Hôm nay,  

Tiếng Chuông Ngân

16/01/201300:00:00(Xem: 6788)
Người trần gian hay mượn TIẾNG CHUÔNG để thức tỉnh những tâm hồn lầm lạc - Chuông thường được đúc bằng đồng, và chính nhờ bản chất bằng đồng, nên khi chuông được gióng lên, tiếng ngân nga của chuông vang đi rất xa, len lỏi trong không gian vô tận bạt ngàn.

Tiếng ngân của chuông, để lại trong lòng người một dư vang, nghe tưởng rất mềm, nhưng sâu hút vô cùng mãnh liệt, có lẽ cũng đủ đánh bạt đi những bon chen, sân hận, còn vướng víu trong lòng người dương thế.

Sau bữa chè thưng thanh đạm, nấu có cả táo tầu đã được gỡ bỏ hột bên trong - Bữa trai ngang chiều cùng với các sư cô và một vài đồng đạo – Sư Thanh Tịnh Liên vào trong một lát, trở ra, mỉm cười trao cho tôi hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN (quyển I và ÌI).

Cầm trên tay hai quyển sách màu nâu gụ, bìa láng, chữ màu vàng nhũ, đẹp thanh thoát đến bất ngờ, nhờ ở sự giản dị trang nghiêm đầy nghệ thuật – Lòng tôi cảm xúc nhẹ nhàng - Buổi chiều trở nên đẹp, an tĩnh, sâu lắng, yên bình.

Cứ mỗi lần nhận sách, ấy là tôi đuợc nhắc nhở vòng quay của trời đất lại sắp giao mùa - Tết Nguyên Đán và giao thừa sắp đến - Đã bao nhiêu mùa xuân như thế, là bấy nhiêu lần rưng rưng với không gian nhè nhẹ thoáng buồn của kẻ tha hương nơi đất khách.

Năm nay, Tết Nguyên đán Quý Tị rơi vào trung tuần tháng hai dương lịch 2013.

Và vẫn như hàng năm, sư cô cho biết hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN sẽ là quà biếu các Phật tử đến lễ chùa vào giao thừa, và vào ngày đầu xuân mới.

Tôi bâng khuâng tự hỏi: Làm sao mà trong một vóc dáng mảnh mai nhỏ nhắn như sư Thanh Tịnh Liên Thích Nữ Chân Thiền, lại có thể tinh thông, mạnh mẽ và bền sức để vừa thực hiện các chương trình hoằng pháp trên làn sóng phát thanh, trên đài truyền hình hàng tuần… lại vẫn hoàn tất đều đều những pho sách dầy như hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN này: để dâng lên đức Phật, và để cả biếu tặng chúng sinh đều đặn vào mỗi dịp đầu xuân như thế !??

Trong hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN vừa nhận được từ cô, trong đó là đầy đủ các:

Nghi thức nhật tụng - Nghi thức cúng cơm - Nghi thức Khánh đản - Nghi thức Tam quy ngũ giới - Nghi thức xuống tóc - Nghi thức Tạ ơn - Nghi thức Thành hôn và Vu quy - Khai Thị - Tụng Niệm – Sám hối - Và những trang thơ về Lễ Thí phát qui y, Khấn nguyện tạ ơn, Khấn nguyện cầu siêu, Dâng hương Tam Bảo, Tứ hoằng thệ nguyện ...

Sách năm nay được viết bằng hai thứ chữ: Việt và Anh ngữ.

Với soạn thảo công phu miên mật, đầy đủ về các nghi thức thường hằng - TIẾNG CHUÔNG NGÂN là cẩm nang của những người con của phật - Là tiếng vọng cảnh tỉnh, nhắc nhủ chúng sinh buông bỏ tập khí, xa lánh bến mê, tìm về bờ giác ngộ…

Và đấy là con đuờng ngắn nhất, cũng là duy nhất, để thân tâm An lạc ngay trong cõi Sa Bà.

Kính chúc quý phật tử và gia quyến một mùa xuân tràn đầy Ơn Tam Bảo.

Nam mô Bổn su Thích Ca Mâu Ni phật.

** Thiền viện Sùng Nghiêm
11561 Magnolia St, Garden Grove CA 92841 - (714) 636-0118.
(Xuân Quý Tị 2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vòng chưa đày một tháng, kề từ giữa tháng Giêng năm 2013, mà Gia đình Luật khoa Việt nam chúng tôi ở hải ngọai đã mất đi ba thành viên đều có tên tuổi từ trước năm 1975 ở Saigon.
Sàigòn sau thế chiến vẫn còn trong tình huống viên ngọc nhiều tì vít thô sơ mới đập ra từ đá chưa giũa chưa mài, chỗ dung thân thích hợp cho những tay anh chị tứ chiếng giang hồ lưu linh đãng tử, căn cứ địa của đám lỡ thời sống tạm chờ cờ tới tay dộng trống rung chuông.
Tàu có mặt gần khắp Phi châu với tư thế hùng hậu nhằm mục tiêu hàng đầu là tìm nguồn cung cấp nhiên liệu, thực phẩm và khoáng sản. Nhưng họ không bỏ qua Âu châu và cả Mỹ châu. Thế giới ngày nay được Bắc kinh quan niệm theo cái nhìn quyền lợi sanh tử của họ.
Cách Hà-Nội chừng 100km về phía Nam theo Quốc lộ 1A, có cố-đô Hoa-Lư thuộc địa-phận xã Trường-Yên, huyện Hoa-Lư, tỉnh Ninh-Bình. Năm 968, Hoa-Lư là một vùng núi non hùng-vĩ và hiểm trở nên đã được chọn làm thủ-đô quốc-gia.
*Alfred D. Sulfridge, bác sỹ Trung Tá Không Lực Mỹ tại phi trường Trà Nóc, Cần Thơ. Hồi năm 1970 anh thường đến hợp tác làm việc với tôi tại bịnh viện Thủ Khoa Nghĩa, Cần thơ. Bác sĩ Sulfridge là người bạn của tôi về chuyên môn, phẫu thuật, mặc dầu anh ta nhỏ hơn tuổi 2 tuổi.
Hình tượng ba con khỉ: con thì dùng tay che hai mắt, con thì dùng tay bịt hai tai và con thì dùng tay bịt miệng lại…đã nói lên sự khôn ngoan của người biết giữ lễ. Đây là một phương châm xử thế: Không nhìn những việc gì xấu, không nghe những lời nói xấu, không nói điều xấu xa đê tiện.
Đến nay thì phần lớn công luận đều thừa nhận hội nghị trung ương 6 là một thất bại thảm hại của phe Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Tuy nhiên, sở dĩ có nhận định đó là vì mức chờ đợi của xã hội đã lên quá cao cùng với các tuyên bố đầy hứa hẹn trước hội nghị, chứ khó có thể xem hội nghị 6 là thắng lợi của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ở Mỹ, ngày có trận đấu tranh giải vô địch bóng cà-na mỗi năm, gọi là Super Bowl, thì cũng là lúc cận tết ta. Khi hai ngày ta và tây càng gần nhau thì không khí giao lưu giữa hai nền văn hoá càng hiện rõ trong sinh hoạt.
Kế họach được gọi là “Tổng tấn công và nổi dậy” mùa Xuân năm Mậu Thân 1968 của quân Cộng Sản nhằm lật đổ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã thất bại, nhưng quân Cộng sản đã chiếm được Sài Gòn ngày 30/04/1975 không vì biến cố quân sự ấy mà do Hoa Kỳ không giữ lời hứa trả đũa cuộc xâm lăng của Hà Nội và đồng thời không viện trợ đủ để quân đội Việt Nam Cộng hòa bảo vệ miền Nam Việt Nam.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.