Hôm nay,  

Ân Nhân Của Tôi

03/12/201300:00:00(Xem: 5524)
Liên tiếp trong mấy tuần qua, tin tức và những hình ảnh của trận bão Haiyan tại Phi Luật Tân đã làm cả thế giới rúng động, người người nơi nơi mở rộng vòng tay nhân ái để cứu trợ. Tính tới nay hơn 4 triệu người dân Phi Luật Tân đã phải di tản, và hơn 5,200 người bị thiệt mạng. Cộng đồng VN tại vùng HTĐ gồm nhiều hội đoàn như: Cộng Đồng Người Việt vùng HTĐ/MD/VA, Nhà Việt Nam, Hội Từ Bi Phụng Sự, Hội Đồng Trung Ương Hướng Đạo VN miền Đông Hoa Kỳ, các cơ sở tôn giáo, đài Nationwide Viet Radio, đài truyền hình SBTN đang ráo riết vận động gây quỹ để giúp nạn nhân của cơn bão Haiyan tại Phi Luật Tân. Được biết số tiền quyên được sẽ trao tận tay Tòa Đại Sứ Phi Luật Tân tại Hoa Thịnh Đốn như một đóng góp nhỏ nhoi. Đây cũng là một hành động mà tất cả chúng ta cần phải quan tâm để đáp lại phần nào những ân tình mà chính phủ và nhân dân Phi Luật Tân đã mang đến cho người tị nạn Việt Nam trong hơn ba thập niên 70, 80 và 90.

Những tin tức và hình ảnh của trận bão Haiyan đã đưa tôi về với ký ức của hơn 38 năm về trước: tháng 4 năm 1975, tôi và 125 ngàn người Việt Tị Nạn khác đã lênh đênh trên các con tầu buôn mong manh, trên các chiến hạm của Hải Quân QLVNCH, và Hạm Đội 7 của Hoa Kỳ để tiến tới vùng biển của Phi Luật Tân. Cuối cùng, sau buỗi Lễ Hạ Kỳ VNCH đầy nước mắt, tên của các chiến hạm Hải Quân VNCH đã được sơn phết để tẩy xóa những vết tích cũ, cờ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ được dương lên, và đoàn tầu đã cặp bến Subic Bay.

Tiếp theo những thủ tục căn bản, chúng tôi mỗi người được cấp phát cho bộ quần áo dân sự, được tắm để tẩy sạch bụi trần của cuộc hải trình gian khổ gần 10 ngày từ Vũng Tàu tới Subic Bay. Sau đó chúng tôi được chuyển lên một thương thuyền để tới đảo Guam. Ở Guam khoảng một tháng, tôi được chuyển qua trại tị nạn Indiantown Gap, Pennsylvania, và sau đó được nhà thờ St. Luke tại thành phố McLean, tiểu bang Virginia bảo lãnh vào ngày 1 tháng 7 năm 1975. Với hai bàn tay trắng và $5 do Red Cross tặng, tôi lập lại cuộc đời trên đất Mỹ.

Liên tiếp từ 1975 – 1996, hàng triệu người Việt đã vượt biên, vượt biển tới các trại tị nạn vùng Đông Nam Á. Hàng trăm ngàn người Việt đã bỏ thân trên biển cả và tại biên giới Thái Lan, Cam Bốt. Theo ước tính có gần nửa triệu người tị nạn đã đến trại tị nạn Palawan (Philippine First Asylum Center) và trại chuyển tiếp Bataan (Philippine Refugees Processing Center) trong giai đoạn đau thương ấy.


Năm 1996, Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc tuyên bố chấm dứt tài trợ cho Chương Trình Tị Nạn Đông Dương. Các nước trong vùng Đông Nam Á bắt đầu áp dụng chính sách cưỡng bức hồi hương, chỉ riêng Phi Luật Tân là quốc gia duy nhất cho phép người Việt Tị Nạn ở lại, do ảnh hưởng của Thiên Chúa Giáo tại xứ sở này.

Vào tháng 10 năm 2009, khoảng 2500 người Việt cuối cùng sống trên đất Phi trong nhiều năm trời đã được chính phủ Canada/Hoa Kỳ đón nhận qua chương trình Freedom At Last, do sự tranh đấu của tổ chức VOICE và cộng đồng người Việt hải ngoại.

Hôm nay đúng ngày Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), sau khi tìm tòi những dữ kiện và hình ảnh để làm một Slides Show kêu gọi giúp đỡ nạn nhân cơn bão Haiyan và cũng là cứu tinh của gần nửa triệu người Việt tị nạn, tôi cũng đã gởi email cám ơn gia đình Siebentritt, gia đình người Mỹ ân nhân đã nhận lời nhà thờ St. Luke, cưu mang tôi trong 18 tháng sau khi rời khỏi trại tị nạn Indiantown Gap.

Tôi đã viết: “Nhân dịp Lễ Tạ Ơn, tôi xin kính chúc ông và gia đình được mọi điều tốt đẹp, an lành. Tuy rằng không thường xuyên liên lạc với ông, nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ tới ông bà với lòng biết ơn sâu xa.

Nhờ ơn Thiên Chúa, nước Mỹ, nhà thờ St. Luke, và gia đình ông mà tôi có được một cuộc đời như ngày hôm nay. Tôi đã và đang tiếp tục theo gót chân của Thiên Chúa, của ông bà để tiếp tục giúp đỡ những kẻ bất hạnh, khốn khó, góp phần làm cho thế giới này ngày một tươi sáng, đẹp đẽ hơn...

Tôi nghĩ rằng bà Siebentritt trên thiên đường có lẽ đang nhìn xuống chúng ta với nụ cười nhân ái. Xin kính chúc ông một ngày Lễ Tạ Ơn an bình, đầm ấm.


cuu-tro-baohaiyan-large-contentCảnh tan hoang ở Philippines và lính Mỹ tới cứu trợ.

Xin gởi ông bài thơ Tạ Ơn tôi viết hôm nay:

TẠ ƠN*

Trời mưa lạnh buốt tuôn rơi
Quả là thấm lạnh! Lạnh người! Buốt da!
Nghĩ thương những kẻ không nhà,
Những người bất hạnh xót xa hao gày
Nương thân nơi chốn nào đây,
Sống trong giông bão bủa vây quanh mình.
Nghĩ về quê mẹ, chiến chinh,
Hòa bình, áp bức, điêu linh tù đày,
.
Tạ ơn Trời! Thật phước thay
Những gì ta có hôm nay tuyệt vời
Ngẫm ra ngắn ngủi cuộc đời
Xa vời cố quận bóng phai nhạt nhòa
Đã thành ký ức xưa xa,
Là kho tàng quý chúng ta ghi lòng.
.
Tôi suy nghĩ rất mung lung
Bao giờ quay lại sống cùng quê tôi
Hay là nhận chốn này thôi
Hai phần ba đã sống đời lưu vong?
*
Nhận nơi đây, quê cuối cùng
Sống cho trọn kiếp xoay vòng tử sinh.


Phạm Xuân Thái
Thanksgiving 2013

NOTES:
* Luật sư Ngô Tằng Giao chuyển ngữ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.