Hôm nay,  

Đêm Dài Lắm Mộng

09/10/201502:54:00(Xem: 7290)
Đêm Dài Lắm Mộng
.
Hôm Thứ Sáu 9/10 Hội Nghị Trung Ương 12 (TU12) đảng CSVN có những tin tức như: ông Nguyễn Phú Trọng (Lu) sẽ ở lại 2 năm, ông Nguyễn Tấn Dũng (3D) sẽ là Chủ Tịch Nước, phe đàn em của Lu sẽ về vườn hết, tuy nhiên ông Phạm Quang Nghị chưa chịu bỏ cuộc và còn tiếp tục chiến đấu, ngoài TU12 sẽ còn có TU13 và TU14 rồi mới đến Đại Hội 12, cho nên vở kịch chưa hạ màn. Nói chung là chưa ngã ngũ, chỉ mới tạm thời trên dự trù là như vậy.
.
Phe muốn dựa vào Trung Quốc có Phạm Quang Nghị, Đinh Thế Huynh, Tô Huy Rứa, Ngô Văn Dụ... và nhóm đàn em của Lu, và họ đang rất bất mãn không chấp nhận kiểu sắp xếp này.
.
Với giải pháp này, 3D rõ ràng không thắng ngay được mà phải theo chiến lược "chặt nhánh trước, cưa gốc sau". Trong khi đó thì Lu muốn mua thời gian để làm cho 3D đêm dài lắm mộng. 3D có vẻ như đang tái áp dụng chiến sách "cá chậu chim lồng" như đã làm cho Phùng Quang Thanh trước đây hồi cuối tháng Sáu - bẻ càng và vô hiệu hoá Lu luôn. Theo một blogger trên RFA hôm 6/10 thì "chuyến thăm chính thức Nhật bản của Tổng Trọng, lúc này đang làm vai trò ông “cò” chạy vốn ODA cũng như chạy “cờ” cho Thủ tướng".
.
Trung Quốc muốn hậu thuẩn gà nhà bằng cách tung tin là Tập Cận Bình sắp thăm Việt Nam. Mỹ cũng không kém, hậu thuẩn gà nhà bằng cách cho giới chức cao cấp giấu tên tung tin là sẽ cho tàu chạy vào vùng 12 hải lý các đảo nhân tạo TQ xây ở Trường Sa trong vòng 2 tuần tới. Câu hỏi được đặt ra là nhân dịp Tập sang VN, có ai dám đề nghị kiện TQ ra toà án quốc tế hay không?
.
Hôm 22/9, Lu trong vai trò Bí thư Quân ủy Trung ương đã tới dự và phát biểu chỉ đạo tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ Quân đội lần thứ X, mà trong đó có câu "theo phương châm bình tĩnh, khôn khéo, kiên trì, kiên quyết, không để tình hình diễn biến phức tạp và không để các thế lực thù địch lợi dụng tạo cớ can thiệp" (bit.ly/1L3ckXt). Câu này chưa bao giờ có trước đây trong các diễn văn. Từ trước đến nay chỉ nghe: thế lực thù địch "chống phá" chứ không nghe "can thiệp". Vậy "thế lực thù địch" là ai? và quan hệ sâu đến tầm mức nào mới can thiệp được vào nội bộ VN? - Dĩ nhiên câu trả lời là Trung Quốc. Một chỉ dấu cho sự xoay chiều của Lu.
.
Nếu 3D làm CTN thì rõ ràng là 3D thua trong Plan A (trở thành TBT ngay) và phải áp dụng Plan B (làm CTN 2 năm rồi sau đó kiêm luôn TBT). Thoả thuận này cho phép hai phía có thời gian cần thiết để chỉnh đốn đội hình, qua đó cả hai phía đều có cơ hội và rũi ro. Nó là một sự đình chiến tạm thời khi hai bên bất phân thắng bại.
.
Phía vọng bắc phương đang tìm cách dìm hàng phía vọng tây phương, ngăn cản không cho Phạm Bình Minh vào Bộ Chính Trị hay Tô Lâm lên đại tướng để nắm Bộ Công An... Phía vọng tây phương muốn đặt thêm tiêu chí mới, lập một Bộ Chính Trị bóng (shadow politburo) bên phía Chính Phủ, cho những ai có chức danh tương đương ngang tầm với Uỷ Viên BCT (như ngoại trưởng) sẽ được làm Uỷ Viên bóng BCT cho đến khi hội nghị trung uơng kế tiếp chính thức bầu chọn.
.
Dĩ nhiên TQ không ngồi yên để nhìn đàn em mình rơi rụng, tình báo Hoa Nam sẽ chạy hết tốc độ, cơ chế đảng trị sẽ được TQ cũng cố tối đa. Ngược lại, Mỹ cũng không ngồi yên để mất thế địa chiến lược ở VN, các nước tây phương sẽ cũng cố tối đa cơ chế nhà nuớc (chính phủ, quốc hội, toà án) cũng như nhân sự có đầu óc cởi mở về phía dân chủ pháp trị.
..
Hai siêu cường như hai luồng lốc xoắn đang tạo cuồng phong ở VN. Biến nó thành điện gió hay không là tùy vào sự thông minh của người Việt Nam.
.
Lê Minh Nguyên
9/10/2015

.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.