Hôm nay,  

Không Tranh

27/09/201500:00:00(Xem: 7314)
Cây bạch đàn là cây cao và có cành lá xum xuê nhất khu vực này. Tiếng chim kêu hót vang lừng mỗi sáng là từ trên những cành cao của cây này. Xa hơn, ở đầu đường, có hai cây cau dừa (cây cọ — palm tree), cao hơn cây bạch đàn nhiều, nhưng chim không làm tổ trên ấy (không hiểu vì sao; có lẽ vì cây quá cao, hoặc ở đó có nhiều tranh chấp, hiểm nguy hơn). Nơi cây bạch đàn, có ít nhất vài tổ chim, khác loại. Đúng là “đất lành chim đậu.”

Có lần nghe tiếng quạ kêu bất thường, tưởng là quạ đến đuổi phá các loài chim khác, nào ngờ quạ bị chim đuổi. Rõ ràng là hai con chim trắng, thân nhỏ, lại rượt đuổi mấy con quạ đen to gấp ba lần. Không chỉ đuổi khỏi cây bạch đàn, mà đuổi thật xa, tít trên không trung, nhào lộn ngoạn mục, đuổi khỏi khu vực, đuổi khuất tận dãy phố bên kia đường. Thế mới biết, quạ tuy thân to lớn, bộ dạng dữ dằn, tiếng kêu rùng rợn ma quái so với các loài chim hiền lành khác, mà khi lâm trận thì lại không có chút dũng khí hay tinh thần chiến đấu nào. Quạ chỉ giỏi tấn công những chú cừu non và những động vật yếu đuối không thể tự vệ; chúng sống như thể để giành nhau rúc rỉa các xác chết. Quạ nương bầy đàn để kiếm ăn, nhưng khi có quyền lợi thì chỉ biết tranh giành cho riêng mình; gặp nguy hiểm, chúng không đoàn kết, chỉ lo tự thoát thân.


Người minh triết sống không tranh.

Không tranh giành, tranh cãi, tranh luận, tranh chấp, tranh chiến, tranh đoạt, tranh đua; không tranh danh, tranh lợi, tranh tài, tranh công, tranh thế, tranh quyền…

Có chăng một chữ tranh thì đó là tranh thủ thời gian và cơ hội để mang lại lợi ích và hạnh phúc cho người, cho đời.

Người không tranh là người khiêm nhường. Khiêm nhường chẳng phải là tự ti, cho rằng ai cũng hơn mình; mà chính là tự biết khả năng giới hạn của mình đối với sự vô hạn của đời sống.

(Khiêm nhường không phải là làm bộ tự hạ để kẻ khác nâng mình lên; không phải giả vờ thối lui để người ta đẩy mình ra trước; không phải đóng kịch tâng bốc người khác để họ đáp lại bằng sự ngợi ca mình gấp bội)

Khiêm nhường là đặt mình ra khỏi vòng thị-phi, tranh chấp; nhưng không từ chối trách nhiệm làm đẹp cuộc đời bằng những gì có thể làm được; và bằng những gì có thể làm được, kẻ khiêm nhường luôn giốc hết sức mình cho phúc lạc của số đông.

Trên con lộ nhỏ dẫn qua khu xóm, mấy con quạ giành nhau xác chết của một chú sóc. Nơi kia, giữa những cành lá bạch đàn lao xao trong gió, các chú chim non chưa rời tổ tiếp tục gọi mẹ đòi ăn, và những con chim hiền lành vẫn thản nhiên cất tiếng hót thanh tao đón chào bình minh mới.

Ý kiến bạn đọc
28/09/201521:18:19
Khách
Anh bạn nate này viết tiếng Việt hay...Đồng kì Khổng Đệ Mang Chà thời đại....không biết rời cung điện Biên Hòa năm nào...
28/09/201519:50:48
Khách
Đọc kỹ bài của ông VH một tí thì thấy rằng kẻ tranh thủ thời gian và cơ hội để mang lại lợi ích và hạnh phúc cho đời, cho người, thì không thể nào là người homeless được. Nếu có homeless đi nữa thì có thể là tự nguyện sống như vậy để dành hết thời giờ mà chăm lo cho quần chúng.
27/09/201514:10:19
Khách
Người minh triết (homeless) sinh sống ở San Fransisco đông lắm !!! Ai muốn làm người minh triết cũng dễ thôi.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bình Xà Vương (Tần-Bà-Sa-La 558-491) Trước Công Nguyên là vua xứ Ma-Kiệt-Đà lúc ông 25 tuổi ông gặp Phật Thích Ca. Tần-Bà-Sa-La là đệ tử đầu tiên của Phật trong hàng vua chúa. Bình Xá-Vương (Tần Bà Xa La) rất thương yêu Hoàng hậu Vi-Đề-Hy khi nghe tin bà có thai, bà cảm thấy không khõe vì thèm máu của Ngài. Sợ Ngài buồn bà không giám nói và có ý định phá thai.
quan tâm và thắc mắc liên quan đến tiến trình định cư đồng bào tỵ nạn Việt Nam từ Thái Lan đến Canada trong những năm gần đây. Thứ Sáu, 27 Tháng Bảy, 2018 tại:Garden Grove
Trong một đất nước già nửa dân số vẫn sống bằng nông nghiệp mà người dân không còn được một hòn đất (để chọi chim) và chính phủ vẫn cứ nằng nặc đòi “toàn quyền quản lý đất đai” thì kể như là … tự sát!
phải chăng quê hương mình đã bán cho giặc Tàu Cộng để bán nước cầu vinh, lãnh thổ lãnh hải đã thuộc về tay giặc Tàu Cộng, và tất cả đều do giặc Tàu Cộng khai thác, giặc Tàu Cộng quyết định Số Mệnh Dân Tộc Việt trước mắt?
với khoảng 600 khán giả đến tham dự chật kín hội trường để nghe ca sĩ Thu Sương và ca nhạc sĩ Đình Đại đến từ Pháp Quốc
Khuya hôm 29 tháng 6, Lê Minh Trọng, 29 tuổi, nhảy xuống cầu Mỹ Thuận ở Vĩnh Long tự tử (hai hôm sau xác nổi lên) để lại lá thư tuyệt mạng: Vì thua độ bóng đá.
đã tổ chức thành công khóa huấn luyện Dự trưởng Nghĩa sinh Công giáo tiên khởi tại Giáo phận Vinh trong ba ngày 17, 18 và 19 tháng 7 năm 2018 tại Tòa Giám mục Xã Đoài.
Điều gì mà một chính quyền tự do dân chủ làm được trong 2 năm mà chính quyền cộng sản không làm được trong 60 năm? - Chứng minh thuyết cộng sản là tồi tệ, lường gạt, sát nhân tập thể.
Nguyễn Phú Trọng ngủ nằm mơ thấy mình chết xuống âm phủ, được quỷ sứ dắt đến trình diện Diêm Vương.. Diêm Vương ngắm Trọng từ đầu tới chân rồi hỏi
Tiết lộ về tiểu sử & sự kiện liên quan - Cách nay đúng 28 năm, Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy qua đời vào ngày 28-7-1990 tại Paris trên bước đường hoạt động
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.