Hôm nay,  

Sự Tha Thứ

29/11/201600:00:00(Xem: 5997)

Mọi người sống trên đời này ai ai cũng có tội ít hay nhiều. Có khi mình muốn làm điều lành mà điều dữ cứ dính dấp theo sau. Thật là không dễ dàng cho cuộc sống mỗi ngày. Nói như thế không có nghĩa là không có cách nào để làm lành lánh dử được.

Thánh Kinh Sách Rô-ma 3:23 nói rằng: “ Vì mọi người đều đã phạm tội thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.”

Đúng vậy, con người đầy tội lỗi gian ác, không ai có thể đến được với Đức Chúa Trời thánh khiết được. Ngài là Đấng Tạo-hóa, Đấng đã dựng nên muôn loài vạn vật trong đó có chúng ta. Vì yêu thương loài người Chúa đã đến trần gian này hầu có thể tìm được những ai khao khát. Chúa đã có một chương trình cho con người có thể được cứu. Khi quý vị tin đến Danh Chúa và muốn được làm con cái của Ngài, Ngài sẽ xóa bôi mọi tội lỗi cho chúng ta. Vâng thật rất đơn giản chỉ cần tin và chấp nhận Ngài là Chúa của cuộc đời ta. Từ đây tội lỗi quý vị sẽ được tha và quý vị sẽ được trở nên là con cái của Ngài.

Chúa không cần biết tội lỗi của chúng ta có nhiều hay ít, Chúa cũng sẽ tha thứ hết khi chúng ta biết cúi đầu xuống ăn năn và không phạm nó nữa. Tình yêu của Chúa Cha thật rộng lượng bao dung Ngài luôn luôn mong chờ khi chúng ta biết trở lại với Ngài. Cánh cửa của Ngài lúc nào cũng mở ra để chào đón quý vị khi chúng ta đến gỏ cửa thì Ngài sẽ mở ra cho quý vị. Khi có được sự tha thứ của Ngài quý vị sẽ có được niềm vui, hi-vọng và sự phước hạnh trọn đời. Quý vị có muốn thử không?

Có một câu chuyện, có hai người mắc nợ không có tiền trả nợ. Chủ nợ thương xót tha nợ cho cả hai người. Một người thì mắc nợ 50 đồng, một người thì mắc nợ 500 đồng. Cả hai đều được chủ của mình tha hết.

Trong hai người đó ai sẽ yêu chủ của mình nhiều hơn, có phải là người mắc nhiều nợ được tha thứ không. Thưa quý vị, tình yêu thương của Chúa thật bao la. Ngài sẳn sàng tha thứ hết tội lỗi cho quý vị khi chúng ta biết lỗi lầm của mình và quây đầu ăn năn. Giờ phút chúng ta chấp nhận Chúa là chủ của cuộc đời mình là giờ phút mọi lỗi lầm của chúng ta được thứ tha hết.


Đó là tại sao Chúa Giê Xu phải xuống trần gian. Ngài không đến trần gian vì những người công bình, nhưng vì những người có tội, những người lầm lỡ và những người cần đến Ngài.

Chúa đến thế gian để ban cho chúng ta sự sống, sự hi-vọng và sự tha thứ. Chúa không muốn cho người nào chết mất nhưng muốn cho mọi người được ăn năn và được tha thứ. Tình yêu của Ngài thật lớn lao như trời như biển. Ngài đã hi-sinh chính thân Ngài chết thế để chuộc tội cho chúng ta.

Khi xưa khi Chúa bị treo trên thập tự có hai kẻ cướp cũng bị treo gần với Ngài. Một người biết mình có tội và xin Chúa tha thứ và xin Chúa nhớ đến ông khi Chúa vào nước Thiên-đàng. Chúa nói giờ phút người nầy nhận biết mình là người có tội là lúc tội lỗi ông đã được tha. Chúa nói “hôm nay ngươi sẽ được ở trong nước Thiên-đàng với Ta”. Thưa quý vị Không có gì vui bằng khi tội lỗi của chúng ta được tha và có được sự tự do thật.

Kính thưa quý vị đi theo Chúa rất đơn giản, chúng ta chỉ cần tin đến Ngài và muốn được sự tha thứ. Ngài sẽ tha hết tội lỗi của chúng ta. Nếu chúng ta có con cái khi con của chúng ta đến xin chúng ta tha thứ cho nó một điều gì lỗi lầm nó đã làm, chắc chắn nếu chúng ta là cha mẹ thì cũng sẽ tha thứ cho con của mình. Huống chi Cha trên trời, Ngài sẽ sẳn sàng tha thứ hết cho chúng.

Hãy đến với Ngài bạn ơi. Chúng tôi Kính Mời quý vị đến với Điểm Hẹn KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop Place (phía sau Phước Lộc Thọ giữa Đường Moran & Bishop) Chúng tôi sinh hoạt mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 9:00am và mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm. Xin mời quý vị cùng đến tham dự Buổi Trà đàm, Cầu nguyện và Học Lời Chúa với chúng tôi.

Xin quý vị gọi cho chúng tôi, hoặc xin gặp quý vị tại địa điểm trên.

Tôi Mục sư Cao Mỹ Phượng (714) 603 4481 và nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí (714) 657 9726.

Hẹn gặp lại quý vị.

Ý kiến bạn đọc
30/11/201607:40:55
Khách
Tôi không biết kinh thánh nhiều, nhưng nhớ Chúa Chris nói giống như là sự cứu rỗi sẽ không cho không, nên nếu chỉ tin vẫn chưa đủ :
- Đức tin phải có việc làm, nếu không có việc làm sẽ là đức tin chết !
- Vào ăn tiệc cưới phải mặc áo cưới, nghĩa là phải có kỉ luật của người đi dự tiệc .... tức phải có thủ tục, có lễ nghi để vào cửa chuồng chiên mà Christ là Đấng Chăn Chiên và cũng là cửa này !
- Phải là trái nho trong cây nho của Chúa, là một phần của cây nho !
- Phải đi trong cửa hẹp là phải vác thập giá mình mỗi ngày để theo Chúa !
- Phải theo đường của tám mối phúc thật !
Tối thiểu phải giữ 10 điều răn trong cựu ước và phải giữ sự mến Chúa yêu người như trong Tân Ước !
Ngoài ra ai muốn tiến thân tới sự hoàn hảo trọn vẹn là phải theo lời khuyên của Christ - Bán hết mọi thứ đi làm phúc bố thí đến theo ta !
- Bỏ bợ bỏ con đến đây theo ta ! .....
Ngoài ra Christ còn nói với Peter - Ta trao chìa khóa nước trời cho anh, những gì anh cầm buộc dưới đất, trên trời ta cũng cầm buộc, những gì anh cởi mở, anh tha dưới đất thì trên trời ta cũng cởi mở cũng thứ tha !
Dứt khoát trên thế giới này phải có một người mà chỉ người đó mới là người thay Peter ! Vậy người đó lúc này là ai ? Dứt khoát phải là một Giáo Chủ và cánh tay của vị Giáo chủ đó mới có quyền tha thứ tội hoặc cầm buộc !
Và cũng với chính Peter Chúa nói - Con là đá, ta xây Hội Thánh ta trên đá này, quỉ hỏa ngục cũng không phá nổi !
Trong bữa tiệc cuối cùng trước khi đi vào đau khổ và chết, CHRIST CẦM BÁNH TẠ ƠN BẺ RA VÀ ĐƯA CHO CÁC MÔN ĐỒ VÀ NÓI - ĐÂY LÀ THỊT TA CÁC ANH EM HAỸ CẦN LẤY MÀ ĂN - HÃY LÀM VIỆC NÀY ĐỂ NHỚ ĐẾN TA !
rồi với rượu CHRIST CẦM CHÉN RƯỢU MÀ NÓI ĐÂY LÀ CHÉN MÁU TA, MÁU TÂN ƯỚC SẼ ĐỔ RA .... CÁC ANH EM HÃY CẦM LẤY MÀ UỐNG , HÃY LÀM VIỆC NÀY ĐỂ NHỚ ĐẾN TA .. !
Thưa Mục sư, ai được phép làm việc này ? ... Dứt khoát phải là người của Peter, vì Peter được chỉ định là người sẽ chăn chiên mẹ chiên con của thầy !
Khổ nổi lúc này trên thế giới có rất nhiều nhóm tin Christ nhưng ai là Giáo Chủ thật, là người thay Peter thật ! Tôi nghĩ chính vị đó mới được quyền trong tất cả lời Đắng Christ hứa ( đầu tiên phải xét bề ngoài, không vợ không con nghĩa là sống hoàn toàn cho Hội Thánh, cho đoàn chiên của Chúa ! )
Xin góp vài lời với Mục Sư và với quí vị ....hoàn toàn không dám múa qua mắt thợ !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi ngày tôi nhận được khoảng 20 email do bạn bè chuyển tới. Nội dung chủ yếu là xoáy vào đại dịch Coronavirus-Vũ Hán. Một email đặc biệt do chị Tống Mỹ Loan, Nantes, Pháp, với tựa đề Vũ Hán đang ở tình trạng bị đe dọa như ngàn cân treo sợi tóc, do đập Tam Hiệp bị vỡ. Vũ Hán phát tán ra Coronavirus-Vũ Hán, gây kinh hoàng trên 212 quốc gia và dùng lãnh thổ với 4,519, 986 ca nhiễm, số tử vong 316, 026 người (14-5-2020). Đồng thời Vũ Hán đang bị đe dọa bởi một tai họa kinh hoàng, là vỡ đập Tam Hiệp.
Trần Văn Giang mời quý vị đọc qua một ít triết lý vun vặt của đời sống thật do kinh nghiệm bản thân chứ bỉ nhân không hề dám có ý định dạy đời gì cả, trong lúc lịnh “Stay-At-Home” rất chán nản, mà vẫn còn hiệu lực dài dài.
Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn vận động toàn dân, nhất là cán bộ, đảng viên, thanh niên, sinh vien, học sinh trong nước, học tập và làm theo gương đạo đức Hồ Chí Minh. Vậy thưa bà con, đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh là gì mà đảng cộng sản lại vận động toàn dân học tập?
Tôi sinh ra trong miền Nam, sau ngày thày u tôi di cư vào Nam năm 1954. Ngày còn bé chưa biết chiến tranh là gì. Đến năm 10 tuổi thấy đám tang ông chú họ với quan tài phủ cờ, nến lung linh, nghe nhiều tiếng khóc lóc thảm thương sao buồn quá. Chú là sĩ quan dù, chết trận ở Đồng Xoài. Thày tôi và bố chú đi nhận xác ở Tổng Y viện Cộng hoà. Nghe thày kể khi đi phải mang theo tỏi để lúc vào nhà xác đưa lên mũi khử mùi hôi. Nhiều xác chết, không biết chú nằm ở đâu, bố chú khấn nguyện “Con ơi! Nếu con chết thiêng thì ra dấu cho bố biết để nhận con”. Một xác người động đậy và đó là chú.
Đó là chỉ dấu nói lên yếu hèn thắp kém về tư tuỏng của TBT-CTN Nguyễn Phú Trọng. Ông không hề ý thức đươc rằng cách đây 35 năm, Mikhail Gorbachew, TBT cuối cùng của nha nước vô sản Liên Xô, từ năm 1985, đã phải từ bỏ xã hôi chủ nghĩa (cộng sản), tái cấu trúc lại xã hội Liên Xô, mở cửa đất nước, theo đuổi chế độ Kinh Tế Thi trường tự do. Năm 1991, Boris Yeltsin, Tổng thống Nga đầu tiên dưới chế độ Liên Xô, đã mạnh dạn gạt bỏ Xã Hội Chủ Nghĩa và đặt Đảng Công Sản Liên Xô ra ngoài vòng pháp luật và cấm đảng này hoạt động trên đất Nga... Từ đó nước Nga mới, mới có cơ hội đứng lên phát triển kinh tế đã trở thành, chẳng những môt cường quóc về nguyên tử và Quân đội mà còn là một cường quốc về Kinh tế cho mãi đến tân hôm nay.
Ôi, tưởng gì chớ cái “tác phong chưng dép” thì bác vẫn “thao tác” đều đều – vô cùng thành thạo – ở khắp cả mọi nơi: Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác… (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013). Ngoài đôi dép, đôi môi của Bác cũng được bạn bè thế giới đặc biệt quan tâm và (vô cùng) quan ngại – theo như bản tường thuật của The Straits Times, số ra ngày 8 tháng 3 năm 1959: “Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.”
“Cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” nếu chỉ giới hạn trong lãnh thổ VN thì có thể tìm ngay ra thủ phạm: Chủ Nghĩa Toàn Trị và học thuyết Marx – Lenin! Vấn đề là không ít người Việt đang sống ở nước ngoài, chả có liên quan (hay ảnh hưởng chi nhiều) với cái chế độ thổ tả hiện hành mà vẫn sẵn sàng chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ (như con thỏ) như thường. Vì cái nước mình nó thế nên dân mình không thể khác được chăng?
Bến Ninh Kiều, Cần Thơ đã ghi lại trong tôi biết bao là kỷ niệm vui buồn từ khi tôi mới bắt đầu xuống dạy tại Viện Đại Học Cần Thơ năm 1967 … Chính tại nơi đây, năm 1978, cũng vì khát khao hai chữ tự do, nên tôi đã liều mạng lôi cả gia đình xuống “cá nhỏ” để ra “cá lớn” đậu ngoài khơi vàm, không mấy xa chợ Cần Thơ. Nhưng than ôi, khi leo qua cá lớn thì bị dưa luôn về Chấp Pháp, trên đường vô Cái Răng. Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên.
Từ điển tiếng Việt định nghĩa “ấm ớ hội tề” là “thái độ không dứt khoát”. Đem nghĩa này gắn vào những tuyên bố của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng liên quan đến công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội đảng XIII, dự kiến diễn ra trong tháng 01 năm 2021, thì sẽ thấy vẫn chỉ là chuyện nói nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu, hay chỉ nhằm tung hòa mù để hù họa nhau.
Báo chí trong nước hôm 12/5/2020 đưa tin Bộ Công an cho hay dự luật biểu tình chưa thể được trình lên Quốc hội vì "cần phải được nghiên cứu kỹ, không để các thế lực thù địch, phản động lợi dụng". 45 năm qua dường như đảng Cộng sản Việt Nam chưa có được một ngày hòa bình, trong tâm trí họ xung quanh lúc nào cũng có những "thế lực thù địch" đe dọa sự tồn vong của thể chế. Câu chuyện "hòa hợp hòa giải dân tộc" đã được nói đến ngay từ khi Chiến tranh kết thúc năm 1975, nhưng đến nay nhà cầm quyền vẫn đề cao lịch sử của “bên thắng cuộc” và tiếp tục coi mọi tiếng nói khác biệt là thù địch.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.