Hôm nay,  

Chợ Cá Đêm San Pedro, LA

24/06/201500:00:00(Xem: 12540)

Chợ cá đêm nầy chỉ mở cửa mỗi tuần một lần vào sáng thứ bảy từ 2 giờ sáng đến 4 giờ sáng.Từ Little SaiGon, bạn lái xe lên phía Bắc trong khoảng 40 phút sẽ đến cảng biển San Pedro. Nơi đây có chợ cá đêm mà người Mỹ gọi là: “San Pedro Saturday Morning Fish Market”.

blank
Hình ảnh chợ đêm San Pedro, Los Angeles.

Không nhiều người Việt Nam biết đến chợ nầy vì ít ai có thì giờ rãnh mà đi chợ ban đêm, nhất là đêm thứ sáu rạng thứ bảy vàng ngọc của một tuần lao động cực nhọc mà phải thức dậy nửa đêm để đi chợ thì thà ngủ sướng hơn. Nhưng chợ nầy lại quen thuộc với các nhà hàng và các chợ vùng Nam California nhất là các tay nhậu.Chợ có nhiều gian hàng lền nhau, mỗi gian hàng là một công ty riêng nên hải sản chưng bày cũng đa dạng và giả cả tùy loại khác nhau nhưng chỉ bán hải sản tươi, sống từ các tàu cá đánh bắt được trong vùng biển Thái Bình Dương. Bạn sẽ thấy đủ các loại tôm hùm, cua biển, cua đá, ốc, sò còn sống đến các loại tôm tươi, mực tươi đủ loại. Ở dãy hàng cá người ta thấy cá catfish fillet, salmon, yellowtail, baracuda, borito, milk fish, pompano, octopus, sardin, halibut, cá chim, cá hồng, cá hanh v.v.. Qua hàng cá lớn như cá thu, cá ngừ, cá salmon thì có con dài cả thước và được khách mua chú ý vì độ tươi và giá rẻ. Cá thu thịt trắng hay cá thu thịt đỏ đều được các nhà hàng chiếu cố bởi món “sushi”, món ăn bình dân, phổ biến của người Nhật. Đây là món ăn gồm cơm trộn với dấm, đường, muối, kèm với cá sống nhất là cá thu, cá ngừ hay cá salmon. So sánh với chợ ngoài thì giá tại chợ cá đêm nầy chỉ bằng một phần nửa thôi.

blank
Hình ảnh chợ đêm San Pedro, Los Angeles.

Khi bạn đã chọn một loại hải sản nào thì bạn cứ việc lấy cái túi nylon lớn bên cạnh bỏ hải sản vào rồi đưa cho người bán cân, xong trả tiền. Nếu bạn mua nhiều người ta sẽ đưa cho bạn một thùng mút (foam container) với nước đá đế ướp cá mang về nhà. Túi nylon, thùng mút, nước đá đều free. Có người sẽ mang giúp bạn đem thùng cá bạn đã mua xuống xe của bạn.Cũng có sẳn nhân viên làm sạch cá, cắt phi-lê hay cắt khúc cá theo ý của bạn. Người bán đều nhận tiền mặc, không dùng “ credit card” hay “Check”.

Những ai thích ăn đồ biển tươi, ngon mà giá lại rẻ thì hãy thử một lần đi chợ đêm nầy.Hãy chịu khó thức đêm, ra đi trong cái không khí lành lạnh của trời biển miền Nam California, trong sự vắng vẻ của đêm khuya, các con đường xa lộ từ bắc chí nam, từ đông sang tây dẫn bạn đến thành phố bển San Pedro đều vắng bóng xe cộ. Bạn sẽ cảm nhận một nổi cô đơn tuyệt vời khi một mình thênh thang chạy như bay trên các xa lộ với vận tốc 70 đến 80 dậm một giờ. Rồi bạn dừng xe trước các cửa hàng đầy tôm, cua, cá, mực, ốc tươi rói để chọn mua những thứ ưa ý cho bạn bè và gia đình. Bạn sẽ thích thú, tung tăng chọn lựa mua những món đồ biển mà bạn thích nhất. Bạn cũng ngạc nhiên ở cái xứ văn minh nầy mà chợ cá tuy đầy mùi tanh của tôm cá và mùi mặng của nước biển nhưng cách phục vụ thì lại nhiệt tình, vui vẻ và chu đáo.

blank
Hình ảnh chợ đêm San Pedro, Los Angeles.

Các món ngon từ hải sản luôn hấp dẫn mọi khẩu vị. Tiệc hải sản là những bửa ăn đặc biệt trong gia đình, họp mặt bạn bè hay sinh nhật. Đồ ăn hải sản ngon là nhờ cách nấu nướng giỏi. Ngoài các bàn tay khéo léo, món ăn nào cũng phải nhờ các gia vị như muối tiêu, hành tỏi, chanh ớt, củ riềng, củ gừng, mắm tôm và các loại rau thơm đi kèm.Vì thế các chợ đồ biển thường được các tay nhậu chiếu cố rất đông.

Đặc biệt đến đây bạn khỏi mất công tìm cho được hải sản tươi ngon vì nó đang là thứ tươi ngon nhất trên các quầy hàng chờ bạn trong khoảng tối đa 2 giờ mà thôi.Sau đó các hải sản nầy sẽ bớt tươi ngon. Vì vậy bạn khỏi mất công phân biệt cua sống hay cua chết, sò sống hay sò chết, tôm sống hay tôm chết v.v.Còn đem về nhà nấu ngon hay dở là tùy sáng kiến, cách pha chế và những mẹo vặt giúp các món nấu nướng của bạn làm thực khách ngon miệng và đẹp mắt mọi người.

blank
Hình ảnh chợ đêm San Pedro, Los Angeles.

Hãy đi đúng giờ và đến đây lúc trời còn tối, chờ sáng chợ sẽ không bán lẻ cho người mua nữa và cá tươi ngon cũng đã hết. Lúc đó công ty cá sẽ bán sĩ (wholesale) cho người mua mà thôi. Nếu các bạn mua nhiều, đem về bỏ vào tủ đá (freezer) để ăn lần. Địa chỉ chợ cá đêm: 2192 Signal Place, San Pedro, CA 931 US A.

Anh chị Thạch là người đưa tôi đi chợ cá đêm San Pedro, LA hôm thử Bảy 20-6-2015.Anh Thạch là người sành ăn và sành nấu các món hải sản. Cám ơn anh chị Thạch.

Tam Giang Hoàng Đình Báu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.