Hôm nay,  

Không Tranh

27/09/201500:00:00(Xem: 6804)
Cây bạch đàn là cây cao và có cành lá xum xuê nhất khu vực này. Tiếng chim kêu hót vang lừng mỗi sáng là từ trên những cành cao của cây này. Xa hơn, ở đầu đường, có hai cây cau dừa (cây cọ — palm tree), cao hơn cây bạch đàn nhiều, nhưng chim không làm tổ trên ấy (không hiểu vì sao; có lẽ vì cây quá cao, hoặc ở đó có nhiều tranh chấp, hiểm nguy hơn). Nơi cây bạch đàn, có ít nhất vài tổ chim, khác loại. Đúng là “đất lành chim đậu.”

Có lần nghe tiếng quạ kêu bất thường, tưởng là quạ đến đuổi phá các loài chim khác, nào ngờ quạ bị chim đuổi. Rõ ràng là hai con chim trắng, thân nhỏ, lại rượt đuổi mấy con quạ đen to gấp ba lần. Không chỉ đuổi khỏi cây bạch đàn, mà đuổi thật xa, tít trên không trung, nhào lộn ngoạn mục, đuổi khỏi khu vực, đuổi khuất tận dãy phố bên kia đường. Thế mới biết, quạ tuy thân to lớn, bộ dạng dữ dằn, tiếng kêu rùng rợn ma quái so với các loài chim hiền lành khác, mà khi lâm trận thì lại không có chút dũng khí hay tinh thần chiến đấu nào. Quạ chỉ giỏi tấn công những chú cừu non và những động vật yếu đuối không thể tự vệ; chúng sống như thể để giành nhau rúc rỉa các xác chết. Quạ nương bầy đàn để kiếm ăn, nhưng khi có quyền lợi thì chỉ biết tranh giành cho riêng mình; gặp nguy hiểm, chúng không đoàn kết, chỉ lo tự thoát thân.


Người minh triết sống không tranh.

Không tranh giành, tranh cãi, tranh luận, tranh chấp, tranh chiến, tranh đoạt, tranh đua; không tranh danh, tranh lợi, tranh tài, tranh công, tranh thế, tranh quyền…

Có chăng một chữ tranh thì đó là tranh thủ thời gian và cơ hội để mang lại lợi ích và hạnh phúc cho người, cho đời.

Người không tranh là người khiêm nhường. Khiêm nhường chẳng phải là tự ti, cho rằng ai cũng hơn mình; mà chính là tự biết khả năng giới hạn của mình đối với sự vô hạn của đời sống.

(Khiêm nhường không phải là làm bộ tự hạ để kẻ khác nâng mình lên; không phải giả vờ thối lui để người ta đẩy mình ra trước; không phải đóng kịch tâng bốc người khác để họ đáp lại bằng sự ngợi ca mình gấp bội)

Khiêm nhường là đặt mình ra khỏi vòng thị-phi, tranh chấp; nhưng không từ chối trách nhiệm làm đẹp cuộc đời bằng những gì có thể làm được; và bằng những gì có thể làm được, kẻ khiêm nhường luôn giốc hết sức mình cho phúc lạc của số đông.

Trên con lộ nhỏ dẫn qua khu xóm, mấy con quạ giành nhau xác chết của một chú sóc. Nơi kia, giữa những cành lá bạch đàn lao xao trong gió, các chú chim non chưa rời tổ tiếp tục gọi mẹ đòi ăn, và những con chim hiền lành vẫn thản nhiên cất tiếng hót thanh tao đón chào bình minh mới.

Ý kiến bạn đọc
28/09/201521:18:19
Khách
Anh bạn nate này viết tiếng Việt hay...Đồng kì Khổng Đệ Mang Chà thời đại....không biết rời cung điện Biên Hòa năm nào...
28/09/201519:50:48
Khách
Đọc kỹ bài của ông VH một tí thì thấy rằng kẻ tranh thủ thời gian và cơ hội để mang lại lợi ích và hạnh phúc cho đời, cho người, thì không thể nào là người homeless được. Nếu có homeless đi nữa thì có thể là tự nguyện sống như vậy để dành hết thời giờ mà chăm lo cho quần chúng.
27/09/201514:10:19
Khách
Người minh triết (homeless) sinh sống ở San Fransisco đông lắm !!! Ai muốn làm người minh triết cũng dễ thôi.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong 70 năm qua Đảng CSVN đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác:.. nhiều đảng viên CS có công tâm, trọng danh dự đã lên tiếng đòi đảng phải từ bỏ cái tên CS tội lỗi, thực hiện chế độ đa nguyên
Sách Du Tử Lê mới ấn hành: Viết về hơn 80 văn nghệ sĩ thời kỳ 1975-2015 nhiều lĩnh vực: Âm nhạc, Xuất bản, Điện ảnh sân khấu, Hội họa, Các tác giả vào dòng chính (văn chương Anh, Pháp...), Thi ca, Văn xuôi
vào Nam chiến đấu là cắt đứt mọi quan hệ với gia đình, bạn bè thân thuộc trong một thời gian dài, cho đến khi sống sót được trở ra miền Bắc.. quốc sách rất thâm và cực kỳ độc ác, phi nhân có tính toán của đảng CS
cộng sản có bị loại bỏ khỏi quyền lực chính trị đi chăng nữa thì công việc dọn dẹp hậu quả, di họa cộng sản, là thách thức lớn cho chính phủ hậu cộng sản. Có thể ít nhất phải mất một hai thế hệ mới hy vọng gột rửa tàn dư cộng sản
Adela Trần và Brian Phạm, cùng 15 tuổi, là học sinh lớp 7 niên khóa 2014-2015 của trường Việt Ngữ Nguyễn Bá Tòng (giáo xứ St Barbara). Chú thích: Tựa đề do thầy Trần Văn Minh đặt vì bài luận văn không có tựa đề.
24 tháng 4, là ngày chót của Hội Nghị XHDS ASEAN.. chúng tôi tiếp tục làm rõ thực chất GONGO của phái đoàn Việt Nam, và kêu gọi các tổ chức XHDS khu vực và quốc tế kết nối và hợp tác trực tiếp với các tổ chức XHDS thật ở Việt Nam
Bài viết tháng Tư này, gửi tới nhà văn Võ Phiến khi anh bước vào tuổi thượng thọ 90, ngưỡng tuổi 90 xưa nay là hiếm. Cũng gửi tới hai anh chị Võ Phiến và Viễn Phố lời chúc "cây đời thì vẫn cứ mãi xanh tươi"
Trong Tháng Tư này, người Việt ta đều nhớ đến biến cố 1975 vào 40 năm trước. Ít ai chú ý đến một trường hợp tương tự đang tái diễn tại Hoa Kỳ, trên một trận tuyến khác.
Tới nay, sau 40 năm, vẫn còn không ít người Việt nam, cả ở hải ngoại, dân HO nữa, khi nhắc lại một cái mốc thời gian, không thấy ngại dùng tiếng "giải phóng" hay gọi nhà cầm quyền cộng sản ở Việt nam là "cách mạng".
Bốn mươi năm trước, trong giờ khắc hấp hối khi quân đội miền Nam đã tan vỡ, dinh Độc Lập đã thất thủ thì ngôi trường thiếu sinh quân nhỏ bé tại Vũng Tàu vẫn đứng vững,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.