Hôm nay,  

Chuyến Xe Đò Số 44

26/09/201700:00:00(Xem: 7055)
Chuyến Xe Đò Số 44
TT Thành

(Lacey,WA)
 

Hắn ngồi bệt chờ xe, đường vắng không một bóng xe ở một vùng đối nuí trơ trrọi.  Bên cạnh hắn là một túi xách đựng quần áo.  Con đường độc đạo băng qua đèo, xuống lũng khô qụanh giữa trời nắng chang chang.  Hắn nhìn chăm chăm về hướng phía trái xem có chiếc xe đò nào chạy lên không.

Một lúc thật lâu, có chiếc xe đò chạy tới.  Hắn mừmg rở chạy ra giữa đường quơ tay ra hiệu cho xe dừng lại.  Chiếc xe đò từ từ tấp vào lề đường.  Phiá trưóc xe có bản nhỏ đề “Xe số 44”. Hắn xách cái túi bước lên.  Tài xế là một cô trẻ, khá xinh.  Hắn liếng thoắng mở lời:

 -  Chào cô tái xế!  Cho tôi trả tiền đây.

Cô tài xế vui vẻ trả lời:

- Ừ! Anh kiếm chỗ ngồỉ đi.

Hắn chưa chịu tìm chỗ ngồi mà bắt đầu mở giọng tán tỉnh:

-  Tôi đốt điếu thuóc được không?   Cô mới laí xe đò phải không?  Hình của cô trong thẻ tài xế treo kia phải không?  Không đẹp như cô bên ngoài…

- À, lúc đó tôi còn mập…Thôi anh tìm chổ ngồi đi.

 Hắm tìm chỗ ngồi rồi đưa mắt quan sát. Chỗ ngồi trên xe đầy kín.  Già có, trẻ có, nam nhiều hơn nữ, trẻ nhiều hơn già.

  … Nửa tiếng sau ở vùng đèo cao hiểm trở. Trên đường có hai ngưòi đàn ông tác trung niên đang ngồi giữa đướng chờ xe. Xe dừng lại.

Hai gã đàn ông phóng nhanh lên xe.  Môt tên giựt cái túi xách của một hành khách, tên kia đưa dao vào cổ cô tài xế quát to:

-  Tất cả ngồi im!  Nhúc nhích thì ăn dao! Móc hết tiền ra bỏ vào túi xách này! Nhanh lên!

Tên kia xách cái túi đi đến từng ngươì giựt tiền của từng người bỏ vào tuí xách.  Một thanh niên không chịu móc tiền ra đưa, tên đó nói với tên đống bọn:

- Đại ca! Thằng này nó không chịu đưa tiền.

Tên cầm dao buớc đến bên người thanh niên đấm vào mặt anh ta tới bật máu mũi.  Người thanh niên vừa ôm mặt vừa lật đật móc nhanh tiền ra bỏ vào tuí xách.  Xong xuôi hai tên kéo nhau ra cữa xe.   Bỗng tên đầu đảng đứng lại nhìn chầm chập vaò mặt cô tài xế một hồi rối lôi cô xuống xe.  Cô chống cự một cách tuyệt vọng.

   Tên này lôi xệch cô ta đến một bụi rậm cách xa xa đường.  Người ta thấy hắn  đấm đá cô ta rồi bắt đầu làm trò tối bại trong lùm cây.

Hắn đứng dậy nhìn hành khách trong xe cất tiếng hỏi:

- Có ai theo tôi cứu cô tài xế không!?

Một người đàn ông ngồi bên bà vợ đứng dậy thì bị bà vợ lôi ghì ngồi xuống lại.  Tất cả hành khách khác đều có thái đột lừng khừng, tiêu cực. Không ai xuống xe.

Không chờ được nữa hắn phóng xuống xe chạy theo hai tên vô lại.  Hắn chạy tới ôm vật tên mang caí túi xách đi sau.  Hai người lăn lộn vật nhau. Tên này đè chặt hắn xuống đất và rạch một đường dao vào đùi hắn, toé máu.  Hắn đau đớn té xuống ôm đùi ngã ra đất, tên kia chạy tiếp.  Sau khi xong trò  tồi bại với cô tài xế, hai tên chạy mất vào rừng.

Cô tài xế lê lết bước về chiếc xe rồi cố leo lên ngồi vào ghế lái .  …  Hắn cũng cố chịu đau ôm đùi lết lại chiếc xe.  Cô tài xế ngồi gục đầu trên tay lái khóc rưng rức.  Đám hành khách trong xe vẫn ngồi yên không có phản ứng gì đối với thảm cảnh của cô tài xế.  Bổng dưng cô ngẩng đầu lên quắc mắt nhìn đám hành khách ở phiá sau.  Rồi với cặp mắt vô thần, cô  nhìn chăm chăm thật lâu về phía trước một cách thật là kỳ lạ.

   … Hắn vừa bước lên xe thì cô tài xế bổng quát to:

- Anh đi xuống ngay!  Đi xuống ngay!

Quá sức ngạc nhiên và bất mãn, hắn la lớn lại:

-  Lạ không!... Tôi liều mạng cứ cô đến bị đâm tại sao cô không cho tôi lên xe?

- Anh xuống ngay! Tôi nói xuống ngay!

Rồi không đợi hắn noí thêm, cô đi lại lấy cái tuí xách của hắn quăng ra cửa xe rồi rồ ga phóng xe chạy.

Hắn ngơ ngác đứng bên đướng mà chẳng hiểu trời trăng gì trước tháí độ quá mức kỳ lạ của cô tài xế.

Nửa tiếng sau, hắn đón xin quá giang được với một chiếc SUV đang chạy tới.  Khi xe SUV chở hắn chạy gần tới đỉnh đèo thì có tiếng còi xe cảnh sát réo còi điếc tai vượt qua mặt.  Ở đỉnh đeò hắn thấy thêm mấy chiếc xe cảnh sát nữa đang chớp chớp đèn.

- Chắc có chuyện gì đây! Hắn nói.

   Hắn nghe một cảnh sát viên chạy lại báo với người chỉ huy:

- Thưa đại uý, chiếc xe đò lao xuống hố.  Mọi người trong xe chết hết kể cả nữ tài xế!

- Vậy à! Thật là một tai nạn thảm khốc!

   Bỗng dưng hắn rùng mình, rợn ốc khi suy nghĩ ra được là tại sao cô tài xế đuổi mình xuống xe.

-  … Cô tài xế! …  Cô ta đã cứu mạng mình! Hắn run run tự nói với mình.

Viết theo một câu truyên có thật được dựng thành phim và đã đoạt được giải thưởng phim ngắn hay ở nhiều Đại Hội Điện Ảnh Q.T. – March 24, 2014 - TTT.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.