Hôm nay,  

Học Xóa Ticket

11/08/201300:00:00(Xem: 12897)
Sáng nay thứ bảy, một buổi sáng cuối tuần thật đẹp. Bầu Trời xanh ngắt, thỉnh thoảng có vài giải mây trắng lững lờ trôi… Ông Mặt Trời nhanh chóng thức dậy sớm. Ông vươn vai trải dài những tia nắng vàng khắp vạn vật như còn đang ngái ngủ. Tâm thức day sớm, thu dọn nhà cửa cho ngăn nắp, đâu ra đó. Tâm lật vội tờ báo chưa xem kịp hồi hôm vì quá bận bịu. Nàng lật thật nhanh đến mục Sinh Hoạt Cộng Đồng. Tâm tự nghĩ:

- Hôm nay không có Hội Đoàn và thân hữu với mình họp mặt gì cả! Cũng chẳng có Văn Thi Sĩ quen biết nào ra mắt sách mời mình đi dự. Thôi thì mình đi "trả nợ" vụ xóa ticket cho yên thân!

Thật vậy, nó như một cái án treo chờ đợi Tâm suốt tháng nay. Tâm nhìn lên đồng hồ. Nàng thánh thót kêu lên nho nhỏ:

- Đã gần 8 giờ rồi! Thôi mình nhanh chóng trang điểm và thay đổi quần áo để tới dự lớp học xóa Ticket vào lúc 9 giờ 30 cho kịp chứ!

Tâm vừa lái xe vừa bâng quơ nhìn Trời, nhìn Đất, nhìn phong cảnh trước mắt... Nàng tự nhủ thầm:

- Hôm nay Trời đẹp thật, nhưng trong lòng mình chả đẹp tí nào cả! Mình phải mất hơn hai trăm cho Tòa án và 8 tiếng chán phèo ngồi trong lớp học mà ngao ngán...

Tâm tưởng mình đi đến lớp sớm hơn mọi người., Thế mà trước cửa lớp đã rồng rắn sắp hàng đầy đủ già trẻ... Khoảng mười phút sau tất cả vào lớp học. Phòng học nhỏ mà đầy nhóc người ngồi. Nam nữ già trẻ đều có mặt. Đàn ông nhiều hơn dàn bà. Tiếng chào hỏi nhau và nói chuyện râm ran nổi lên…

- Chị bị phạt gì thế?

Mặt mày tiu nghỉu, chị mặc áo đỏ trả lời người đàn ông ngồi bên cạnh " Thật là xui xẻo! Tôi bị phạt $ 285 và hôm nay phải bỏ mấy tiếng đồng hồ đi học lớp xóa ticket, chỉ vì tôi vừa lái xe ra khỏi nhà, quẹo phải ra đường lớn. Khi ấy, tôi thấy đường trống trải liền quẹo không ngừng lại một chút. Không ngờ mới vừa quẹo ra thì cảnh sát chớp đèn phía sau rồi!"

Người đàn ông ngồi kế bên nhanh miệng lên tiếng …" Lần sau chị nhớ khi quẹo ra đường lớn, dù không có xe cũng phải ngừng ở bảng Stop, đếm thầm trong miệng từ 1, 2, 3, rồi mới cho xe lăn bánh để quẹo đó chị!"

Người đàn bà kia bĩu môi hỏi ngược lại:

- Anh nói nghe thông suốt luật lệ quá, mà sao anh lại đi vào đây học với bọn tui như thế nầy?

Người đàn ông đưa tay gãi đầu, miệng ấp a ấp úng giải bày:

- Tôi bị chụp hình ở ngã tư Brookhurst và Westminster. Chứng cớ rành rành không thể chối cãi được nên đành chịu! Số là đèn vàng mới nổi lên.

Tôi theo xe trước vọt nhanh. Nhưng xe trước không biết vì sao chạy chậm quá. Nó mới thoát qua được ngã tư. Xe tôi còn kẹt lại rồi đèn đỏ phực lên. Thế là tôi bị chụp hình dính chấu luôn. Thật là xui xẻo vô cùng!... Tôi lại bị tội nặng nữa chứ! Tội vượt đèn đỏ bị phạt tới $533. Hiện nay luật lệ giao thông ở Quận Cam phạt gắt lắm, chán ghê! Lần sau đèn vàng bật lâu, thì tôi dù có gấp công chuyện cũng ngừng lại thôi!

Người đàn ông ngồi phía sau nói vói vào:

- Tôi thì tới ngã tư có bảng đề " Cấm quẹo phải khi đèn đỏ ". Khi đèn còn xanh, xe trước quẹo nhanh thoát qua được, đến khi xe tôi quẹo trờ tới thì gặp một anh đi bộ, anh ta bước quá chậm làm tôi số ruột vô cùng… Rồi đèn đỏ nổi lên. Tôi liền bị anh chàng cảnh sát núp ở bụi cây kế bên nhanh nhẹn ra ghi cho tôi tờ giấy phạt. Thế là phải đi đong mất mấy bò và phải vào đây để gặp quí anh chị!

Người đàn bà ngồi cạnh anh ta lên tiếng:

- Thế sao anh không lên tiếng cãi lại hay phân bua xin xỏ với anh cảnh sát đó?

- Tôi có chữ nghĩa gì đâu để lý luận với cảnh sát. Thôi thì đành ngoan ngoãn vào đây đóng thêm hai mươi lăm đồng nữa và ngồi dồi mài kinh sử cho xong chuyện...

Cả phòng học thật ồn ào, mỗi người nói lên mỗi trường hợp của mình, không ai giống ai… Chị mặc áo xanh than:

- Tôi quên bậc đèn khi mới lái xe ra khỏi nhà trong lúc trời tối, thế là bị phạt mất 382 dollars! Anh hàng xóm tôi đây chạy quá tốc độ cho phép trên đường nên bị phạt $224, trong khi chỉ quá tốc độ từ 1-15 miles vì bị xui xẻo gặp cảnh sát khó khăn thì đành chịu thôi! còn quá tốc độ từ 16-25 miles phải chịu phạt $338.


Một cụ già hơn bảy mươi tuổi, vừa cười vừa kể chậm rãi trường hợp của cụ ta…

- Lái nhanh bị phạt đã đành! Tôi lái quá chậm cũng bị phạt đây này, mất hết $328. Rõ khổ!

Tiếng một cụ già khác buồn thiu nói:

- Tôi mới thật xui xẻo! Hôm đó trời tối, tôi phải chở bà xã đi ăn đám cưới con một người bạn ở nhà hàng lạ. Khi quẹo mặt tôi quên bật đèn. Cảnh sát không những biên giấy phạt, thấy tôi già cả còn thâu bằng lái xe của tôi nữa chứ! Tôi bị bắt phải thi lại bằng lái. Ôi thôi phiền toái vô cùng các bạn ạ! Già rồi, nhiều khi tôi không muốn lái xe, nhiều phiền phức quá… Nhưng tôi lại không chịu nỗi cảnh phải chờ đợi xe bus, nên đành phải đi học thi lấy bằng lại thôi!

Cụ già chép miệng tiếp lời:

- Vợ chồng tôi ở với vợ chồng đứa con gái. Nhà chúng hơi xa chợ búa và khu Việt Nam mình. Nó lại trái đường của tuyến xe bus. Con cái mình vì chén cơm manh áo phải đi làm tối ngày. Chúng tôi không muốn làm phiền đến con cái nên phải tự túc phương tiện di chuyển. Mấy tháng nay, tôi phải cố gắng học để lấy lại bằng để có thể còn tự lái xe đi đây đi đó với người ta. Tốn tiền tốn bạc không nói gì, mình lại phải tốn công sức thật là đáng chán vô cùng! Ông bạn già của tôi lơ đểnh khi lái xe qua mặt xe bus khi đó nó đang flashing bị phạt 675 đồng, mất gần một tháng tiền già, có mà nhịn đói tháng đó, may có con cháu tiếp tế nên cũng sống ngoi ngóp…

- Cháu đây dùng tay nghe phone khi lái xe bị cảnh cáo phạt lần đầu $160, những lần sau thì sẽ tăng lên, cháu sợ luôn…Chàng thanh niên trẻ le lưỡi góp chuyện….

- Tôi gấp chuyện, vượt qua hai lằn vàng ( double soid lane ) để vào chợ, gặp xui khi đó cảnh sát bắt gặp bị mất toi $425, cháu tôi cách đây một tháng đi họp bạn nhà lạ, trời tối quẹo và U-Turn ở chỗ cấm bị phạt 284 đồng. Chị Xuân ngồi cạnh Tâm lên tiếng góp chuyện...

Mỗi người một câu, làm phòng học rất ồn ào, ông thầy lên tiếng yêu cầu mọi người ổn định trật tự…

Đợi cho không khí ồn ào lắng dịu xuống. Ông thầy ôn tồn lên tiếng:

- Xin quí vị ổn định chỗ ngồi. Quí vị bớt nói chuyện. Trên tay quí vị cầm sẵn giấy Tóa Án gởi tới và nếu có biên lai đã đóng hai mươi lăm đồng rồi thì đính kèm theo. Ai chưa đóng thì chuẩn bị tiền để đóng. Mọi người hãy chuẩn bị giấy tờ để tôi hướng dẫn cách điền cho đúng để gởi trả lại Tòa Án xóa ticket.

Không khí trầm hẳn xuống. Mọi người yên lặng trở về với công việc trước mắt của mình...

Bên tai mọi người tiếng ông thầy nhắc nhở…. Những năm về trước tất cả ticket về lỗi vi phạm luật giao thông phải theo học học " An toàn Giao Thông ". Nếu chúng ta hoàn tất xong lớp học này, ticket xem như được xóa, nhưng theo luật mới kể từ tháng 7,2011, từ khi hoàn tất lớp học, phải chờ 18 tháng. Trong thời gian này, xem như án treo, nếu vi phạm một lỗi khác sẽ bị trừ 2 điểm. Hiện nay như quý vị biết tiền phạt rất cao, quý vị nhắc nhở người thân lái xe phải mang theo bằng lái, nếu không sẽ bị phạt $214, và sau 10 ngày đổi địa chỉ mà chưa thông báo cho DMV cũng bị phạt như vậy! - Lái xe không có bảo hiểm gây tai nạn: $796 và bị treo bằng lái trong 4 năm- Che kín cửa xe:$178- Không đeo dây an toàn:$160- Trẻ em không đeo dây an toàn hay ghế ngồi theo qui định:$ 436- Đeo máy nghe bịt cả 2 tai:$178. Nhiều lắm, kể ra không hết, như sau rượu lái xe…Vậy quí vị không muốn mất tiền đóng phạt, lại mất thì giờ quý báu đi dự lớp học xóa Ticket thì nên cẩn thận khi lái xe, không những khỏi mất tiền mà bảo toàn tính mạng quí vị nữa…

Mọi người im lặng lắng nghe với ý nghĩ " nếu chúng tôi ai cũng chấp hành đúng luật giao thông thì các lớp như thế này phải đóng cửa và các ông thầy đành phải thất nghiệp mất!...."

Nguyễn Ninh Thuận

Tài năng như ông vua tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung cũng chỉ có thể tạo ra những vị tướng phản diện nhưng có võ công cao cường và chí lớn, chứ không thể giả mạo làm tướng. Mộ Dung Phục, tức Nam Yến Quốc, là một trong nhiều ví dụ. Mộ Dung Phục là kẻ háo danh, không từ thủ đoạn để đạt mục đích. Hắn sẵn sàng bỏ quên nhân nghĩa, thậm chí phản bội anh em, bạn bè, để leo lên nấc thang quyền lực, khôi phục nước Yên. Nhưng vẫn là một kẻ võ công cái thế. Đối thủ của Mộ Dung Phục là anh hùng chính nghĩa Kiều Phong. Bởi vậy, mới có câu "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" để chỉ hai cao thủ võ lâm mạnh nhất thời bấy giờ. Vậy mà nước Mỹ hôm nay lại có bộ phim kỳ quái về một kẻ giả danh tướng, khoác lên mình chiếc áo quyền lực để công kích một anh hùng, một đại tá Hải Quân, một phi hành gia của NASA, một người yêu nước đích thực.
Trong lúc hàng triệu người không đủ thực phẩm để ăn, chính quyền của Tổng thống Donald Trump lại để mặc cho nông sản thối rữa hàng loạt ngoài đồng, trong kho bãi, và thậm chí còn trực tiếp tiêu hủy hàng ngàn tấn thực phẩm viện trợ. Tất cả đều nhân danh mục tiêu “nâng cao hiệu quả” của bộ máy chính phủ. Những thay đổi quyết liệt trong chính sách thuế quan, các cuộc bố ráp di dân gắt gao và cắt giảm các chương trình hỗ trợ người dân như tem phiếu thực phẩm đã khiến nông dân kiệt quệ vì thiếu nhân lực và vốn liếng. Nông sản thì bị bỏ mặc cho mốc meo trong kho và thối rữa ngoài đồng, trong khi hàng triệu người dân rơi vào cảnh đói kém. Đó là chưa kể đến những trường hợp chính quyền trực tiếp tiêu hủy nguồn thực phẩm hoàn toàn có thể sử dụng được.
Quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ-Hoa Kỳ phản ánh sự dịch chuyển mạnh của trật tự quyền lực toàn cầu. Trung Quốc và Ấn Độ có tiềm năng hợp tác lớn nhờ quy mô dân số và kinh tế, nhưng nghi kỵ chiến lược, cạnh tranh ảnh hưởng và tranh chấp biên giới khiến hợp tác bị hạn chế. Với Mỹ, việc Ấn Độ nghiêng về Trung Quốc có thể làm suy yếu chiến lược kiềm chế Bắc Kinh, trong khi tranh chấp thương mại như thuế 50% của Mỹ càng làm quan hệ thêm bất ổn...
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.