Hôm nay,  

Tuổi Con Ngựa

06/02/201400:00:00(Xem: 5764)
Lúc tôi còn ở Việt Nam, hầu hết các xe gắn máy được chế tạo loại nhỏ độ chừng nửa sức kéo của con ngựa. Thật ra họ dùng sức ngựa để giải thích độ tải của chiếc xe. Lúc sau này có thể văn minh hơn, họ gọi là phân khối. Tôi cũng không hiểu phân khối là cái gì, nhưng tôi biết rằng con ngựa nói lên biểu tượng sức mạnh trong nhiều phương diện từ kinh tế đến quyền lực.

Nhãn hiệu xe Mustang chế từ Mỹ có hình con ngựa đang chạy tới. Xe Ferrari chế từ Ý có hình con ngựa đang đưa hai chân lên trời để phóng tới. Đời 2014, xe Mustang mạnh đến 400 mã lực, xe Ferrari mạnh đến gần một ngàn mã lực. Nếu cả hai chiếc chạy trên xa lộ với vận tốc tối đa là 65 dặm một giờ, thì bao nhiêu mã lực cần thiết để đến mục đích? Tôi không rành về máy móc, nhưng tôi nghĩ là chiếc Ferrari phải tốn xăng nhiều hơn chiếc Mustang. Thế thì tại sao người ta phải trả một số tiền rất lớn cho chiếc Ferrari? Thay gì đó chỉ cần 400 mã lực cũng được rồi.

Sống ở tây phương, hàng hiệu (brand name) phải cần một thời gian rất lâu để xây dựng uy tín món hàng trở nên có giá trị. Enzo Ferrari, nhà sáng lập xe Ferrari. Ông đã dành 18 năm để chế biến một chiếc thể thao có tầm cỡ để đua xe với thế giới. Từ cái vóc dáng bên ngoài đến bên trong điều được ưng ý với nhiều triệu phú chơi xe. Từ đó hể ai làm chủ chiếc Ferrari là người đó phải là doanh gia hay tài tử nổi tiếng. Những người nghèo như tôi thì chỉ mua được chiếc xe bằng mủ cộng với áo thun có hình con ngựa made in Vietnam. Thế thì có phải ngựa là loài có sức mạnh hơn các loài động vật khác? Nếu so với con beo ở Á Châu, beo có thể chạy đến 60 dặm một giờ, trong khi đó ngựa chỉ có thể chạy đến 40 dặm một giờ. Trái lại, giá trị con beo không thể nào bằng con ngựa, thí dụ như Ngựa đua Mustang giá trị lên đến bạc triệu Mỹ kim.


Vậy ai làm nên giá trị của con ngựa? Tự nó không làm nên một cái nhãn hiệu có giá trị như là xe Mustang hay Ferrari. Bởi Frank Dobie mới có chiếc xe Mustang, và bởi Enzo Ferrari mới có chiếc xe sang trọng Ferrari. Cả hai nhà phát minh đều đã qua đời, nhưng giá trị chỉ còn lại trên danh tiếng. Thân xác của họ đã gởi vào đất nhưng làm sao để linh hồn họ vẫn còn tiếp tục sống mãi như danh tiếng của họ.

Nếu họ tin vào Thượng Đế, là đấng sáng tạo vũ trụ này, thì giá trị của họ còn cao hơn là những thành quả họ đã đạt được trên thế gian. Chỉ có Đấng sáng tạo mới biết trân trọng con người, bằng chứng Ngài đã xuống thế gian để cứu vớt tội nhân như chúng ta. Từ một Đấng cầm quyền cả vũ trụ mà lại gói mình vào một thân thể nhỏ bé của con người. Ngài đã hạ sinh rồi hy sinh để đền tội cho chúng ta. Hơn thế nữa chúng ta sẽ trở nên là con dâng của nước trời và được hưởng tất cả những phước hạnh mà Cha đã hứa ban cho.

Nếu ai đang lo lắng năm nay là năm tuổi thì nên suy nghĩ lại điều mình đang tin có ích lợi gì chăng? Hãy tin vào Đấng giàu có, giỏi hơn bác sĩ, thông sáng hơn các nhà tâm lý học, thì không có năm nào là năm tuổi! Những sự xui xẻo, may rủi không còn đeo đuổi cuộc đời chúng ta nữa. Hy vọng của sự sống sẽ ở mãi trong chúng ta cho đến cuối cuộc đời.

Trong dịp đầu năm, quý vị cần sự cầu nguyện của chúng tôi để được sức mới. Xin liên lạc với Mục Sư Cao Hữu Trí (714) 657-9726, hoặc gặp ở địa chỉ 14642 Bushard St., Westminster (giữa Bolsa & Hazard), mỗi Chúa Nhật, từ 3 - 4 giờ chiều.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa Kỳ lâm chiến gần năm năm mà vẫn chưa biết gọi tên cuộc chiến...Hoa Kỳ có quân lực tinh nhuệ và hùng hậu nhất thế giới, có nền kinh tế đang là đầu máy kinh tế cho thế giới, nhưng lại có thể thất bại trong một cuộc chiến sinh tử của thế kỷ 21 vì chưa minh định được kẻ thù, chưa có một cách gọi ngắn gọn khả dĩ phản ảnh cho đúng nội dung
...gia nhập WTO, Việt Nam bắt đầu giong buồm đi ra biển lớn thì có thể vớt được cá lớn nhưng cũng có thể bị giông bão nặng nề hơn...Hội nghị các Bộ trưởng Tài chính kỳ thứ 13 của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Á châu Thái bình dương sẽ được triệu tập tuần này tại Hà Nội. Trong nghị trình thảo luận của Diễn đàn APEC có hồ sơ chấn chỉnh
Tiếp tục loạt bài về những chuẩn bị của Việt Nam cho viễn ảnh gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, Diễn đàn Kinh tế kỳ này của đài RFA sẽ trao đổi cùng kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa về một đề tài khá chuyên môn mà quan trọng cho lãnh vực nông nghiệp Việt Nam là Thị trường Thương phẩm. Tiết mục chuyên đề này sẽ do Việt Long
Trong thời gian trước và sau Đại hội Đảng X (4/2006), bộ máy tuyên truyền của Đảng Cộng sản Việt Nam đã tung ra phong trào viết bài chống lại những cuộc vận động Dân chủ ở trong nước và phản bác
Hoa Kỳ chưa biết sẽ xử trí ra sao với Iran… Ngày xưa, phu mỏ thường đem theo chim hoàng yến xuống hầm như một phương cách an toàn: thấy chim chết trong lồng vì khí độc thì còn kịp ứng phó… Từ đấy thành ngữ "hoàng yến dưới hầm" có nghĩa là một biến cố nhỏ, nhưng có thể báo hiệu tai họa rất lớn. Tuần qua, giữa những vận động
Tháng hai năm 2000, nhà cầm quyền Hà Nội đã tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm 70 năm thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương (ĐCSĐD). Trong dịp này họ viện dẫn những thành quả mà họ đã đạt được trong nửa thế kỷ vừa qua và tự ban cho mình tư cách và tính chính thống để độc quyền lãnh đạo quốc gia từ trước tới nay và từ nay về sau
Khi gia nhập WTO, Việt Nam sẽ bị cạnh tranh và hiệu năng kém lẫn tham nhũng cao của khu vực nhà nước khiến nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa, nhân viên bị sa thải... Việt Nam đang nuôi cả hy vọng lẫn mối lo trong viễn ảnh gia nhập tổ chức WTO. Diễn đàn Kinh tế đài RFA sẽ đề cập tới những vấn đề trên qua phần trao đổi với
Vào ngày 12 tháng 7 năm 2006 vừa qua, Ban chỉ đạo quốc gia khắc phục hậu quả chất độc hóa học do Mỹ sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam, thường được gọi là Ban chỉ đạo 33, thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường, đã tổ chức một cuộc tọa đàm tại Hà Nội để bàn về phương hướng và giải pháp khắc phục hậu quả mà chánh phủ
Mục tiêu chính của phái đoàn thương mại Hoa kỳ ngồi thương thuyết với phái đoàn cộng sản Việt nam là làm sao đạt được những đòi hỏi có lợi cho tư bản Hoa kỳ với những đặc quyền, đặc lợi ở thị trường Việt Nam. Đó là cái gía mà cộng sản Việt Nam phải trả để
Nghệ thuật mượn sức đôi khi là nghệ thuật mệt sức. Trong mọi cuộc thương thảo, người ta chỉ đạt kết quả khi đôi bên cùng nhượng bộ… một phần. Khi cần nhượng bộ, nhà thương thuyết phải nói với đối phương: "đây là cố gắng tột cùng của chúng tôi, chúng tôi mà lùi thêm một bước nữa thì… chúng ta cùng chết." Sau đấy, khi trở về trình bày với đồng chí,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.