Hôm nay,  

Vợ Tôi

03/11/201300:00:00(Xem: 9460)
Tuần trước trong buổi họp bạn, anh chị em đưa ra đề tài "Chồng tôi…. Vợ tôi". Câu chuyện luận bàn có vẻ sôi nổi... phía nữ giới tranh luận hào hứng... Các Ông cũng tế nhị, chịu lép vế để cho các Bà phát biểu quan điểm của mình trước rồi giao ước sẽ có một cuộc gặp mặt khác để các Ông nói lên câu chuyện 'Vợ tôi ' ra sao? Chứ như mỗi lần có tiệc tùng nho nhỏ, khi đã quá chén, có ông thì bảo tôi phải về kẻo vợ la, có ông thì bảo sức mấy mà dám la tôi … Vậy xin ông nào thử kể chuyện Vợ Tôi xem sao? " Chị Cúc yêu cầu...

- Đề nghị anh Đang mở màn kể trước rồi chúng tôi lần lượt kể sau. Anh Xuân lên tiếng.

-" Trong chúng ta ai cũng qua những giai đoạn thắm thiết trong nghĩa vợ chồng về niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống... về các bà thỉnh thoảng nhiều ông hay than: Vợ tôi sao hay ghen quá trời, và cũng ghiền đi shopping. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng có ông cũng khổ vì "vợ giả"! Vợ giả, nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

* Nói về đồ giả

Vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Nhưng tôi hết lòng yêu thương trân quý vì tính tình nết na hiền thục, chăm lo gia đình con cái thật chu đáo. Nàng đẹp từ trong ra ngoài, khi nào cũng sạch sẽ thơm tho, nụ cười cỡi mở vị tha …Nàng một lòng hy sinh cho chồng con, đôi khi không nghĩ đến bản thân…Chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: "Em đẹp thì anh hảnh diện & hưởng chứ ai hưởng! ". Không ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn… Hết mũi thì tới: mắt, bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: "Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay! " Tôi không sờ mó mạnh tay được và không có cảm giác thân thiện mặn nồng…! Trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các cô bà khi trẻ sửa thấy rất đẹp, nhưng càng sửa nhiều về già càng mất tính đàn hồi mặt da chảy xệ, mắt sụp… Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá!

* Nói về ghen: "Ớt nào mà ớt chẳng cay! Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng! …" Muốn tránh mảnh ghen thì đừng bao giờ khen bà nào hoặc cô nào đẹp trước mặt vợ, chỉ khen vợ mình thôi! Khi nào cũng cho vợ mình là số 1, cứ cho vợ uống nước đường thì dù mình có lầm lỡ gì, các bà bắt gặp cũng tha thứ cả ! Mặc dầu là việc lớn, cũng hóa thành bé! Chứ việc lầm lỗi nhỏ mà trương gân cổ ra cãi thì chuyện bé hóa thành to. Thật vậy bằng mọi cách nhỏ nhẹ xin lỗi, xoa dịu thì vui cửa vui nhà thôi ! Nếu có đi lang bang, vợ chỉ đoán mò bắt nộ thì phải chối phăng, lỡ ăn vụng thì phải chùi miệng cho sạch rồi ráng tu tỉnh sửa mình… Vì đi cho lắm, ai cũng không bằng vợ nhà đã một đời hy sinh cho chồng con, chịu nhiều bao trăm đắng ngàn cay, khổ nạn chung sức gánh vác. Vợ là cơm, bồ là phở. Ai ai suốt đời mà ngán cơm! Cho dù là cơm nguội cũng đở khi đói lòng trong tình trạng sạch túi. Phở ngon thật đó! nhưng có tiền mới có phở ăn. Phở có nóng sốt thơm ngon ăn một đôi ba lần mới ngon miệng, chứ ăn hoài cũng ngán lên tận đầu…Có nhiều cách ghen, ghen sao mà giữ được chồng trong sợi dây mỏng mềm mại không đứt, xiết từ từ… khiến chồng và mọi người phải tâm phục khẩu phục. Đừng nên hồ đồ làm chồng mất mặt, chạm tự ái quá đáng mà tránh xa luôn… Truyện Kiều mở ra một vấn đề Ghen của Hoạn Thư khiến chúng ta suy nghĩ… "Bề ngoài thơn thớt nói cười, Mà trong nham hiểm giết người không dao!…"


* Ghiền shopping: Nếu vợ ghiền shopping thì mỗi lần vợ đi, mình luôn luôn cùng đi theo, bà mua một, mình xúi mua hai, mua ba, mua cho con, cho cháu và vài người thân nữa, chất cho đầy xe… đi vài lần như vậy. Lần nào đi cũng đòi đi theo giúp em và phá tiền như vậy mình vừa được tiếng hào hoa và phá tiền. Thế là nghe rủ đi shopping là bà sợ luôn...

- "Các ông nói vậy mà không phải vậy... nào là cái nết đánh chết cái đẹp... Nhưng có mấy ai không bị sắc đẹp làm mờ mắt?!... Rồi phải thế này thế nọ...- Phải yêu thương chồng thật tình từ trái tim, nết na hiền thục, không ham địa vị, danh vọng, tiền bạc... Không sống buông thả thác loạn, lo vun xới gia đình hạnh phúc, phải chiều chồng lại khéo nuôi con, gánh vác giang sơn nhà chồng... không một tiếng than vãng mà phải chịu đựng. Lại nữa chồng chúa vợ tôi thường thấy trong các gia đình xa xưa, rồi vũ phu đánh đập, mắng nhiếc, ưc hiếp vợ, xem vợ như con sen... Nạn cờ bạc rượu chè phải vuốt mặt làm ngơ. Rồi phải đảm đang trong ngoài, tề gia nội trợ... Nghĩa là một người vợ tốt phải là người đàn bà ra ngoài xã hội phải nhanh nhẹn tháo vát, xinh đẹp vui tươi. Trong phòng khách phải là người lịch sự, ăn nói hòa nhã có khiếu thẩm mỹ. Trong bếp phải là bà nội trợ giỏi giang và trong phòng ngủ lại là người yêu tuyệt vời..."

"Chúng tôi đâu có đòi hỏi tuyệt đối thế này thế nọ, nhưng cần tấm lòng vị tha, lòng chung thủy và sự hy sinh của các bà cho chồng con càng nhiều càng tốt…Nàng biết xử thế không bỏ bê gia đình chạy theo thói hư tật xấu, đua đòi chạy theo kim tiền, đàm đúm mà quên bổn phận làm vợ, làm mẹ. Cần nhất là phải chia sẻ vui buồn với chồng con. Dù trong mọi trường hợp xấu xa nhất, phải ở bên cạnh chồng an ủi, cổ động để cùng nhau dắt tay nhau tiến bước vượt qua mọi khó khăn chông gai mà xây dựng hạnh phúc gia đình ngày càng tốt đẹp hơn.. Đừng hở một tiếng là đòi ly dị và xem chồng như một đứa trẻ, khiến chồng mất hết tự do mà bị tự ti mặc cả làm xấu mặt với bạn bè thân thuộc … Mặc dầu thời gian có nhuộm lên mái tóc, nhưng khi nào người vợ cũng tươi cười gọn gàng tươm tất, chăm sóc sức khỏe, và là mâm cơm mới nấu nóng sốt với nhiều món ngon lành thay đổi hàng ngày để sẳn sàng phục vụ chồng con…

Tất cả chị em chúng tôi nhao nhao lên "Các ông muốn vậy thì trước nhất các ông giữ đúng tiêu chuẩn làm chồng của chúng tôi đi nhé!..."

Vợ tôi nhỏng nhẻo lại hiền ngoan,
Nội trợ tề gia thật vẹn toàn.
Tuổi hạc dù cao tình thắm thiết,
Văn thơ vẫn đậm chữ nồng nàn.
Nét xuân phơi phới nguồn lai láng,
Lời nói thanh tao nghĩa rõ ràng.
Bè bạn thân quen lòng cảm mến,
Ba sinh duyên nợ nguyện theo nàng…


NGUYỄN NINH THUẬN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thời gian qua các nhà ngoại giao Trung cộng hung hăng tấn công bất cứ nước nào nghi ngờ về sự minh bạch và thành công của Trung cộng trong xử lý đại dịch do virus corona gây ra. Thủ tướng Úc ông Scott Morrison lại đề nghị tiến hành điều tra về nguồn gốc và cách thức các quốc gia xử lý đại dịch, nên nước Úc lãnh chịu phản ứng hung bạo nhất, nhưng chính nhờ vậy người Úc mới thức tỉnh đồng lòng “thoát Trung”, một bài học đáng giá để chúng ta học hỏi.
Xét trên bình diện vật lý, thuyết Big Bang “tồi tệ hết thuốc chữa” (atrocious and unjustifiable from a physical point of view.) Bạn đọc đừng giật mình, nhăn mặt. Lời chỉ trích nặng nề ấy của Einstein, không phải của tôi. Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành của vũ trụ. Theo thuyết này thì vũ trụ khởi đầu từ một nguyên tử nguyên thủy (primeval atom – primordial atom), tạm gọi là Nguyên Tử Gốc chứa đựng đủ mọi loại vật chất, phóng xạ, cùng thời gian, không gian. Tất cả được ép, nén chặt vào một khối nhỏ đường kính cỡ vài ly (millimeter). Rồi cái khối nhỏ như viên sỏi tí tẹo ấy nổ ra, chỉ trong một phần tỷ tỷ của một giây, đã bung ra lớn khủng khiếp, và sau khoảng 13 tỷ 800 triệu năm thì Nguyên Tử Gốc trở thành Năm 1927, Georges Lemaître , một tu sĩ và cũng là khoa học gia lừng danh người Bỉ, trình làng thuyết “Big Bang”, giải thích nguồn gốc và sự hình thành củ
Theo dõi tình hình Việt Nam sẽ thấy đảng nói sao thì dân nghe vậy, không ai dám cãi nhưng không biết ai là người nói thật. Dân cứ giả câm giả điếc cho cho xong chuyện vì cán bộ đã bảo “mọi việc đã có nhà nước lo”, dù đảng cứ ì ra đấy từ năm này qua năm khác. Miết rồi chuyện không thành có, việc đúng thành sai. Cả xã hội cùng phấn khởi lên đồng với đảng cho trăm họ cùng vui. Tuyên giáo đảng thì luôn khua chiêng đánh trống inh ỏi rằng mọi việc đảng làm đều đúng và trúng, lời nói của lãnh tụ đều là khuôn vàng thước ngọc và văn kiện đảng là “Văn bia, còn để lại đời sau”, như ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khoe hôm 14/02/2020.
Mỗi ngày tôi nhận được khoảng 20 email do bạn bè chuyển tới. Nội dung chủ yếu là xoáy vào đại dịch Coronavirus-Vũ Hán. Một email đặc biệt do chị Tống Mỹ Loan, Nantes, Pháp, với tựa đề Vũ Hán đang ở tình trạng bị đe dọa như ngàn cân treo sợi tóc, do đập Tam Hiệp bị vỡ. Vũ Hán phát tán ra Coronavirus-Vũ Hán, gây kinh hoàng trên 212 quốc gia và dùng lãnh thổ với 4,519, 986 ca nhiễm, số tử vong 316, 026 người (14-5-2020). Đồng thời Vũ Hán đang bị đe dọa bởi một tai họa kinh hoàng, là vỡ đập Tam Hiệp.
Trần Văn Giang mời quý vị đọc qua một ít triết lý vun vặt của đời sống thật do kinh nghiệm bản thân chứ bỉ nhân không hề dám có ý định dạy đời gì cả, trong lúc lịnh “Stay-At-Home” rất chán nản, mà vẫn còn hiệu lực dài dài.
Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn vận động toàn dân, nhất là cán bộ, đảng viên, thanh niên, sinh vien, học sinh trong nước, học tập và làm theo gương đạo đức Hồ Chí Minh. Vậy thưa bà con, đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh là gì mà đảng cộng sản lại vận động toàn dân học tập?
Tôi sinh ra trong miền Nam, sau ngày thày u tôi di cư vào Nam năm 1954. Ngày còn bé chưa biết chiến tranh là gì. Đến năm 10 tuổi thấy đám tang ông chú họ với quan tài phủ cờ, nến lung linh, nghe nhiều tiếng khóc lóc thảm thương sao buồn quá. Chú là sĩ quan dù, chết trận ở Đồng Xoài. Thày tôi và bố chú đi nhận xác ở Tổng Y viện Cộng hoà. Nghe thày kể khi đi phải mang theo tỏi để lúc vào nhà xác đưa lên mũi khử mùi hôi. Nhiều xác chết, không biết chú nằm ở đâu, bố chú khấn nguyện “Con ơi! Nếu con chết thiêng thì ra dấu cho bố biết để nhận con”. Một xác người động đậy và đó là chú.
Đó là chỉ dấu nói lên yếu hèn thắp kém về tư tuỏng của TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng. Ông không hề ý thức đươc rằng cách đây 35 năm, Mikhail Gorbachew, TBT cuối cùng của nha nước vô sản Liên Xô, từ năm 1985, đã phải từ bỏ xã hôi chủ nghĩa (cộng sản), tái cấu trúc lại xã hội Liên Xô, mở cửa đất nước, theo đuổi chế độ Kinh Tế Thi trường tự do. Năm 1991, Boris Yeltsin, Tổng thống Nga đầu tiên dưới chế độ Liên Xô, đã mạnh dạn gạt bỏ Xã Hội Chủ Nghĩa và đặt Đảng Công Sản Liên Xô ra ngoài vòng pháp luật và cấm đảng này hoạt động trên đất Nga... Từ đó nước Nga mới, mới có cơ hội đứng lên phát triển kinh tế đã trở thành, chẳng những môt cường quóc về nguyên tử và Quân đội mà còn là một cường quốc về Kinh tế cho mãi đến tân hôm nay.
Ôi, tưởng gì chớ cái “tác phong chưng dép” thì bác vẫn “thao tác” đều đều – vô cùng thành thạo – ở khắp cả mọi nơi: Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác… (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013). Ngoài đôi dép, đôi môi của Bác cũng được bạn bè thế giới đặc biệt quan tâm và (vô cùng) quan ngại – theo như bản tường thuật của The Straits Times, số ra ngày 8 tháng 3 năm 1959: “Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.”
“Cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” nếu chỉ giới hạn trong lãnh thổ VN thì có thể tìm ngay ra thủ phạm: Chủ Nghĩa Toàn Trị và học thuyết Marx – Lenin! Vấn đề là không ít người Việt đang sống ở nước ngoài, chả có liên quan (hay ảnh hưởng chi nhiều) với cái chế độ thổ tả hiện hành mà vẫn sẵn sàng chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ (như con thỏ) như thường. Vì cái nước mình nó thế nên dân mình không thể khác được chăng?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.