Hôm nay,  

Tôi Sẽ Never Lose The Light

12/03/201300:00:00(Xem: 9787)
Sáng thứ bẩy hôm nay, một ngày đẹp trời sau cơn mưa.

Hy vọng sau cơn mưa trời sẽ sáng và tôi còn đang ngái ngủ bên ly cà phê đầu ngày thì nhận điện thư của anh kèm theo bài hát “Never Lose The Light” của người Tây Tạng.

Anh viết vài dòng ngắn ngủi, gửi nhanh trong lá thư nhưng tôi đọc được tất cả xót xa của một phật tử động lòng từ bi đối với một dân tộc nhân từ bị Tầu cộng cưỡng bức đô hộ. Mở “You Tube” ra xem, tức thì tôi tỉnh ngủ và cũng ngay giây phút ấy, giống như anh, lòng tôi dâng lên một tâm trạng cay đắng khó diễn tả bởi vì buồn cho đất nước bạn lại nghĩ đến quê hương mình...

Tôi nghe hai cô gái Tây Tạng Serlha và Youlha hát cho đồng hương họ với tất cả ngưỡng mộ từ lời ca giai điệu đến phong cách thiền tâm trình diễn. Tiếng hát mất nước mà vẫn trầm bổng ngọt ngào nhưng dấy lên lòng can đảm và tính cương quyết. Ánh mắt hai cô sáng tựa công lý mặt trời, vừa hát vừa trực diện nhìn thẳng vào mặt kẻ áp bức dân tộc mình không chút sợ hãi rụt rè. Khúc nhạc ấy là bản tình ca vang lên như cánh chim bồ câu vỗ, chỉ mong sao chuyển chính nghĩa vào tà tâm để lập lại hòa bình, độc lập, tự do cho đất nước Tây Tạng. Nghe “melody” đẹp tuyệt vời bên cạnh cái “lyrics” đầy tâm huyết ấy làm tôi liên tưởng đến Simon và Garfunkel chiếm hữu cả thế giới một thời với bài tình ca “Bridge Over Troubled Water”.

- “Cờ sao đỏ phất phới bay trên ngọn đồi Tây Tạng. Có ai nghe tiếng dân tôi than khóc vì nô lệ áp bức? Tưởng đảng mình là Thượng Đế, họ tiếp tục mang khổ đau đến đất nước này bằng súng đạn. Hỡi anh chị em đồng bào, đồng lòng đứng lên đòi công lý! Chánh nghĩa ở bên ta và đừng bao giờ nản lòng để mất niềm tin”.

- “When youre weary, feeling small. When tears are in your eyes, i will dry them all. Im on your side when times get rough and friends just cant be found. Like a bridge over troubled water, i will lay me down. Sail on Silver Girl, sail on by. Your time has come to shine, all your dreams are on their way. See how they shine, if you need a friend. Im sailing right behind. Like a bridge over troubled water, i will easy your mind”.

Tôi không thể và cũng không muốn dịch bài hát “Bridge over troubled water”, lời ca ý nghĩa bất hủ tượng trưng cho lòng yêu thương từ bi vô cùng. Tôi chỉ xin trích dẫn ghi lại như chút từ tâm gởi người Tây tạng vì theo thư anh viết, đã có 107 người tự thiêu trong 4 năm để phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh. Hôm nay, chủ nhật mùng 10 tháng 3 năm 2013 sẽ là ngày tưởng niệm tất cả những hy sinh ấy! Họ đã tự thiêu cho chính nghĩa và đặc biệt trùng ngày Tibetan Uprising Day tròn 54 năm cuộc nổi dậy thất bại của toàn thể dân tộc lưu vong Tây tạng trên khắp thế giới.

Chia sẻ quan ngại của anh... Lo lắng có thể vào chiều ngày trọng đại này, khi buổi lễ kết thúc sẽ có thêm cảnh tự thiêu anh dũng gióng lên tiếng chuông phản đối Tầu cộng? Bởi lẽ, “108” là con số linh thiêng của Phật giáo và ngày chủ nhật này sẽ lại biến thành “Gloomy Sunday” của Rezso Seress.

Bài hát “Never Lose The Light” đã nằm yên trong tâm hồn tôi từ nay. Đó là bản tình ca đấu tranh ôn hòa đượm mầu Phật pháp. Tôi sẽ hát và học thuộc lòng để ngày mai hát cùng đồng bào tôi... Nhiều bất thường đang chuyển biến như thư anh viết chẳng hạn chuyện biển Đông, Ải Nam Quan, chuyện lớp trẻ học tiếng Tầu, lá cờ “lạ” in trong sách giáo khoa và nhất là chuyện phái đoàn Việt Nam dự hội nghị du lịch ở Đức mà lại quảng bá cho “tour” Lư Sơn Trung Cộng... Thế là thế nào? Đoán kỹ thì cũng hiểu nhưng thật khó tin! Sở dĩ có những chuyện “lạ” này là do mãnh lực của đồng tiền vì “tiền mua tiên cũng được”. Lãnh tụ cộng đảng đang mờ mắt vì tham nhũng ở mọi tầng cấp bậc...

Trước viễn ảnh đau thương tăm tối, con người luôn hy vọng để thấy ánh sáng cuối đường hầm... Xin thành tâm cầu nguyện sự bình an cho tất cả dân tộc trên thế giới trong đó có hai láng giềng chính thức cùng bị đe dọa bởi Hán tộc: Tây Tạng và Việt Nam. Tuy nhiên, đối với đất nước chúng ta, không phải là lần đầu và sẽ chẳng bảo đảm là lần cuối như sử sách đã ghi cho nên cùng với người Tây Tạng anh hùng... Tôi sẽ “Never Lose The Light”.

Chút tâm tình với Tây Tạng và nhắn nhủ rằng sau mỗi cơn mưa, bầu trời sẽ lại chan hòa ánh sáng... Thành thật cảm ơn Cư sĩ Nguyên Giác và các bạn đã chuyển lửa.

Cao Đắc Vinh ( 3 / 2013 )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đành rằng Hoa Kỳ là một cường quôc trên thế gới, nền ngoai giao rất đa đoan, phức tạp. Chính sách của Hoa Kỳ dưới thời bất cứ tổng thống nào cũng chỉ phục vụ quyền lợi của dân chúng Hoa Kỳ, nhưng dù sao, như lời tổng thống Trần Văn Hương nói với đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin trước khi chia tay vào tháng 4-1975: “Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tr. 353.)
Có lẽ nhằm mục đích để nhớ lại 40 năm sau cuộc chiến Vietnam-War, và cũng để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Viêt-Mỹ, Rory Kennedy, nhà đạo diễn cũng là người sản xuất điện ảnh, đã bắt đầu cho trình chiếu cuốn phim “The Last Days In Vietnam” hôm 17-January-2014 trong dịp lễ hội Sundance Film Festival. Phim dài 98 phút do bà thực hiện dựa trên sử liệu phim ảnh về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam...
Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.