Hôm nay,  

Vợ Chồng Già

6/1/201300:00:00(View: 18016)
(Cảm hứng sau khi nghe bài “Les Vieux Mariés” của Michel Sardou.)
Em yêu dấu,

Đứa con gái út ra trường năm nay.

Thế là tất cả đã xa nhà, trưởng thành và đi tìm sự nghiệp tương lai.

Ngôi nhà xưa vẫn còn đây, còn cả vợ chồng già gặp lại nhau mỗi bữa cơm chiều vỏn vẹn chỉ rau luộc với dưa cà. Thịt thà bây giờ là những món kiêng cữ. Hôm nào cũng thế! Anh hỏi em có đứa con nào gọi về thăm sáng nay? Câu trả lời thường là ngày có ngày không!

Phải rồi... chúng nó còn bận rộn với việc làm và cuộc sống và cả tình yêu nữa chứ! Và khi yêu thì em biết đấy... phức tạp lắm! Thì giờ đâu mà tụi nó nghĩ đến chúng mình nữa em nhỉ? Nhưng thôi, sự thật là bây giờ các con đã có hạnh phúc riêng tư, không hoàn toàn chung cái khái niệm ấy với chúng ta nữa... Anh và em chỉ còn biết âm thầm cảm nhận những niềm vui của chúng nó từ xa... May có đứa nào gởi vài hàng tin ngắn hay điện thoại về thì sung sướng hồ hởi, chẳng có thì cũng thôi!

Chiều nay anh có một ý kiến.

Hay là chúng ta cũng bỏ nhà đến ngủ qua đêm ở một khách sạn?

Chúng ta tìm “hotel” nho nhỏ ở nơi xa thành phố, có những cây hoa dại mầu tím và vàng mọc tự do trong một ngõ cụt thanh vắng để thuê một phòng trên tầng lầu cao có cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm. Nằm bên nhau, nhìn trăng sao không ngủ và tâm tình nói lời yêu thương đến sáng như ngày đầu tiên? Bởi vì em đã biết... trong quá khứ khi các con còn nhỏ dại, chúng mình đã quên và chẳng nghĩ đến nhau trọn vẹn một ngày nào! Thời gian dành cho nhau thường mười lần như một luôn luôn vội vã... vì sữa, vì tã, vì việc học và cơm áo, tiền bạc cho tiện nghi của chúng nó.

Hai đứa mình đã sát cánh cùng nhau làm việc cực khổ để hôm nay nhìn những con chim con trưởng thành, đủ lông đủ cánh, hồn nhiên bay xa tìm đàn nơi chân trời mới. Em đã cho anh những đứa con đẹp, ngoan và thông minh... Em đáng được hưởng trọn vẹn tình yêu “trăng mật” của anh mỗi ngày vào lúc “hoàng hôn” tuổi già, chỉ mong sao chúng ta còn đủ sức khoẻ cả về tinh thần lẫn thể xác.

Trong phòng khách sạn, buổi sáng dậy sớm, chào đón một ngày hạnh phúc mới, chúng ta nằm bên nhau ăn điểm tâm trên giường rồi kể lại chuyện tình cũ đêm tân hôn em thẹn thùng khi biết yêu lần đầu... Anh muốn nhìn lại khuôn mặt e thẹn ấy giữa lúc bình minh đang lên ngoài khung cửa để xem có còn đỏ hồng như xưa? Rồi những gì tự nhiên chẳng toan tính hẹn hò, phải đến sẽ đến...

Em sẽ bảo anh điên, già mà mất nết!

Phải rồi! Một ông già điên bên cạnh một người vợ “hồi xuân” (?) cũng sắp điên gần như nhau.


Hiển nhiên là hai đứa phải cùng “điên” thì mới tạo được “cuộc chơi” và rồi “cuộc chơi” ấy mới thực sự “bắt đầu” như những ngày đầu! Tất cả tùy thuộc vào tình yêu còn sót lại ở tuổi già để chúng ta tiếp tục yêu nhau... cuộc đời do đó sẽ thêm thi vị trong những năm tháng phù du còn lại. Anh hy vọng em cũng mang chút máu “điên” ấy trong người! Một điều tưởng dễ mà hình như cũng khó làm? “Đồng thanh tương ứng” và “Đồng khí tương cầu” là thế đấy!

Khi xưa chúng ta lo sợ không cáng đáng nổi tương lai cho các con ăn học. Xe cộ chưa trả hết nợ! Ngôi nhà mua thiếu tiền, nhà băng thu hồi rồi phải đi thuê và các con phải đổi trường. Sức khoẻ đau yếu chẳng may mắc bệnh nan y không lo nổi thuốc thang. Lương vừa lãnh hôm nay, ngày mai thất nghiệp và lúc nào cũng bồn chồn lo sợ một tương lai đen tối nhưng em ơi! Hiện tại tình thế đã khác xưa, em có cảm thấy không?

Em có cảm thấy chúng mình may mắn? Hai mái đầu bạc mà tinh thần vẫn còn sung mãn, chỉ kiêng cữ phòng ngừa qua loa, chưa phải thuốc thang mỗi ngày, đàn chim con trổ lông mọc cánh, tất cả đã bay xa và “tổ ấm” của chúng mình vẫn còn đứng vững vàng đây! Lo gì nữa phải không em?

Điều đáng lo có lẽ là nhịp sống, “melody” của câu chuyện vợ chồng già hôm nay. Cho đến ngày đứa này phải tiễn đứa kia vĩnh viễn ra đi, chúng ta cố giữ sao cho tình vợ chồng trẻ trung, thanh thản và nếu có thể thì luôn luôn giữ không khí lãng mạn khi gần nhau. Sự giận dữ và những câu nói sỗ sàng làm tuổi già hụt hững rồi buồn tủi đi đến xa cách và dĩ nhiên sẽ để lại chán chường buồn tủi trong tình yêu.

Phải chăng vợ chồng già thường mang ý niệm chịu đựng nhau ròng rã suốt tuổi già cho nên hay nóng nẩy và chẳng còn kiên nhẫn như xưa? Có nhiều cặp, chẳng hận thù ghét bỏ mà đời sống khi về gìa cũng trở nên lạnh lùng tẻ nhạt: Bà ở dưới nhà thì ông tránh mặt lên lầu, bà ăn trước để lại phần cơm cho ông ăn sau, tối đến bà lủi thủi vào phòng, ông lặng lẽ nằm riêng... Để rồi cuối cùng, mỗi người sẽ mỗi nơi lúc tuổi về chiều thì đó là một bất hạnh lớn nhất trong mối tình xưa của vợ chồng già...

Nhất là dù tuổi đã cao nhưng thỉnh thoảng người già vẫn còn nghe tình yêu đập rộn ràng trong tim bởi vì chính thức theo thống kê, tình già thường thoi thóp “ngủ” mà chẳng bao giờ “chết”... nếu như chúng mình lưu tâm chăm sóc khi lửa tình sắp tàn hơi ấm!

Chiều nay, ngày cuối tuần. Anh ngừng thư và chờ tin em...

Hôn em thật nhiều,

Cao Đắc Vinh

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hoa Kỳ lâm chiến gần năm năm mà vẫn chưa biết gọi tên cuộc chiến...Hoa Kỳ có quân lực tinh nhuệ và hùng hậu nhất thế giới, có nền kinh tế đang là đầu máy kinh tế cho thế giới, nhưng lại có thể thất bại trong một cuộc chiến sinh tử của thế kỷ 21 vì chưa minh định được kẻ thù, chưa có một cách gọi ngắn gọn khả dĩ phản ảnh cho đúng nội dung
...gia nhập WTO, Việt Nam bắt đầu giong buồm đi ra biển lớn thì có thể vớt được cá lớn nhưng cũng có thể bị giông bão nặng nề hơn...Hội nghị các Bộ trưởng Tài chính kỳ thứ 13 của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Á châu Thái bình dương sẽ được triệu tập tuần này tại Hà Nội. Trong nghị trình thảo luận của Diễn đàn APEC có hồ sơ chấn chỉnh
Tiếp tục loạt bài về những chuẩn bị của Việt Nam cho viễn ảnh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, Diễn đàn Kinh tế kỳ này của đài RFA sẽ trao đổi cùng kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa về một đề tài khá chuyên môn mà quan trọng cho lãnh vực nông nghiệp Việt Nam là Thị trường Thương phẩm. Tiết mục chuyên đề này sẽ do Việt Long
Trong thời gian trước và sau Đại hội Đảng X (4/2006), bộ máy tuyên truyền của Đảng Cộng sản Việt Nam đã tung ra phong trào viết bài chống lại những cuộc vận động Dân chủ ở trong nước và phản bác
Hoa Kỳ chưa biết sẽ xử trí ra sao với Iran… Ngày xưa, phu mỏ thường đem theo chim hoàng yến xuống hầm như một phương cách an toàn: thấy chim chết trong lồng vì khí độc thì còn kịp ứng phó… Từ đấy thành ngữ "hoàng yến dưới hầm" có nghĩa là một biến cố nhỏ, nhưng có thể báo hiệu tai họa rất lớn. Tuần qua, giữa những vận động
Tháng hai năm 2000, nhà cầm quyền Hà Nội đã tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm 70 năm thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương (ĐCSĐD). Trong dịp này họ viện dẫn những thành quả mà họ đã đạt được trong nửa thế kỷ vừa qua và tự ban cho mình tư cách và tính chính thống để độc quyền lãnh đạo quốc gia từ trước tới nay và từ nay về sau
Khi gia nhập WTO, Việt Nam sẽ bị cạnh tranh và hiệu năng kém lẫn tham nhũng cao của khu vực nhà nước khiến nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa, nhân viên bị sa thải... Việt Nam đang nuôi cả hy vọng lẫn mối lo trong viễn ảnh gia nhập tổ chức WTO. Diễn đàn Kinh tế đài RFA sẽ đề cập tới những vấn đề trên qua phần trao đổi với
Vào ngày 12 tháng 7 năm 2006 vừa qua, Ban chỉ đạo quốc gia khắc phục hậu quả chất độc hóa học do Mỹ sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam, thường được gọi là Ban chỉ đạo 33, thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường, đã tổ chức một cuộc tọa đàm tại Hà Nội để bàn về phương hướng và giải pháp khắc phục hậu quả mà chánh phủ
Mục tiêu chính của phái đoàn thương mại Hoa kỳ ngồi thương thuyết với phái đoàn cộng sản Việt nam là làm sao đạt được những đòi hỏi có lợi cho tư bản Hoa kỳ với những đặc quyền, đặc lợi ở thị trường Việt Nam. Đó là cái gía mà cộng sản Việt Nam phải trả để
Nghệ thuật mượn sức đôi khi là nghệ thuật mệt sức. Trong mọi cuộc thương thảo, người ta chỉ đạt kết quả khi đôi bên cùng nhượng bộ… một phần. Khi cần nhượng bộ, nhà thương thuyết phải nói với đối phương: "đây là cố gắng tột cùng của chúng tôi, chúng tôi mà lùi thêm một bước nữa thì… chúng ta cùng chết." Sau đấy, khi trở về trình bày với đồng chí,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.