Hôm nay,  

Bác Sĩ Cạn Dầu

27/01/201800:00:00(Xem: 6796)
BS_NGUYEN_Y_DUC nguyen y du
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
 

Một nghiên cứu mới đây do Mayo Clinic và American Medical Association thực hiện và công bố trên Archive of  Internal  Medecil ngày 20 tháng 8 năm 2012  cho hay cứ hai y sĩ thì một người than bị kiệt sức vì việc làm của mình. Tỷ lệ này cao hơn so với các nghề nghiệp khác.

Căng thẳng trong nghề nghiệp là trường hợp trong đó đương sự cảm thấy kiệt quệ cả về thể chất, tinh thần và cảm xúc cộng thêm mất niềm tin về khả năng cũng như giá trị việc làm của mình.Lý do có thể vì không kiểm soát được thời gian làm việc, về vai trò của mình cũng như số lượng quá nhiều của việc làm.

Nghề y từ trước tới nay vẫn được nhiều người coi trọng vì những lý do khác nhau. Thi tuyển vào nghề y vẫn là khát vọng của nhiều sinh viên khi tốt nghiệp trung học. Tiêu chuẩn được chọn vào trường y cũng cao hơn so với các ngành học khác. Và hoàn tất một chương trình y khoa cũng vất vả tốn kém hơn. Vậy mà vẫn còn nhiều học sinh muốn vào. Đa số là vì yêu nghề mà mọi người vẫn cho là cứu nhân độ thế. Phần khác là do ý muốn của cha mẹ. Nhất y, nhì dược…

Theo kết quả nghiên cứu kể trên thì các bác sĩ ở tuyến đầu chăm sóc như tại phòng cấp cứu hoặc bác sĩ nội khoa gia đình, chuyên khoa thần kinh đứng đầu danh sách, với 60% bị cạn dầu. Bác sĩ trị bệnh ngoài da, y khoa phòng ngừa, nhi khoa tương đối bớt stress hơn. Do đó, các bác bác sĩ ở nhóm thứ hai có đời sống cá nhân-việc làm tương đối hài lòng hơn là nhóm thứ nhất.

Nói chung các bác sĩ làm việc ít nhất là 10 giờ mỗi tuần nhiều hơn, so với các nghề khác .

Cũng theo nghiên cứu, vì sự burn-out này mà phẩm chất của chăm sóc giảm, lỗi lầm nghề nghiệp tăng, đời sống cá nhân xáo trộn, không có thì giờ dành cho gia đình, một số không ít lạm dụng rượu thuốc thậm chí quyên sinh. Ngoài ra nhiều bác sĩ cũng sớm về hưu. Hậu quả là trong tương lai sẽ gây ra tình trạng thiếu bác sĩ, đặc biệt là Medicare, Medicaid cắt giảm bồi hoàn chi phí khám chữa bệnh.  Bác sĩ phải khám nhiều bệnh nhân hơn để bù đắp, cho nên thời gian dành cho bệnh nhân giảm, bệnh nhân ít được giải thích tình trạng bệnh, điều trị tùy tiện, bệnh tái phát hoặc kéo dài, chi phí gia tăng.

Bác sĩ Tail Shanafelt, một trong các nhà nghiên cứu, kết luận, “Bất hạnh là hiện nay sự quan tâm tới vấn nạn này còn quá ít. Vì ích lợi của bác sĩ và bệnh nhân, các nhà soạn thảo chính sách và các tổ chức chăm sóc sức khỏe phải đề cập tới vấn đề cạn dầu của giới bác sĩ”.

Rất mong ý kiến xác đáng này sớm được thực hiện.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

www.bsnguyenyduc.com

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong bất kỳ cuộc đấu tranh nào, cần phải phân loại, xác định rõ ràng các loại “địch” để tìm cách đối phó hoặc vận động gây cảm tình làm đồng minh, tùy loại địch. Mọi người thường nói, “biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” là vậy.
Chỉ trong vòng 465 ngày (26/04/2024-17/01/2023) đảng CSVN đã trải qua 3 cuộc khủng hoảng lãnh đạo thượng tầng chưa từng có trong lịch sử. Người duy nhất vẫn “vững như bàn thạch” là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, 80 tuổi, nhưng ai sẽ thay ông Trọng để lãnh đạo đảng, sau Đại hội toàn quốc tháng 01 năm 2026 là câu hỏi chưa có câu trả lời...
Mới đây ở Việt Nam lại bùng nổ ra một vài vụ tham nhũng khá nghiêm trọng như vụ Vạn Thịnh Phát và Việt Á. Vào đầu năm nay, Transparency International báo cáo kết quả nghiên cứu tình trạng tham nhũng tại 180 nước trên thế giới trong đó có Việt Nam. Nhân dịp này chúng ta duyệt lại tình trạng tham nhũng ở Việt Nam.
Câu nói của cố thủ tướng Việt Cộng là Võ Văn Kiệt rằng ngày 30-4 có một triệu người vui và một triệu người buồn...
“Ý thức xã hội mới Việt Nam “là toàn bộ những tư tưởng, quan điểm, những tình cảm, tâm trạng, truyền thống tốt đẹp, v.v. của cộng đồng dân tộc Việt Nam, mà hạt nhân là chủ nghĩa Mác- Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, phản ánh lợi ích căn bản của nhân dân nhằm phục vụ sự nghiệp xây dựng, bảo vệ xã hội mới”. Nói như thế là cuồng tín, vọng ngoại và phản bội ước vọng đi lên của dân tộc...
Nhiều sự việc thay đổi kể từ thập niên 1970 khi Richard Nixon và Mao Trạch Đông nghĩ ra công thức “một Trung Quốc” cho sự dị biệt của họ đối với quy chế Đài Loan. Nhưng nếu kết hợp với các biện pháp khác để tăng cường việc răn đe chống lại bất kỳ hành động xâm lược bất ngờ nào, chính sách này trong 50 năm qua vẫn có thể giúp cho việc gìn giữ hòa bình. Liệu Trung Quốc có thể cố tấn công Đài Loan vào năm 2027 không? Philip Davidson, Tư lệnh mãn nhiệm của Bộ Tư lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ, nghĩ như vậy hồi năm 2021 và gần đây ông đã tái khẳng định việc đánh giá của mình. Nhưng liệu Hoa Kỳ và Trung Quốc có định sẵn cho cuộc chiến trên hòn đảo này không, đó là một vấn đề khác. Trong khi nguy hiểm là có thật, một kết quả như vậy không phải là không thể tránh khỏi.
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.