Hôm nay,  

Bên Kia Cuộc Đời

06/04/201300:00:00(Xem: 6154)
Em ơi!
Anh đã xa em rồi...

Nghìn trùng xa cách, âm dương mỗi người mỗi ngả.

Mở đầu lá thư bằng tiếng vọng từ cõi hư vô, anh đã ở thế giới bên kia cuộc đời của em! Hai chữ “yêu dấu” không còn thích hợp với chúng ta... chỉ gợi lại thương đau cho nợ trần vừa dứt! Anh ra đi... một mình anh xa em bởi em vẫn còn đó, vẫn thở, vẫn giao thiệp với mọi người chung quanh. Một mình anh đi... hình hài nằm đây nhưng hồn đã lìa khỏi xác, lơ lửng trên không nhìn xuống căn phòng. Anh vẫn thấy em thon thả tiếp khách với nụ cười gượng gạo trong chiếc áo dài đen ngày tang lễ. Hồn anh nhận biết tất cả những người thân, đông đủ bạn đạo trong nhóm “từ bi phụng sự” của thầy Hằng Trường đồng phục áo cánh nâu đen. Bạn bè cũ mới khi sống ít gặp thế mà bây giờ cũng bùi ngùi đến tống biệt anh. Buồn nhất là nhìn các cháu quấn khăn trắng trên đầu lủi thủi đứng ôm chặt chân bố mẹ nhìn người qua lại trước quan tài. Vẻ mặt thơ ngây ngơ ngác như chưa rõ chuyện gì quan trọng lần đầu tiên trong đời đang sẩy ra mà bố mẹ nó khóc, bà khóc và nhiều người mắt cũng đỏ hoe.

Khi anh hấp hối và thở hơi cuối cùng thì thân anh nhẹ bổng, rớt vào giữa không trung như từ một đỉnh núi. Hiện tượng này làm anh chới với, hai tay cố chống đỡ trước khi hiểu mình đã chết, linh hồn vừa lìa khỏi xác đang bồng bềnh trong cõi vô định. Thực tại, anh vẫn “sống” bởi linh hồn còn “thổn thức” nhưng vì thân bất động nên sự tiếp cận với em bất thành. Đây chính là giây phút khởi đầu cho chuyến tầu tử sinh, anh cố quay lại để nói với em vài điều trước khi vĩnh viễn cách xa.

Em còn nhớ!
Khi chúng mình nằm bên nhau tâm tình...

Hằng đêm, anh vẫn hứa với em: “nếu ra đi trước, anh sẽ trở về kể em nghe có gì lạ bên kia cuộc đời nhất là lúc ấy anh có còn là anh và nhìn thấy em đang sống không?”

Nơi đây, giữa thiên hà sương khói trập trùng không có thiên đường và cả niết bàn, từ xa thấp thoáng những ánh sao, anh tạm thấy yên bề lẻ loi vì không ai đón chờ như chúng mình vẫn nghĩ! Anh còn nhìn thấy em bởi linh hồn chưa phai memory nhưng ngược lại em không cảm nhận được bóng dáng anh vì thân đã chết. Thế giới này mênh mông bất tận và chân trời biền biệt một mầu sẫm đen. Hồn anh sẽ từ từ trôi về nơi xa xăm vô định ấy! Chẳng biết khi đó có còn dịp để anh kể tiếp chuyện một cõi đi về cho em nghe?

Tưởng tượng như thân xác là khuôn hình chữ nhật, sống thì đứng, chết thì nằm. Khi lâm chung, để lại những “hạt dính líu” gọi là noãn hay tinh trùng do đó thân tiếp tục ở mãi trần gian. Phần hồn mang hình tròn bay lên cao cùng với memory vì thế người chết vẫn “sống” đầy đủ kỷ niệm tiếc thương... Memory là những phân tử hình tròn nhỏ bám vào hồn sẽ mất dần với thời gian để hồn trở lại “nhân vô tính”, phase cuối cùng khi nó mất hết memory theo lẽ biến đổi của đất trời.

Thân hình khối chữ nhật khi nằm xuống tan ra thành những thể nhỏ góc cạnh gọi là cát bụi và chỉ hồi sinh khi những “hạt dính líu” có duyên nợ đến với nhau để thân trở lại đời theo một vũ điệu nhịp nhàng. Linh hồn hình tròn “chờ đợi” ở cõi hư vô như hàng ngàn tỷ tinh tú trên bầu trời. Nếu em hỏi nguyên do nào liên kết thân với hồn thì quả thực dù đã chết anh cũng không có câu trả lời! Chỉ biết là khi thân bắt đầu tái sinh thì hồn này bay xuống nhập vào thân kia để thành sự sống. Bảo là Con tạo soay vần hoặc cách đây hàng tỷ năm trước, những hạt bụi tinh cầu chuyển đổi không ngừng tạo nên nguyên tố đầu tiên của sự sống rồi tiến hóa dần đến loài người thì mọi giả thuyết đều đúng cả. Vài trường hợp hồn còn sót memory mà sớm “bay” về trần thì thân mang theo ký ức chưa phai của kiếp trước về với kiếp này nhưng bình thường thì chỉ hồn “nhân vô tính” nhập thể. Anh đang đi từ từ về cõi hư vô ấy nên sẽ đến một lúc, hồn chỉ là hạt “nhân sắc không” trinh nguyên. Anh sẽ chẳng còn “thấy” em nữa lúc memory cạn dần... Hình hài đã tan thành cát bụi, chân dung em và kỷ niệm cũng phôi pha trước “bể không” vô tận... Đó chính là thời điểm chúng mình vĩnh viễn mất nhau!

Bây giờ anh hiểu... tất cả chuyện trần thế của vạn vật không thể mang theo lúc về trời. Chuyện đời ở lại và chuyện trên trời diễn tiến theo trật tự có sẵn. Vạn vật trên mọi hành tinh, không chỉ riêng con người trên trái đất đều có phần hồn và phần xác. Hồn người vì thế cũng có thể (?) nhập vào thân súc sinh hay cây cỏ mà con người đoán chừng chưa hiểu rõ căn nguyên. Khi thân và hồn hợp lại để thành sinh vật, cả hai phát triển tùy thuộc vào môi trường chung quanh như dân tộc, nhân tố, địa lý, triết lý v.vv... Con người tu luyện và học hỏi đến lúc lớn khôn, sinh linh ấy thông minh hay ngu đần, hiền lành hay gian ác... rồi từ đó trong cuộc sống gây ra những đau thương phiền toái hoặc hạnh phúc an vui. Tất cả chỉ là chuyện thế gian do con người tạo nên và đến lúc chết phải mang theo memory cực lạc hay tiếc nuối... Chỉ có thế thôi! Một trong những mục tiêu của tôn giáo là mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp hơn cho con người nhưng dù sao vẫn phải tôn trọng sự thật của vũ trụ. Albert Einstein đã nói: “Tôn giáo phải dựa trên thực chứng (based on experience) và từ bỏ tính cách giáo điều (refuses dogmatic)”.

Nói đến giáo điều thì anh phải thêm vài lời để dặn dò em trước khi giã từ. Hãy sống giản dị và thân ái trong mọi hoàn cảnh, tránh mọi cầu kỳ và phô trương bởi vì tang lễ của anh đã diễn tiến theo một chương trình chủ lễ của Thầy thật phức tạp: Nói 3 thứ tiếng, đọc 3 chú, hành lễ đủ 3 tờ 6 trang giấy rồi hát xướng thi ca thật lâu trước khi vẩy cả “nước thánh” lên thân xác anh đã khô hơn một tuần vì chờ ngày tốt để hỏa thiêu.

Thôi nhé! Chúc em an lạc trên đường đời còn lại và anh mong sẽ trở lại thăm em mỗi khi có dịp kể cả trong giấc mơ lúc em ngủ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.