Hôm nay,  

Cùng Bạn Đọc!

10/09/201300:00:00(Xem: 18522)
Sáu năm đã trôi qua, kể từ ngày tôi vinh dự được cơ sở thi văn cội nguồn in tác phẩm đầu tiên: “Viết từ hang đá, nhỏ lệ cùng dân”. Đúng là thời gian không đợi không chờ, thời gian đi như tên bắn...Trong khoảng thời gian sáu năm ấy, đã không ít những biến động xảy ra trong đời tôi, ghi khắc bởi hai lần ngồi tù. Lần đầu là ngày 21 tháng 4/2007, khi đó phong trào đấu tranh của bà con dân oan dâng lên mạnh mẽ, một cuộc tập hợp quần chúng lên tới cả nghìn người trước cửa văn phòng tiếp dân 210 Nguyễn thị Minh Khai kéo dài suốt 27 ngày đêm, khiến cộng sản phải dùng vòi rồng phun nước vào đoàn người biểu tình mới mong dập tắt.

Lo sợ trước khí thế của bà con, sợ bị mất chính quyền, cộng sản đã lên chuyên án 30-4 để bắt tôi, hòng chặt tung chiéc rễ cái để cả tán cây “dân oan” không thể tồn tại, rung bão, trút gió xuống đầu quan tham được nữa...Chưa đầy 5 tháng sau ngày định mệnh kinh khủng ấy (15-9-2007), cuốn “Viết từ hang đá nhỏ lệ cùng dân” chào đời, khóc váng lên ở San Jose và Westminster...và còn tiếp tục khóc “thút thít” ở nhiều nơi sau đó, thậm chí trong lòng các vị dân biểu Mỹ. Nhờ thế sau 9 tháng 10 ngày chịu khổ, nhục, vật vã trong lao tù, huyệt mộ, tôi đã được bà con người Việt tại Hải ngoại cùng các tổ chức nhân quyền cứu ra khỏi cổng trại tù B14...

Khỏi phải nói tôi đã “nhỏ lệ” cùng các anh các chị Diên Nghị, Song Nhị, Diễm Hương, Huệ Thu, Ngọc Bích, Lê Diễm và Bích Huyền như thế nào khi biết đứa con tinh thần của mình đã được những con người tài hoa, giàu lòng trắc ẩn và cùng “xót thương quê hương Việt Nam” giúp đỡ, để tác phẩm của tôi như con thuyền độc mộc rời khỏi bờ bến độc tài, chết chóc đến với bến bờ dân chủ tự do, xanh ngắt một màu. Nhờ có tác phẩm này mà tư tưởng của tôi được chuyên chở đi xa hơn, neo đậu vào bến bờ tâm cảm của hàng nghìn người đọc trong cộng đồng người Việt tại Mỹ, Úc, Việt Nam, Ca Na Đa v.v.

Ngoài số người gom góp nguyên vật liệu “đóng thuyền, hạ thủy” là những tên tôi tuổi vừa kể trên, còn biết bao các tay lái điêu luyện khác như chú Đoàn Thanh Liêm, Anh Đỗ Tiến Đức, anh Chu Tất Tiến, Bác Vũ Ánh, Vi Anh, chị Bùi Bích Hà v.v... Những người đã bỏ thời gian, chất xám của mình để ngồi viết bài giới thiệu trong buổi ra mắt sách, giúp đôi cánh tâm hồn tôi được bay cao, bay xa, chiếm ngự cả một khoảng không gian riêng trong bầu khí quyển văn học nước nhà tại hải ngoại lúc đó

Sự lặp lại hai lần phải chăng là số phận?

Ngay từ khi tôi đặt chân lên đất Mỹ( sau chuyến vào tù cộng sản lần 2, kéo dài 21 tháng), anh Song Nhị đã mong muốn in một tác phẩm mới của tôi để khẳng định tính “trước sau như một” của tác giả với nhà xuất bản Cội Nguồn. Tất nhiên, phải trước cộng đồng, trong diện rộng chứ không chỉ đơn thuần là “áo gấm đi đêm”, “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” với anh chị em trong cơ sở thi văn cội nguồn, vốn đã nhiều lần đàm đạo qua điện thoại hoặc internet. Cho dù tôi đã viết trong lần gặp mặt đầu tiên (ngày 14-8-2011):

Cội Nguồn thật đáng tin yêu

Vì tôi mà đã chịu nhiều xót xa

Trái tim tôi đủ thiết tha

Để yêu cả Cội Nguồn và... nỗi đau(!).

Song hiểu nhau, thương nhau, tin cậy lẫn nhau là một chuyện, còn phải chứng tỏ lòng mình bằng hành động thiết thực, hiệu quả nữa.

Và bây giờ cuốn sách đã hiện hữu trước bạn đọc, như một bông hoa đời bật ra từ những mầm, nụ, chồi xanh non tơ, mướt mát, phản ánh những ô trọc, bi hài của cây đời xã hội chủ nghĩa. Tuy muộn mằn, nhưng thực sự là những thao thức, trăn trở, trằn trọc của tác giả suốt 30 năm cầm bút trong cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ”, “Tham nhũng muôn năm” cũng như “nhân đạo gấp triệu lần tư bản chủ nghĩa” tại quốc nội, mà nếu không in ở Hải Ngoại thì không thể nào “khóc, cười, thủ thỉ” cùng bàn dân thiên hạ được

Đây cũng là ý niệm của anh Đỗ Tiến Đức trong ngày ra mắt sách “ đầu tiên(15-9-2007): “Tôi hy vọng trong thời gian ngắn nữa, cộng đồng hải ngoại sẽ có tin vui, sẽ chung tiền mua vé máy bay gửi về Việt Nam, mời nhà văn Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ dự buổi ra mắt tác phẩm thứ hai của bà, với tên là “Viết Từ Hà Nội, hát cười cùng dân."

Mẹ Thêrêsa Calcutta nói: “Hãy dành thì giờ cất cao tiếng cười, bởi đó là tiếng nhạc của tâm hồn”. Vì thế tuy là chuyện viết từ trong nước, chưa phải “hát, cười cùng dân” song thực sự là “khóc, cười cùng dân” trong thời điểm 2013 này, theo đúng phong cách sáng tác quen thuộc của tác giả: Nước mắt lăn nghiêng về phía nụ cười, hay nói như nhận xét của nhà văn Vũ Thư Hiên: “Nụ cười và nước mắt song hành”.

Về phía tác giả, dù sao cũng đã có một vài khoảnh khắc gắn bó với cộng đồng người Việt mình tại Hải ngoại qua sức mạnh của nụ cười, thông qua các bài viết đã tập hợp trong “Viết từ hang đá, nhỏ lệ cùng dân”, hoặc “Ở tù cộng sản, đố ai không cười”,“Hồ Chí Minh trăm tên nghìn mặt”, “Nghĩ cùng thế sự” v.v. Hy vọng cuốn “Chuyện cười xã hội chủ nghĩa” lần này cũng sẽ được người đọc yêu mến và ủng hộ, coi như một phép màu nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau trong cuộc đời ngắn ngủi nơi xứ người lạnh lẽo vì buộc phải ly hương, xa xứ.

Cuối cùng không thể không nhắc tới ông bà luật sư Nguyễn Hữu Thống với tất cả sự ngưỡng mộ và biết ơn chân thành, cũng như các quý độc giả và ân nhân đã yểm trợ cả về vật chất lẫn tinh thần để tác giả tiếp tục cầm bút và dấn thân, bập bùng ngọn lửa tranh đấu trong tim suốt những tháng năm dài sau đó.

Xin gửi lời cám ơn trân trọng tới ban nhạc Xuân Điềm và các ca sĩ, nghệ sĩ đã tham gia và yểm trợ chương trình Văn nghệ trong những ngày ra mắt sách ở San Jose và Westminster. Hy vọng, lời ca tiếng nhạc của ban nhạc còn được tiếp tục vang lên trong các buổi ra mắt cuốn “chuyện cười xã hội chủ nghĩa (tập I và tập 2 )lần này

Đặc biệt xin cám ơn người yểm trợ một phần ấn phí cho tác phẩm này. Người ban ơn mà không cần nhận ơn, dù chỉ là lộ diện tên tuổi để mọi người cùng ngưỡng mộ và tri ân.

Sacramento 27/7/2013.

Ngày Thương Binh Liệt Sĩ

(Bới xác, mò xương, đếm khăn tang và đong máu chiến hào của người Việt tại quốc nội)

Trần Khải Thanh Thủy

GHI CHÚ: Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy sẽ ra mắt bộ sách “Chết Ngoài Kế Hoạch: Chuyện Cười Xã Hội Chủ Nghĩa” gồm 2 tập. Vào Chủ Nhật 15-9-2013 từ 1:00PM-4:00PM tại Hội Trường Việt Báo, 14841 Moran St, Westminster, CA 92683. Tel: 714-894-2500. Kính mời đồng hương tham dự.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2016 báo chí Tây Phương đăng tải nhiều tin tức về các thành phố tuy mới xây nhưng không người ở Trung Quốc. Kèm theo đó là những dự đoán về khủng hoảng nhà đất sẽ khiến nền kinh tế gãy cánh (hard landing). Đến nay thì không báo nào còn nhắc đến các thành phố ma…nay tấp nập đông người qua lại! Tình trạng chảy máu ngoại tệ bị chận đứng. Hiểm họa ngân hàng phá sản dường như lui xa.
Ban Tuyên giáo Trung ương, cơ quan bảo vệ tư tưởng và tuyên truyền của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) và Tổng cục Chính trị Quân đội, cơ quan đảm nhiệm công tác Đảng, công tác chính trị trong quân đội, đang ra sức bênh vực nguyên tắc “tập trung dân chủ” (TTDC) cho đảng tiếp tục cầm quyền độc tài. Nhưng khi đảng thắng lớn thì dân thua to.
Người mẹ nhập cư gốc Việt của tôi không phát âm nổi tên của ngôi trường của tôi, chứ đừng nói gì viết thư gửi Quốc hội. Những người mẹ như mẹ tôi không dồi dào tiền bạc, nhưng họ xứng đáng được có nhân phẩm và bảo hiểm sức khỏe như mọi người.
Nếu vì sợ què chân mà chúng ta không dám bước đi thì có khác chi là chân mình đã bị què rồi. Có lẽ vì quan niệm như thế nên dù với đôi chân đã bị thương tật, Đoan Trang vẫn đi đến tham dự buổi trình diễn ca nhạc của Nguyễn Tín.
Thế là cơn dịch Coronavirus đã gần trọn năm, chẳng biết khi nào sẽ chấm dứt đây? Nó vẫn hoành hành khắp thế giới, số người nhiễm bệnh và chết vẫn còn tăng, tuy nhiên tùy lúc và tùy nơi mà con số tăng hay giảm, thay đổi.
Bà Barrett mới chỉ 47 tuổi và số thẩm phán bảo thủ lên 6 còn lại 3 ghế cho cánh cấp tiến, nên mặc dù không trực tiếp hoạch định chính sách, nhưng bà sẽ định hướng đi cho các chính sách và chiến lược Mỹ trong vòng vài chục năm tới.
Chủ nhựt vừa qua 27/9, hãy còn hằng chục ngàn người dân Bíélorusses xuống đường tại Thủ đô Minsk, biểu tình phản đối kết quả bầu cử Tổng thống gian lận của ông Alexandre Loukachenkho và chống ông âm thầm tự tấn phong Tổng thống hôm 23 tháng 9/2020.
Không có dự luật nào mà có lợi hay hại cho mọi người. Cũng không có dự luật nào cho lợi hay hại cho mọi người Việt Nam. Do đó, tìm hiểu về mỗi dự luật để nhận định được dự luật đó tốt hay xấu cho cá nhân mình, gia đình, cộng đồng hay thành phần mình đặc biệt quan tâm là điều hết sức cần thiết.
Thảo nào mà ngành Cảnh Sát Giao Thông được “vinh danh” là một trong 4 ngành tham nhũng phổ biến nhất VN. Phải cầm cố thế chấp tài sản, vay ngân hàng bạc tỷ mới dành được “một chỗ đứng ngoài đường.” Sau đó, phải cần mẫn và lăng xăng – bất kể ngày đêm hay mưa nắng – mới có thể kiếm đủ tiền để “cống nạp” cho thượng cấp nên (đôi khi) các chiến sỹ gặp tai nạn là điều khó tránh và là chuyện … cũng đành thôi!
Mấy tháng qua từ khi đại dịch COVID-19 xuất phát từ Vũ Hán, theo nhận xét chung của giới quan sát chính trị quốc tế, các nhà lãnh đạo Trung Quốc ngày nay thay vì hiểu biết và trở nên hòa hoãn với các quốc gia khác trên thế giới thì họ lại có thái độ trái ngược đáng ngạc nhiên là càng lúc càng hung hăng. Họ lớn tiếng khoe khoang thành tích ưu việt của hệ thống cai trị và điều hành quốc gia trong trận chiến chống vi khuẩn mới Corona; họ tung ra thuyết âm mưu quy kết chính Hoa Kỳ là quốc gia gây nên trận đại dịch mà con số tử vong trên thế giới đã lên đến mức khủng khiếp không ai tiên đoán nổi, và có thể bùng nổ đợt hai vào những ngày sắp tới; họ theo đuổi chính sách ngoại giao “wolf warrior / chiến sĩ sói,” bằng các phương tiện truyền thông và mạng xã hội, công kích thành quả yếu kém của Hoa Kỳ và thế giới vì đã không có những phương án hiệu quả thanh trừ chứng dịch bệnh nguy hiểm;


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.