Có những lúc họ phải lùi lại khi bị dân làng ném đá, thậm chí cả chai xăng. Nhưng số đông công-an và những người mặc thường-phục cuối cùng đã áp đảo hàng trăm dân làng.

Vẫn theo ông Kiên,"Chúng tôi ném chai xăng vào họ nhưng không ăn thua gì vì họ có lá chắn.Họ dùng dùi cui đánh chúng tôi.Kể cả khi chúng tôi chạy về làng họ vẫn đuổi theo và đánh tiếp. Họ đã chiếm đất và dùng xe ủi phá hủy mùa màng.Chúng tôi đã thua.Tôi không biết sẽ làm gì tiếp."

Ông Kiên cũng nói cảnh-sát đã ném lựu đạn gây choáng vào dân làng và bắt đi 10 người.Ngoài ra, còn có tin là bà con ở một hai tỉnh, huyện lân-cận như Bắc-ninh và Dương-nội cũng tìm cách kéo sang để ủng-hộ người dân ở Văn-giang chống lại bạo-quyền đang "cướp đất" của dân.

Những liên-tưởng đến Nazi và thời Xô-viết

Chúng ta không có những hình ảnh xa xưa để biết khi Pháp sang xâm-chiếm VN và cưỡng-chiếm đất của dân ta làm nông-trại hay vườn cao-su, họ có phải điều động đến những lực-lượng công-an, bộ-đội đông đảo đến như dưới thời "CSVN dân-chủ hơn vạn triệu lần các nước dân-chủ Tây-phương" không.

Có điều người Việt chúng ta ngày nay có ít nhất ba triệu đôi mắt mở to trên khắp thế-giới và tôi ngờ là không ở đâu, trong các nước Tây-phương (hay chỉ cần văn-minh như Nhật-bản hay Đại-Hàn thôi), ta lại được chứng-kiến những việc làm thô bạo như ở Văn-giang ngày hôm nay.

Để có những hình ảnh tương-tự, ta chắc phải trở về những năm 1930-40 ở Đức Quốc-xã hay các nước bị Hitler xâm-chiếm hoặc khi quân-đội Nhật đánh chiếm Nam-kinh (1937) mới có thể có được những hình ảnh kinh-hoàng đến như thế. Và cũng như người Do-thái ở Tây-Âu ngày đó hay người Miên dưới thời Pol Pot, người dân Việt ngày hôm nay cũng bất lực không kém, họ không thể ngờ được rằng đây là những công-an, bộ-đội "đồng-bào" của họ mà giờ đây sẵn sàng đang tâm giết chết "đồng-bào" của mình để phục vụ cho những lợi-ích bẩn thỉu của tư-bản đỏ cấu-kết với tư-bản nước ngoài (trường-hợp này có lẽ là tư-bản Đại-Hàn có cổ-phần trong công-ty Vihajico).

Có lẽ vì thế mà ta còn thấy rơi rớt một chút lương-tâm trong ngay những toán quân đi làm việc cưỡng-chế. Theo Blog [Nguyễn] Xuân Diện, một số nhân viên an ninh trẻ đã khóc khi bị cụ bà Lê Hiền Đức "mắng" họ là "đem súng ống bắn vào dân" và đi "cướp đất của cha mẹ... cho bọn quan chức tham nhũng."

Sắp đến ngày tàn của chế-độ?

Những vụ như Văn-giang hay Tiên-lãng (tức vụ Đoàn Văn Vươn, tuy ở một quy-mô nhỏ hơn) chứng tỏ:

Người dân có thể bị ức-hiếp nhưng họ hết sợ rồi. Vì sao? Vì họ biết là lẽ phải ở về phía họ.Rằng không chế-độ nào có thể tồn-tại được khi nó phải dựa vào bạo-lực (triền miên, trải khắp) để "cướp" của dân.

Vấn-đề quyền tư-hữu ruộng đất là vấn-đề sống còn của ít nhất 70-80% dân-số Việt-nam, như "Tuyên bố" mới nhất của Khối 8406 (ra ngày 20/4/2012) đã khẳng-định và cũng như một tác-phẩm nổi tiếng mới đây của cựu Thẩm-phán Nguyễn Cao Quyền ở ngoài này chứng minh.

Đã đến lúc người dân, 90 triệu dân Việt-nam từ Nam chí Bắc và nhất là ở hải-ngoại, phải trưởng-thành và không còn mù quáng để cho một "chính-quyền" bất lực và phản quốc dẫn dắt đi mãi như một đàn bò vào ngõ bế-tắc, lệ-thuộc ngoại-bang (Trung-Cộng).

Đã đến lúc 90 triệu dân VN, như Luật-sư Lê Quốc Quân viết mới đây trên BBC, phải có nhân-phẩm và hưởng những quyền tự do căn-bản của con người như được Liên-hiệp-quốc và quốc-tế công-nhận, đặc-biệt khi những quyền này đã được minh-thị định nghĩa và Hà-nội bắt buộc phải tôn trọng (như trong Tuyên-ngôn Quốc-tế Nhân-quyền 1948 và hai Công-ước Quốc-tế về các Quyền Dân-sự và Chính-trị cũng như về các Quyền Kinh tế, Xã-hội và Văn-hoá mà Hà-nội đã ký kết từ tháng 9/1982).

Nói cách khác, ta không cần phải đi đâu xa để mà nhìn ra ngày tàn của chế-độ ở trong nước trong lúc này. Ta chỉ cần trích dẫn ngay những người chóp bu trong chế-độ tàn mạt đó như:

Nguyễn Minh Triết, chủ-tịch nước, mới ngày nào đã phải thổ-lộ ở Tokyo: "Bỏ Điều 4 Hiến-pháp [cho đảng CS độc-quyền lãnh-đạo đất nước] là tự-sát."

Nguyễn Phú Trọng, tổng-bí-thư đảng CSVN, tuy thường được gọi là "Trọng Lú" cũng đã phải tỉnh táo mà nói với Tổng-cục 2 (tức Tổng-cục Tình-báo của Bộ Quốc-phòng Hà-nội) mới hôm 23/4: Tình-hình trong nước và thế-giới hiện đang có những "diễn-biến khó lường" cũng như đang có các nguy-cơ "diễn-biến hoà-bình," "tấn-công mềm," "tự-chuyển-hoá" và thúc đẩy "tự-diễn-biến" của "các thế-lực thù địch." Thậm chí, ông còn nói Tổng-cục 2 cần phải quản-lý chặt chẽ cán-bộ trong chính Tổng-cục để tránh xảy ra tình-trạng "người trong đội-ngũ mình phản lại mình."

Nếu đó là những nguy-cơ mà Tổng Trọng trông ra ngay trong nội-bộ Đảng, nội-bộ Quân-đội và ngay cả nội-bộ của cái Tổng-cục "con cưng" của chế-độ thì ta đâu cần đến "thế-lực thù địch" nào. Kẻ thù ngồi ngay sau lưng ngựa đó thôi! Nó có thể đâm sau lưng "ta" một nhát bất cứ lúc nào đó, đồng-chí Trọng ạ!

Tâm Việt

Ý kiến bạn đọc
29/04/201222:41:04
Khách
Gửi tên Việt Cộng có nick Dr.jackal , kẻ tàn phá đất nước quê hương VN là bè lũ cầm quyền Cộng Sản Hà Nội , bằng chứng rằng bọn chúng trắng trợn cướp đất của dân còn hơn bọn cường hào ác bá ngày xưa . Nếu ông có khôn hồn thì tránh xa bọn hủi nầy ra , kẻo sắp tới đây dân chúng vùng dậy lật đổ bạo quyền thì ông có hối cũng không kịp nữa . Để tên Đốc Tờ mà ăn nói như những thằng du côn , thật đúng là VC nòi . Chắc là được đào luyện theo chánh sách " trăm năm trồng người " của bọn côn đồ Bắc Bộ Phủ phỏng ?
28/04/201212:49:37
Khách
Nói thật nhá , người thật sự muốn phá cái đất nước này là ông đó . Câm mồm lại và biến đi trước khi quá muộn
28/04/201214:02:58
Khách
Thế rồi cũng sẽ bùng lên một cuộc khởi nghĩa nông dân từ Hưng Yên còn ghê gớm hơn gấp vạn lần cuộc khởi nghĩa Quỳnh Lưu tại Nghệ An năm xưa . Những nông dân thời nay bị mất đất và mất luôn cả kế mưu sinh , bây giờ họ chẳng còn gì bị mất nữa cả và chắc chắn họ sẽ đứng lên khởi nghĩa bởi vì họ thấy rằng thế nào rồi cũng chết . Sau cuộc đàn áp người nông dân tại Văn Giang một cách hèn hạ , nhà cầm quyền CSVN đang lo sợ một đợt cơn thuỷ triều khủng khiếp sau những đợt sóng ngầm sẽ quét sạch toàn bộ cái chế độ phi nhân nầy chỉ trong năm nay thôi . Tấm gương của dân làng Ô Khảm tại Trung Hoa còn đó , nhà cầm quyền tại Bắc Bộ Phủ hãy coi chừng !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người nào có bệnh hứa, hứa nhiều mà làm chẳng bao nhiêu thì suốt đời không thể khá được. Tiền đến rồi tiền đi, nhưng những người ở xung quanh ta vẫn nhớ những lời hứa lèo của ta thì kể như tiêu cuộc đời. Nếu người nào rủi bị bệnh hứa thì nên đến bác sĩ tâm lý, chữa trị thế nào cũng sẽ khỏi nhưng phải kiên trì. Có bệnh thì phải chữa, tự mình chữa không được thì phải nhờ đến bác sĩ tâm thần, bác sĩ có kinh nghiệm sẽ tìm mọi cách để chữa trị cho bệnh nhân. Có người có bệnh hứa lèo, nhưng họ nói một cách tự nhiên như thật, đã nói là bệnh mà, người bị bệnh không biết mình bệnh, tội nghiệp thật?
Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.