Hôm nay,  

Tiếng Chuông Ngân

16/01/201300:00:00(Xem: 6778)
Người trần gian hay mượn TIẾNG CHUÔNG để thức tỉnh những tâm hồn lầm lạc - Chuông thường được đúc bằng đồng, và chính nhờ bản chất bằng đồng, nên khi chuông được gióng lên, tiếng ngân nga của chuông vang đi rất xa, len lỏi trong không gian vô tận bạt ngàn.

Tiếng ngân của chuông, để lại trong lòng người một dư vang, nghe tưởng rất mềm, nhưng sâu hút vô cùng mãnh liệt, có lẽ cũng đủ đánh bạt đi những bon chen, sân hận, còn vướng víu trong lòng người dương thế.

Sau bữa chè thưng thanh đạm, nấu có cả táo tầu đã được gỡ bỏ hột bên trong - Bữa trai ngang chiều cùng với các sư cô và một vài đồng đạo – Sư Thanh Tịnh Liên vào trong một lát, trở ra, mỉm cười trao cho tôi hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN (quyển I và ÌI).

Cầm trên tay hai quyển sách màu nâu gụ, bìa láng, chữ màu vàng nhũ, đẹp thanh thoát đến bất ngờ, nhờ ở sự giản dị trang nghiêm đầy nghệ thuật – Lòng tôi cảm xúc nhẹ nhàng - Buổi chiều trở nên đẹp, an tĩnh, sâu lắng, yên bình.

Cứ mỗi lần nhận sách, ấy là tôi đuợc nhắc nhở vòng quay của trời đất lại sắp giao mùa - Tết Nguyên Đán và giao thừa sắp đến - Đã bao nhiêu mùa xuân như thế, là bấy nhiêu lần rưng rưng với không gian nhè nhẹ thoáng buồn của kẻ tha hương nơi đất khách.

Năm nay, Tết Nguyên đán Quý Tị rơi vào trung tuần tháng hai dương lịch 2013.

Và vẫn như hàng năm, sư cô cho biết hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN sẽ là quà biếu các Phật tử đến lễ chùa vào giao thừa, và vào ngày đầu xuân mới.

Tôi bâng khuâng tự hỏi: Làm sao mà trong một vóc dáng mảnh mai nhỏ nhắn như sư Thanh Tịnh Liên Thích Nữ Chân Thiền, lại có thể tinh thông, mạnh mẽ và bền sức để vừa thực hiện các chương trình hoằng pháp trên làn sóng phát thanh, trên đài truyền hình hàng tuần… lại vẫn hoàn tất đều đều những pho sách dầy như hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN này: để dâng lên đức Phật, và để cả biếu tặng chúng sinh đều đặn vào mỗi dịp đầu xuân như thế !??

Trong hai tập TIẾNG CHUÔNG NGÂN vừa nhận được từ cô, trong đó là đầy đủ các:

Nghi thức nhật tụng - Nghi thức cúng cơm - Nghi thức Khánh đản - Nghi thức Tam quy ngũ giới - Nghi thức xuống tóc - Nghi thức Tạ ơn - Nghi thức Thành hôn và Vu quy - Khai Thị - Tụng Niệm – Sám hối - Và những trang thơ về Lễ Thí phát qui y, Khấn nguyện tạ ơn, Khấn nguyện cầu siêu, Dâng hương Tam Bảo, Tứ hoằng thệ nguyện ...

Sách năm nay được viết bằng hai thứ chữ: Việt và Anh ngữ.

Với soạn thảo công phu miên mật, đầy đủ về các nghi thức thường hằng - TIẾNG CHUÔNG NGÂN là cẩm nang của những người con của phật - Là tiếng vọng cảnh tỉnh, nhắc nhủ chúng sinh buông bỏ tập khí, xa lánh bến mê, tìm về bờ giác ngộ…

Và đấy là con đuờng ngắn nhất, cũng là duy nhất, để thân tâm An lạc ngay trong cõi Sa Bà.

Kính chúc quý phật tử và gia quyến một mùa xuân tràn đầy Ơn Tam Bảo.

Nam mô Bổn su Thích Ca Mâu Ni phật.

** Thiền viện Sùng Nghiêm
11561 Magnolia St, Garden Grove CA 92841 - (714) 636-0118.
(Xuân Quý Tị 2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
TÓM LƯỢC CÁC BÀI TRƯỚC: Nguyễn Du gọi cuộc đời từ năm 20 đến 30 tuổi (1786-1796) là “Mười năm gió bụi “, nhưng gia phả lại chép Nguyễn Du về quê vợ. Nếu Nguyễn Du về Quỳnh Hải có vợ con thì có gì đâu là gió bụi? Thơ chữ Hán Nguyễn Du là những trang nhật ký chứa đựng nhiều bí ẩn.
Nhiều năm gần đây tại các tiệm ăn Đại Hàn có rất đông khách Việt Nam. Thức ăn Đại Hàn cay, ngọt và mặn đậm đà nên người Việt mình rất thích, nhất là món thịt nướng.
"Bác Sĩ Nhà Quê" là biệt hiệu của Bác Sĩ Ngoại Thần Kinh - Nguyễn Như Thạch (BS phẫu thuật não và cột xương sống...), anh có ba là Bác Sĩ Quân Y phục vụ trong quân đội của VNCH và bị đi học tập cải tạo sau 1975. Với bản sơ yếu lý lịch bị "trù dập" như vậy mà anh vẫn có số điểm vượt trội để lọt vào trường Đại Học Y khoa,
Những ngày đầu năm, các mạng thông tin tự do ở trong nước truyền đi những lời nói độc đáo của những con người bình thường trước tình hình hiện tại của đất nước. Những lời nói nổi bật ấy có giá trị như những câu châm ngôn sâu sắc, dễ hiểu, dễ nhớ, đi thẳng vào lòng người.
Những ngày đầu năm, các mạng thông tin tự do ở trong nước truyền đi những lời nói độc đáo của những con người bình thường trước tình hình hiện tại của đất nước. Những lời nói nổi bật ấy có giá trị như những câu châm ngôn sâu sắc, dễ hiểu, dễ nhớ, đi thẳng vào lòng người.
Tin nhạc sĩ Phạm Duy từ giã nhân gian ở tuổi 92 tại Sài Gòn ngày 27/1/2013 gây xôn xao trong lòng người yêu nhạc Việt Nam, riêng tôi lòng cũng thoáng bồi hồi. Gọi điện thoại cho bằng hữu âm nhạc, để nghe nói cảm tưởng về người nhạc sĩ này.
...vị nữ lưu Phác Cận Huệ, pháp danh Thiện Đức Hoa, tuổi Nhâm Thìn, đắc cử Tổng thống cũng năm Nhâm Thìn.
“Không ai ảo tưởng sử học đứng ngoài chính trị nhưng lẽ ra phải biết nhìn thẳng, nhận thức quá khứ một cách sâu sắc mới có thể đạt tới một tương lai tốt đẹp thì dường như chúng ta lựa chọn một cái nguyên lý hời hợt hơn là “khép lại quá khứ” gần như đồng nghĩa với quên lãng quá khứ chỉ vì một nhận thức nông cạn nhằm đáp ứng một nhu cầu tế nhị đương đại.
Năm 1965 tôi đến Đức Quốc, dạo đó quốc gia này còn bị chia làm hai: Tây Đức bên Tự Do và Đông Đức phía Cộng Sản với thành phố Bá Linh nằm sâu trong lãnh thổ Đông Đức cũng bị chia làm hai với Đông Bá Linh là thủ đô của Đông Đức và Tây Bá Linh là vùng tự do; vì lý do an ninh, thành phố Bonn gần Bỉ được chọn là thủ đô tạm thời của Tây Đức.
Tham nhũng cũng là một biểu hiện của bất công vì không có tiền đút lót là không có cơ hội làm giàu...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.