Hôm nay,  

Cây Hạnh Phúc

19/03/201300:00:00(Xem: 9130)
Cao Đắc Vinh
(Thân mến tặng Nguyễn Thụy Quang & Bình.)

Cây hạnh phúc có hoa là lòng trắc ẩn và trái là tình yêu.

“Love & Compassion” Tình yêu và lòng trắc ẩn... Khi sánh đôi, cùng phát triển trong tình cảm con người sẽ là đầu nguồn của bến bờ hạnh phúc.

Sự tồn tại của nhân loại cũng tùy thuộc vào hai tình cảm ấy vì “Chúng ta có thể sống ngoài tôn giáo và đạo thiền nhưng không thể sống sót nếu thiếu tình người” (We can live without religion and meditation, but we cannot survive without human affection) Dalai Lama XIV

Lúc còn trẻ, chúng ta say sưa phấn đấu với cuộc đời nên ít khi bình tâm mà nghĩ đến hai chữ hạnh phúc nhưng khi công việc đã ngừng nghỉ, mỗi ngày nhìn bóng chiều hoàng hôn lạnh lùng đổ xuống sân sau nhà, tôi mới chợt nhận ra hạnh phúc, một ý niệm vô hình, lúc ẩn lúc hiện nhưng lại là cứu cánh của con người. Qua tuổi đời, tương đối cũng dễ hiểu... vì nếu chúng ta thành đạt và có đầy đủ mọi thứ nhưng thiếu hạnh phúc thì cuộc sống cũng vô nghĩa.

Thực tế ở lãnh vực này, mỗi người có một định nghĩa riêng, rất ít khi trùng hợp. Từ lâu, tôi cũng cố gắng tìm hiểu hai chữ hạnh phúc “mơ hồ” nên trong những cuộc vui họp mặt của vài bạn thâm giao hay lúc rảnh rỗi thăm hỏi qua điện thoại, chúng tôi thường hay chia sẻ những kinh nghiệm vui buồn trong đời sống. Đa số mang tâm trạng khắc khoải, buồn nhiều hơn vui và ít ai nhìn thấy hướng đi đến bến bờ hạnh phúc. Một chiều cuối tuần, tôi may mắn được nghe tâm tình của người bạn cũ về “cây hạnh phúc” mà anh đang vun trồng trong khu vườn gia đình và gần đây cộng thêm những tư tưởng hấp thụ qua “best-seller” “The Art of Happiness” của Đức Dalai Lama. Hai sự việc trên đã gợi hứng để tôi tản mạn về hạnh phúc mà nội dung phản ảnh những trích dẫn của ngài và câu chuyện của bạn tôi.

Đề tài sẽ nằm trong khuôn khổ hạnh phúc vợ chồng, hai chữ “thương xót” viết tắt của động từ thương yêu và xót xa là định nghĩa trung thực nhất cho ý niệm hạnh phúc! Đó là điều kiện chung để hạnh phúc hiện hữu hay nói khác đi là tình yêu với lòng trắc ẩn luôn luôn phải sánh đôi.

Sống ở đời, không ai tránh khỏi sự sợ hãi đến từ khổ đau của tinh thần và thể xác. Những lúc ấy, chúng ta nên khảo sát vấn đề xem có thể tự lo liệu? Được thì lẽ dĩ nhiên, chẳng còn gì phải bận tâm vì đã biết phương cách nhưng ngược lại, không có giải pháp nào hơn để cải tiến thì âu lo cũng bằng thừa! Bởi thế trong mọi trường hợp, hãy quẳng cái bị lo lắng đi cho sự đời nhẹ gánh... Theo lẽ thường, sự bình an của nội tâm là quan trọng, nếu nó đã an lạc trong tinh thần rồi thì chúng ta luôn giữ được sự bình tâm bất chấp vấn đề chung quanh khó khăn cỡ nào... còn không thì dù đời sống vật chất có tiện nghi thoải mái, chúng ta vẫn thấy bối rối không lối thoát mỗi khi đối diện với hoàn cảnh.

Tinh thần bình an cần thiết vì chính sự ổn định ấy sẽ giúp cho tình yêu và lòng trắc ẩn phát triển... Hôm qua, vợ tôi trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, vẻ mặt đăm chiêu u buồn không nói một lời... Nàng đã làm không khí bữa cơm chiều căng thẳng, niềm vui hội ngộ tan biến và tình yêu dành cho nhau trở nên tẻ nhạt. Bất an nên tôi thấy khó chịu trong lòng rồi không cần hiểu lý do nào dẫn đến hoàn cảnh ấy, tức khắc lên án người tôi yêu vì chính nàng đã gây nên tình huống bất hạnh này.

Chỉ dựa vào tình yêu và lý lẽ mà xét đoán, chắc chắn chúng tôi sẽ kê khai rất nhiều nguyên do để lý luận bào chữa nhưng nếu lòng trắc ẩn đã ở sẵn trong lòng thì một lý do thôi cũng chẳng thấy cần thiết. Khi tình yêu ví như sương khói, lúc hưng phấn bay cao, lúc xuống thấp vì giận hờn thì lòng trắc ẩn sẽ bổ túc bằng nỗi xót xa thông cảm. Sự kiện ấy chính là dòng suối nguyên thủy chẩy hạnh phúc vào giữa lòng người..

“Tôi tin là trên cõi đời này rất ít điều giống như lòng trắc ẩn mà khi ứng dụng, chúng ta sẽ được hưởng ngay tức thì hạnh phúc lâu dài” (I believe compassion to be one of the few things we can practice that will bring immediate and long-term happiness to our lives...) Dalai Lama XIV. Câu chuyện của tôi ở trên sẩy ra rất thường trong liên hệ vợ chồng, chỉ một người vô ý không kiểm soát được tình cảnh của mình sẽ làm cả hai bất an mà mất một buổi chiều vàng đầm ấm bên nhau! Bởi thế mới có câu: “Một phút sân hận mất đi sáu mươi giây hạnh phúc”.

Ngoài ra, cốt truyện vừa kể tuy có vẻ bình dân giản dị, tôi cũng nghiệm được vài điều đáng ghi qua những lời trích dẫn thâm thúy của triết nhân, chẳng hạn: “Lòng trắc ẩn chân chính không thay đổi ngay cả lúc gặp hoàn cảnh tiêu cực” (A truly compassionate attitude toward others does not change even if they behave negatively or hurt you) “Hạnh phúc không làm sẵn được, nó đến sau hành động” (Happiness is not something ready made. It comes from your own actions) hoặc là “Chuyển đổi lòng người bằng tình thương, không bằng sự tức giận” (The way to change others' minds is with affection, and not anger) và cuối cùng “Yêu là không phê bình xét đoán” (Love is the absence of judgment).

Người đời thường nói: “Tình bạn cũ như chai rượu ngon, để càng lâu càng quý!” tuy nhiên tôi đã gặp những người bạn mới có đầy đủ nhân cách giá trị chẳng khác gì rượu ủ kín lâu năm. Đôi khi, dù có trắc trở, chúng ta cũng không thể nào phủ nhận hạnh phúc cao quý của tình bạn. Tôi may mắn có những mối tình đẹp như thế trong đời! Mỗi lần gặp nhau trò chuyện, thân ái trao đổi những tiêu đề nan giải của cuộc sống do đó tôi nhận định hạnh phúc là mối ưu tư thầm kín khó diễn đạt nhất. “Bạn cũ mất đi, bạn mới lại đến khác gì ngày tháng qua... hết hoàng hôn rồi lại đến bình minh. Điều quan trọng là chúng ta có một tình bạn ý nghĩa giống như sống một ngày có nghĩa lý” (Old friends pass away, new friends appear. It is just like the days. An old day passes, a new day arrives. The important thing is to make it meaningful: a meaningful friend or a meaningful day).

Làm sao tôi quên được, có lần nghe kể... đời sống gia đình bạn thật giản dị và bạn không tìm cách thay đổi bởi vì càng ít tiếp xúc càng bớt muộn phiền tựa như tình người lối xóm. Buổi sáng đi sớm, vợ còn ngủ... Chiều về, ăn trước và vợ về trễ ăn sau. Tối đến, bạn ngồi trước “computer” như một thói quen, vợ hát “karaoké” nghe một mình. Hai vợ chồng chẳng còn dịp nào gần nhau từ lúc trở dậy đến khi đi ngủ nên tránh được mọi vấn đề phức tạp. Cảnh hạnh phúc gia đình mà lại giống cuộc đời độc thân!

Tôi cũng không quên chuyện người bạn được vợ yêu thương như thời son trẻ dù cả hai đã nhiều tuổi. Đời hưu trí, tình lại gắn bó như hình với bóng, đi đâu cũng không rời nửa bước, cặp kè từ sáng đến chiều nên tuổi già đôi khi thấy còn nặng nợ tù túng. Nhiều lần, nhìn thời tiết gió mưa, bạn lại ao ước có lúc bóng mình trở trời nằm xuống để hy vọng tận hưởng một ngày không như mọi ngày... Ngược lại, có bạn lại cảm thấy buồn đời vì tình vợ chồng phai nhạt. Ngày xưa, vợ dịu dàng tha thiết từ lời nói đến cử chỉ bây giờ tình già đổi thay, sống chung mà cô đơn nên bạn hay hồi tưởng và tiếc nuối hạnh phúc đầm ấm đã qua...

Phải chăng hạnh phúc bất thường chỉ vì tình yêu đã mất lòng trắc ẩn? Riêng chuyện của một người bạn cũ, đặc biệt coi hạnh phúc gia đình là một loài cây, chăm sóc để hoa lá tươi tốt và nụ bông ra trái. Bạn kể tôi nghe chuyện tình dù đã qua gần hết một đời nhưng vẫn còn âm ỉ chất lãng mạn. Vợ ngả đầu lên vai hay nằm gối đầu giữa lòng bạn để cùng xem một cuốn phim hay... và bên ngoài, trời chiều từ từ nhạt nắng! Bạn có thể đi “shopping” chung với vợ hết một buổi mà nhiều người không đủ can đảm nhưng hỏi kỹ thêm chi tiết thì mới hiểu những lúc tháp tùng vợ mua sắm, nàng cũng không bao giờ quên sự hiện diện của chồng và luôn luôn hỏi ý kiến trước khi quyết định. Dù mệt mỏi, bạn tôi hẳn vẫn thấy mình hữu dụng khi chọn được món quà ý nghĩa cho nàng mà lại chính là cho mình.

“Hạnh phúc nào bằng nếu trên đời có một người đồng hành hợp ý!” và “Con đường đạt tới hạnh phúc là làm cho người khác hạnh phúc”.

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
Những em bé tò mò, lần đầu tiên ngước mắt lên trời, thấy trăng sao, lập tức nảy sinh ước muốn thám hiểm cõi mênh mông ở cuối, ở xa hơn tầm mắt mình. Lớn lên, ý thức được kích thước Vũ Trụ và giới hạn của đời người, biết đường dài dẫn tới một tinh cầu có thể đòi hỏi sự nối tiếp của muôn triệu kiếp người. Tỉnh ra và thất vọng. Ước muốn chỉ còn là ước mơ vương vấn nơi những truyện khoa học giả tưởng huyền hoặc vẽ ra hình ảnh một con tàu kỳ diệu: một ngày kia khoa học tiến bộ, hành khách đáp phi thuyền du lịch tối tân sẽ lọt vào cõi thời gian ngừng trôi, có cuộc đời dài vô tận, tha hồ chu du khắp cùng vũ trụ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.