Hôm nay,  

Trở Về

10/03/201700:00:00(Xem: 9064)

Có một người giàu có kia có hai người con trai. Một ngày nọ người em đến với Cha và xin Cha chia gia tài cho mình. Người Cha đau buồn vì biết con mình còn nhỏ và ham chơi nhưng Cha cũng đã chia phần gia tài cho nó. Người em lấy hết phần gia tài của mình và đi phương xa.

Ở nơi đó người em ăn chơi hoang phí và tiêu xài hết gia tài của anh. Ngay lúc đó trong xứ lại xảy ra cơn đói kém lớn và người em không còn thức ăn. Anh đi kiếm việc làm rất khó khăng. Cuối cùng anh tìm được công việc làm cho heo ăn, khi mình rất đói và lạnh khi cho chúng nó ăn. Anh muốn lấy đồ ăn của heo mà ăn nhưng cũng chẳng ai cho.

Trong lúc buồn bả và đói lạnh anh ngồi suy nghĩ lại những ngày sống vui vẻ, đầy đủ và sung sướng ở nhà với Cha với tràn đầy sự tiếc nuối. Anh suy nghĩ trong lòng, mình phải trở về nhà cùng Cha và xin Cha tha tội cho mình. Vì ở nhà Cha mình có biết bao nhiêu đầy tớ được ăn mặc no nê mà mình ở đây phải chết đói.

Anh đã quyết định trong lòng và đứng lên đi về nhà. Khi còn ở đàng xa, Cha của anh đã đứng đợi anh từ khi nào. Cha đưa tay ra ôm lấy anh và hoan nghênh anh trở về. Cha không cần biết anh đã làm những gì, hoặc dơ bẩn như thế nào, nhưng điều quan trọng là anh đã trở về nhà. Cha nói với mọi người, con ta tưởng như đã mất mà nay đã trở về. Hãy lấy quần áo mới, nhẫn và giày dép đẹp đẽ đến đây cho con của ta. Hãy mở tiệc ăn mừng mời mọi người đến chung vui với ta để mừng ngày con ta được trở về nhà.

Thưa quý vị, không có gì vui bằng một người tưởng như đã bị chết mất mà nay còn sống và quay đầu từ những thói hư tật xấu và trở về nhà. Trong câu chuyện này nói lên tình yêu thương và sự tha thứ của người Cha thật bao dung, lớn lao như tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại. Ngài đã tạo dựng nên loài người và cho họ trọn quyền tự do để quyết định thờ phượng Ngài hay đi theo con đường riêng của họ. Loài người đã tự tạo nên những hình tượng khác mà thờ lạy chúng thay vì thờ lạy Ngài. Chúa Ngài không muốn tạo nên loài người như một người máy nhưng khi loài người có sự tự do trong tay thì họ không hề biết sử dụng nó.


Chúa luôn luôn mong chờ loài người một ngày nào đó trở về với Ngài để Ngài yêu thương, chăm sóc và ban phước cho họ. Khi quý vị trở lại làm con cái của Ngài thì chắc chắn mọi tội lỗi của quý vị sẽ được tha và Ngài sẽ bắt đầu ban phước cho cuộc đời mới của quý vị từ đây.

Ngài không coi quý vị là đầy tớ nữa nhưng quý vị sẽ được gọi là con. Người con trai này được có lại được uy-quyền của người làm con trai trong nhà, được ăn mặc sung sướng, bình an vui thỏa bên Cha và gia đình của mình. Người con đã học được bài học về sự sai lầm của mình và càng thấy thương yêu Cha của mình hơn đã nhiều ngày mòn mỏi trông đợi mình trở về.

Quý vị đang ở trong tình trạng nào ngày hôm nay. Quý vị đang có nhưng nhu cầu nào cần được sự an ủi. Quý vị đang có những lo âu thất bại nào cần được sự vùa giúp. Chúa Giê Xu đang đứng ngoài cửa lòng bạn và gỏ cửa, hãy mở lòng của bạn ra mời Ngài vào. Quý vị đang có đi lạc vào những nơi không nên đi chăng? Hãy như người con này, anh đã quyết định đứng lên trở về cùng Cha và xin Cha tha thứ và tiếp nhận anh một lần nữa.

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC, 9265 Bishop Place. Westminster Ca 92683. Đây là cơ sở sửa xe Kevins Auto Body của anh chị Kevin đã mở cửa ra để mời Chúa vào. Đây là nơi khi quý vị đến sẽ gặp được nhiều người Việt và quý vị sẽ được gặp Chúa là Cha Ngài sẳn sàng giúp đỡ mọi nhu cầu tâm linh cho quý vị.

Chúng tôi có thì giờ Trà Đàm. Cầu Nguyện và Học Lời Chúa vào

Mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 9:59am và Mỗi Tối Thứ Ba vào lúc 6:29pm

Sự hiện diện của quý vị sẽ là một sự vui mừng cho chúng tôi.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481 và nhà của tôi là

Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726. Xin quý vị gọi cho chúng tôi hoặc xin gặp quý vị tại địa chỉ trên.

Hẹn gặp lại quý vị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bắt đầu từ 1954 với tổng thống thứ 34 là ông Eisenhower, Việt Nam mới có cơ hội đóng vai trò trong lịch sử Hiệp Chủng Quốc.
Dương cầm thủ quốc tế Đặng Thái Sơn là một trong những nghệ sĩ đi đầu trong làng âm nhạc thế giới từ năm 1980, khi ông đoạt giải nhất trong cuộc thi Piano Quốc tế Chopin tại Warsaw, Ba Lan.
Biển là con bé trôi sông lạc chợ, lang thang, quần áo tơi tả, đang đứng khóc mếu máo tại bờ biển Nha trang, được mẹ tôi thương hại đem về nuôi.
Trong chuyến đi tìm Vết Chân Đức Phật bên Trung Quốc, tôi đến thành phố Quê Lâm, một thành phố du lịch nổi tiếng Trung Quốc. Dân số trong thành phố hai triệu nhưng mổi năm nghênh đoán khỏan 5 triệu du khách. Thành phố có nhiều công viên và thắng cảnh dộc sông Li đầy quyến rủ.
Không, không phải tôi muốn nói về những địa danh tại Việt Nam. Hội An và Chợ Nổi Cái Răng là hai cái Tết mà tôi đã tham dự. Hai cái tết lấy tên hai địa danh, được tổ chức tại Thảo Sơn Trà, đó là căn nhà đầy tiếng cười của bạn tôi: Michelle Thảo và anh Trần Sơn Vương.
Có người mẹ nào nhẫn tâm đẩy cả bầy con cái tha phương cầu thực, và khốn nạn đến nỗi mong chúng mang được cả “thế giới về” nhà. Tôi không tin ông Phúc hoàn toàn không biết gì về hiện trạng thê thảm hiện nay của tuổi trẻ VN. Ông ấy chỉ tự dối mình, và dối người cho qua nhiệm kỳ thôi
kính gửi TT Donald Trump nhân cuộc họp thượng đỉnh Mỹ-Bắc Hàn tại Hà nội ngày 27-28 tháng 2 năm 2019 - nhà cầm quyền nước CHXHCN Việt Nam vẫn áp đặt một thể chế độc tài, toàn trị, một chế độ mà Tổng Thống thường tuyên bố cần phải loại bỏ trên thế giới nhự ở nước Venezuela.
Trần Độ bị khai trừ ra khỏi đảng vì ông đã yêu cầu đảng hãy bỏ Chủ Nghĩa Xã Hội, mà thành lập một cơ chế dân chủ thật sự. Tang lễ bị kiểm soát chặt chẽ. Công an có mặt bên trong và bên ngoài nhà quàn.
Đời sinh viên vốn rất khó khăn và vất vả, thế mà Giáng Thu lại phải theo học một ngành mà nàng không thích. Riêng Lệ Chi – em của Giáng Thu – rất bằng lòng với cuộc sống hiện tại; vì, sau những dằng co dữ dội giữa Mẹ và nàng, nàng đã theo học phân khoa nàng thích
Phỏng vấnCựu Đại Sứ Bùi Diễm. Theo thể thức lịch sử truyền khẩu (oral history) . Phim tài liệu Việt Ngữ chủ đề “Con Người và Lịch Sử: Sự Can Thiệp Của Hoa Kỳ Tại Việt Nam Qua Cái Nhìn Của Một Nhà Ngoại Giao, 1965-1975”. Bộ phim dài 17 tiếng



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.