Hôm nay,  

CSVN Mưu Hại Irvine

08/04/201400:00:00(Xem: 7606)

Là những người Mỹ gốc Việt bản tánh ơn đền nghĩa trả vốn được chánh quyền và nhân nhân Mỹ ra tay cứu khổn phò nguy trên đường tỵ nạn CS cảm thấy phải làm một cái gì đó để ngăn chận âm mưu của Tổng Lãnh sự CSVN Nguyễn bá Hùng dàn dựng cái gọi là kết nghĩa chị em giữa thành phố Nha Trang hiện thuộc quyền CS độc tài đảng tri toàn diện với thành phố Irvine với chánh quyền tự do, dân chủ của Mỹ. Người Mỹ gốc Việt nhiều kinh nghiệm CS ở Little Saigon thấy có nghĩa vụ phải ngăn chận âm mưu thâm độc của CSVN làm hại, làm xấu, chia rẽ chánh quyền với dân chúng thành phố Irvine. Người Mỹ gốc Việt làm thế cũng để phá âm mưu của CS thi hành Nghi Quyết 36 của CS, muốn tạo một con đường vào lũng đoạn một cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Little Saigon, một cộng đồng Mỹ gốc Việt đông và mạnh nhứt nước Mỹ. Nên người Mỹ gốc Việt, đại diện dân cử, đại diện cộng đồng và các đoàn thể và tập thể dân chúng đồng tâm hiệp lực một mặt chống đối âm mưu của CS, mặt khác vận động, thuyết phục qui vị nghị viên thành phố Irvine bác bỏ đề nghị kết nghĩa của tổng lãnh sự CS.Âm mưu kết nghĩa thanh phố Irvine và Nha Trang do Tổng Lãnh sư VNCS dàn dựng, sẽ rất hại cho Irvine và lợi cho CSVN.

Hại đầu tiên cho TP Irvine là về chánh trị có mặt (polique de présence). Người Pháp có câu “Nói cho tôi, anh lân la với ai, tôi sẽ nói anh là người thế nào.” Người Việt có câu, “bán anh em xa mua láng giềng gần.”Người Mỹ còn thực dụng hơn nữa, tương quan ngoại giao được tính toán trên quyền lợi vật chất hay tinh thần. Một thành phố Irvine tư do, dân chủ, phồn thịnh vì dân do dân của dân mà kết nghĩa chị em với một thành phố thuộc quyền CS độc tài đảng tri toàn diện, thì hình ảnh, tiếng tăm sẽ bi xấu lây.

Trong lịch sử cận đại của Mỹ, chánh quyền Mỹ có đối tác bang giao, giao thương, chớ chưa bao giờ Mỹ đồng minh vói một chế độ CS độc tài đảng tri toàn diện. Irvine mà kết nghĩa chị em, tới lui tay trong tay với với Nha Trang CS là không biết lựa bạn mà chơi, không biết gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.

Hại kế tiếp là quí vị nghị viên, người biểu quyết tự tách rời với phần không nhỏ cư dân và cử tri của mình. Irvine có 40% dân số là người gốc Á châu.Trong đó người gốc Việt trên 8000, một tỷ lệ không nhỏ so với một thành phố. Còn người gốc Hoa, Hàn, đại da số là dân gốc gia đình tỵ nạn CS trong chiến tranh Quốc Cộng ở Trung Hoa và Triều Tiên.

Dặc biệt người gốc Việt dù ơ khác tiểu bang, khác thành phố nhưng cảm nghĩ thuộc vế nhau rất thân thiết về nguồn gốc ty nạn CS. Số người Việt tuy phông phải là cư dân Irvine nhưng từ các thành phố lân cận lên đây học hành và làm ăn hàng ngày rất nhiều trong thành phố Irvine. Những người tỵ nạn CS này sẽ rất bất bình khi TP Irvine tiếp CS với cờ CS, xe CS rầm rộ chạy trên đường, có người dám chào Irvine bằng chân lắm để khỏi chướng tai gay mắt. Và chắc chắn khi bầu cử hội đồng hay thị trương người Việt ngoài Irvine thế nào cũng nhắc “ bà con cô bác” ứng cử viên nào đã bỏ phiếu kết nghĩa với CS. Nghi viên nào bỏ phiéu thuận cho Irvine đi với Nha Trang lợi đâu chưa thấy, cái hại trước mắt rõ ràng là mất lòng những người gốc Việt của thành phô Irvine và của các thành phố lân cận láng giềng – tức là nghị viên kết nghĩa chắc như bắp sẽ mất phiêu của cử tri Mỹ gốc Việt.

Do vậy hầu hết quí vị dân cử Mỹ gốc Việt đương nhiệm như Giám sát viên Janet Nguyễn, Cựu Dân biểu Trần thái Văn, Thị Trưởng Tạ Đức Trí của TP Westminster, Thị Trưởng Michael Võ của TP Fountain Valley cho đến quí vị đại diện các đoàn thể đều lên tiếng và kêu gọi tập thể ký kiến nghị gởi, đích thân đi dự họp và biểu tình yêu cầu quí vị nghi viên Irvine không nên nghe những gì CS nói, những gì Tổng Lãnh sự VNCS Nguyễn Bá Hùng tuyên truyền.

Mà hãy nhìn những gì CS làm, do những người dân cử bạn, nhân sĩ bạn vốn là những người rất nhiều kinh nghiệm CS chân thành chia xẻ với các bạn. Cựu Dân biểu Trần Thái Văn nhiều nhiệm kỳ của tiểu bang Cali, công khai nói trên Việt Báo, rằng “ông phản đối việc kết nghĩa giưã Irvine và Nha Trang trong khi nhà nước CSVN vẫn tước đoạt nhân quyền của người dân, vẫn ngăn cấm các quyền tự do căn bản của dân, và vẫn giam các tù nhân lương tâm.”

Giám Sát Viên Janet Nguyễn nhiều nghiệm kỳ của Orange County nói “Việc kết nghĩa giữa Irvine và Nha Trang sẽ là một sự bêu xấu đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Orange County..” và yêu cầu thành phố “phải xem xét lại quyết định này, vì lý do vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.”

Cộng đồng người Mỹ gốc Việt ty nạn CS kinh nghiệm CS bằng máu, nước mắt, mô hôi cả đời, báo động âm mưu của CSVN mở đầu cầu xâm nhập vào Nam Cali qua hình thức kết nghĩa thành phố Nha Trang với Irvine. Còn các đoàn thể và cộng đồng thì mở cuộc họp, lên tiếng kêu gọi đồng hương, tổ chức xe cộ đến Hội Đồng Thành Phố bày tỏ ý muốn ngăn chận âm mưu xâm nhập của CS này, ngay và trong buổi họp.

Nếu quí vi nghị viên TP Irvine nghe theo Tổng Lãnh sự CSVN Nguyển bá Hùng, biểu quyết đồng ý kết nghĩa với TP Nha Trang là tự tay làm xấu hình ảnh tốt đẹp của Irvine. Chính Tổ Chức Nhân Quyền (Human Rights Watch) năm 2009, đã lên án nhà cầm quyền CS Nha Trang đã cấm hai nhà báo hành nghề vì đã tường thuật lại những hành vi tham nhũng của nhà cầm quyền TP Nha Trang. Năm 2013, tháng 5, nhà cầm quyền TP Nha Trang đã trấn áp, bịt miệng những nhà tranh đấu cho nhân quyền khi tổ chức những cuộc gặp gỡ công chúng một cách ôn hòa để thảo luận nhân quyền và phân phát Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc.

Báo chí Mỹ và quốc tế đánh giá lãnh đạo nhà nước CSVN là những người công du bị chính đồng bào biếu tình chống mạnh nhứt và nhiều, liên tục nhứt. Hai tác giả của quyển Death by China, một là Peter Navarro là Giáo sư của Đại Hoc Irvine và Greg Autry cũng là Giáo sư của Đại Học Southern California, chẳng xa lạ gì với TP Irvine.

Bộ Ngoại Giao Mỹ năm nào cũng liệt kê VNCS là một trong vài chế độ vi phạm nhân quyền nhứt. Tổ chức Phóng Viên không Biên Giới trụ sỏ ở Paris, tổ chức Bảo Vệ Nhà Báo trụ sơ ở New York lên án CSVN là đại sát thủ tự do Internet.

Dân chúng Mỹ mới đây cho biết, qua thăm dò của viên Gallup, TC là kẻ thù số 1 của Mỹ, tăng trưởng kinh tế của CS Trung Quốc là nguy cơ cho Mỹ. TC đang xâm lấn biển đảo của các nước Nhựt, Đại Hàn, Phi luật tân, VN, là nước nhà của các cư dân nhập cư chiếm 40% dân số của Irvine, thì làm sao cư dân gốc Á châu ở Irvine làm ăn với CS VN được.

Hỏi một thành phố Nha Trang của một chế độ tồi tệ về chánh trị, về nhân quyền, độc tài đảng trị của CS, tham nhũng thành quốc nạn, phản lại gia trị truyền thống, niềm tin lịch sử của Mỹ là tự do, dân chủ của Mỹ-- thì tội gì, lợi gì để thành phố Irvine kết nghĩa./.(Vi Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ cần thêm bao nhiêu bà Mai phải (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?
Và bây giờ, tất cả chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay, tôi xin viết những dòng chữ này để chia sẻ cùng quý vị khán thính giả và anh chị em nghệ sĩ, hầu tưởng nhớ đến người con gái Pleiku “mà đỏ, môi hồng” tên là Phi Nhung, một ca sĩ với tấm lòng nhân hậu dành cho tha nhân, cho cuộc đời và cho quê hương, đất nước.
Không biết trăm, ngàn năm nữa, nhân loại còn có cơ may gặp lại một thiên tài như Albert Einstein? Cụ là bậc thần thánh trong ngành Vật lý học, ngàn năm một thủa giáng trần để nâng cao tầm hiểu biết của con người lên một tầng cao chót vót. Vậy mà kẻ phàm phu này, có một thời gian dài, cứ nghi ông cụ vì vô tình, hoặc đãng trí, đã tỏ ra thiếu tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm với chính một sản phẩm của mình, với những ai tin dùng nó. Sau khi lập thuyết Tương Đối Đặc Biệt (TĐĐB), Einstein đã có nhiều cơ hội để thấy những chỗ bất ổn, sai lầm nghiêm trọng, khiến thuyết không thể sống sót.
Nhằm đạt mục tiêu giáo dục chất lượng cho tất cả mọi đối tượng, cần phát triển tầm nhìn và mở rộng các mục tiêu giáo dục, tạo điều kiện thuận lợi cho những phương pháp tiếp cận toàn diện, tái cấu trúc nội dung giáo dục và xây dựng năng lực quốc gia trong việc phát triển các năng lực chính cần có của người học, thông qua đổi mới chương trình giảng dạy dựa trên tri thức mới của thế kỷ 21.
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.