Hôm nay,  

Trang Sử Việt: Đỗ Quang

29/03/201600:01:00(Xem: 6408)
ĐỖ QUANG 
(1807-1866)
.
     Đỗ Tông Quang, phải bỏ chữ Tông vì kỵ húy vua Thiệu Trị (Miên Tông) thành Đỗ Quang, ông hiệu Huy Cát, sinh trong một gia đình khoa bảng ở huyện Gia Lộc, phủ Ninh Giang, tỉnh Hải Dương. Năm 1832, ông đỗ Tam giáp đồng Tiến sĩ, được bổ làm quan qua các chức: Tuần phủ Diễn Châu, Án sát Quảng Trị, năm 1841 làm Thị lang Bộ công. 
.
     Năm 1848, ông giữ chức Tuần phủ Định Tường, đã thanh trừng bọn cường hào ác bá và giữ liêm chính nên nhân dân rất mến mộ. 
    Năm 1860, triều đình Huế cử ông vào Gia Định để hiệp cùng quan quân ta chống quân xâm lăng Pháp.       
    Sau khi đồn Chí Hoà rơi vào tay giặc Pháp, Đỗ Quang dẫn tàn quân đến Biên Hoà. Triều đình nghị tội, ông bị cách chức nhưng vẫn lưu dụng. Nơi đây, Đỗ Quang bí mật sai người khuyến khích các sĩ phu và hào mục ở Gia Định đứng ra tuyển mộ binh sĩ để chờ đợi thời cơ. 
    Năm 1861, quân Pháp tấn công Biên Hoà, đồn thất thủ, ông đem quân đến Tân Hòa (thuộc Gò Công) hiệp cùng Phó lãnh binh Trương Định tiếp tục chống Pháp.
.
     Chính ông đề nghị Nguyễn Đình Chiểu làm văn tế “Nghĩa sĩ Cần Giuộc” để truy điệu các nghĩa sĩ đã hy sinh và nung nấu ý chí căm thù thực dân Pháp. 
    Hoà ước Nhâm Tuất (1862) ký kết, triều đình Huế giao cho Pháp 3 tỉnh miền Đông (Biên Hòa, Gia Định, Định Tường)! Ông u uất, nên khi vua triệu ông về kinh cử làm Tuần phủ Nam Định, ông dâng sớ xin không nhận chức. 
.
     Năm 1883, một lần nữa, triệu ông về kinh làm Tham tri Bộ hộ, ông vẫn xin không nhận. Năm 1864, ở Hải Dương, Quảng Yên bị giặc biển quấy nhiễu, ông lo cho dân mới ra giữ chức Tham tán Hải An, sau khi tình hình ổn định, ông lại trả ấn xin về quê. Ông mất năm 1866, hưởng thọ 59 tuổi.
.
Cảm mộ: Đỗ Quang
 .
Đỗ Quang, tâm huyết giữ non sông!
Tổ quốc, đồng bào vương vấn lòng!
Quyết chí chống Tây, son sắt chống
Công danh xem nhẹ, hững hờ trông!
.
Nguyễn Lộc Yên 

.
.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Jürgen Habermas sinh năm 1929 là giáo sư Triết học tại Đại học Frankfurt (Đức) mà tên tuổi cuả ông gắn liền với Trường phái Triết học Frankfurt.
Cuộc tấn công khủng bố tại Brussels vừa qua đã xác nhận mối đe dọa lớn nhất cho cả thế giới hiện nay là khủng bố của Hồi giáo cuồng tín,
Sau đây là một vài trích-đoạn từ bài diễn-văn của tổng-thống Obama tại Gran Teatro (Nhà Hát Lớn), Havana, Cuba, dưới sự chứng-kiến của tổng-thống Raul Castro và khoảng một ngàn khách tham-dự.
độc ác, dối trá, vô tư cách, vô nhân cách, không còn biết tự trọng, đứt dây thần kinh xấu hổ... bắt nguồn từ việc Hồ du nhập truyền bá chủ nghĩa Mác-Lê
Khi Tâm ở thể Chân Như tức nhìn vạn vật bằng Phật nhãn thỉ Thiên Đàng hay Địa Ngục - Chúng sinh hay Quốc Độ (đất Phật)…nói rộng ra vạn vật đều đồng nhất thể.
Năm nào cũng vậy, đến cuối tháng ba, lòng tôi lại nao nao thế nào. Năm thứ 42 mất nước!... Năm nay, cũng như mọi năm, cứ khoảng thời gian nầy là tôi mất ngủ. Nỗi nhớ nhà da diết dằn vặt tôi!
Bầu trời cuồn cuộn mây xám như thể chuẩn bị cho một cơn mưa lớn. Nhưng không. Chỉ có những hạt nước, nhỏ như bụi, lất phất rơi xuống thềm rêu xanh.
Trong các bài vừa qua, Cỏ May có nhắc qua Hội thảo về Việt nam này do Hội Gabriel Péri (Fondation Gabriel Péri) tổ chức cho Việt nam, ngày 11/03/2016,
Trong các bài vừa qua, Cỏ May có nhắc qua Hội thảo về Việt nam này do Hội Gabriel Péri (Fondation Gabriel Péri) tổ chức cho Việt nam, ngày 11/03/2016,
Vẫn luôn là một bài học khó mỗi khi ta cảm thấy bất lực trước một điều gì mà ta muốn cho nó tốt hơn, hay hơn, tránh sự hư hỏng hay sự thất bại cho người thân,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.