Hôm nay,  

Las Vegas 2019 Countdown

13/01/201900:05:00(Xem: 6189)

  

Las Vegas 2019 Countdown
 

Ngự Thuyết

  

            Năm nay chúng tôi tham dự, hay đúng hơn, đi xem người Mỹ đón Giao Thừa Tây tại Las Vegas. Nghe nói Las Vegas lạnh lắm – thời tiết quá biến đổi – chúng tôi mang theo nhiều áo ấm, có cả găng tay và khăn quàng cổ.

Đi từ Orange County, chúng tôi trôi theo dòng xe như dòng sông chảy nhanh trên xa lộ 15 North. Mới 5 giờ chiều trời đã tối. Dòng xe trước mặt lẫn trong bóng đêm biến thành vô vàn chấm đỏ nối đuôi nhau dài bất tận; dòng xe chạy ngược chiều, cũng dài không kém, đèn pha chiếu sáng cả núi, rừng, sa mạc, truông, trảng và đèo. Thỉnh thoảng gặp dăm ba thị trấn đèn sáng choang nằm trùm lên trên những triền đồi, những thung lũng. Sau gần 4 tiếng, chúng tôi chạy qua mấy toà nhà tắm trong ánh sáng nhiều màu. Nếu gọi Las Vegas là căn cứ địa đầu não thì những tòa nhà sòng bạc này là những tiền đồn, những chuông báo động. Trông cũng rất “đáng nể”.

9 giờ tối chúng tôi đến. Chúng tôi đã đặt phòng ngủ tại Khách Sạn Cosmopolitan trước một tuần lễ, nếu không, giá phòng ngủ sẽ rất cao, hoặc cũng có thể không còn phòng trống vào dịp Countdown này.  

            Vào những cuối tuần, Las Vegas luôn luôn đông nghẹt. Năm nay, Tết dương lịch nhằm Thứ Ba, cộng thêm ngày bắt cầu là Thứ Hai, thế là có được một cuối tuần trọng đại nhất và kéo dài đến bốn ngày. Cho nên không biết cơ man nào là du khách và du khách, xe cộ và xe cộ, tràn ngập mọi khách sạn, sòng bạc, hang cùng ngõ hẻm.

Trên mặt đường, xe cộ liên miên chạy khít nhau, không chạy nhanh nổi, rồi đứng, rồi chạy tiếp, theo nhịp đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng nhấp nháy lia lịa. Chẳng khác những con bọ hung khổng lồ bò rù rờ. Trên lề đường người ta chen nhau xuôi ngược như kiến cỏ. Đa số kéo va li bánh lăn hăm hở đi nhanh từng dòng, rồi vào những khách sạn như kiến vào hang, rồi tới những quầy tiếp tân ghi danh, nhận chìa khóa, rồi kéo ngang qua vô số sòng bạc, vang dậy những tiếng rì rầm, xì xào, tiếng leng keng của máy chém – máy kéo cần chém con bạc như chém chuối – tiếng kêu thét lên khi có người trúng lớn. Cuối cùng những bầy kiến bò vào các thang máy, rồi bò lê trên những hành lang dài trước khi chui vào tổ, vào phòng riêng, mất hút.

            Trước khi đi Las Vegas tôi có chuyện trò với vài người bạn cũ. Sực nhớ thời còn làm công tác tìm việc cho người tỵ nạn. Một hôm thấy một nhà hàng Ý có đăng quảng cáo “Cần người làm”, tôi chọn ba “học trò” trẻ tuổi, khá tiếng Anh - hai từ Việt Nam, và một từ một nước có cái tên dài khó nhớ nên tôi phải nhớ, nước Cộng Hoà Xô Viết Xã Hội Chủ Nghĩa Kazakh. Chủ Nhà Hàng mời chúng tôi ngồi chờ phỏng vấn tại một góc phòng. Thực khách không đông lắm, nhưng chúng tôi chờ gần một tiếng, không một ai ngó ngàng tới. Tôi biết có nơi đăng quảng cáo cần người để tỏ ra ta đây làm ăn khấm khá nhưng thật ra đang xuống dốc. Quảng cáo chỉ để dụ người ta tới ăn thôi, chứ đâu có cần thêm người làm. Nhà hàng này thuộc loại đó chăng?

Tôi định đứng dậy xách xe chở họ đi tìm việc nơi khác, thì một “học trò” Việt Nam lanh trí hiến kế:

“Thầy trò mình hùn tiền lại gọi 4 ly cà phê. Tụi nó phải tới phục vụ. Rồi thầy tuỳ cơ ứng biến.”

“Ý kiến hay,” tôi trả lời. “Nhưng có bao nhiêu đâu mà hùn với hạp. Được, để đó tôi bao.”

“Cám ơn thầy. Không phải tụi tui sợ thầy tốn tiền, nhưng hùn mới hên. Em có kinh nghiệm đó.”

Có lẽ anh chàng này muốn từ chối khéo lòng “đại bác” của tôi chăng, tôi nghĩ, nhưng tôi không nói gì thêm. Quả đúng thế. Cuối cùng, sau khi bưng cà phê cho chúng tôi, xét đơn, và phỏng vấn một cách vui vẻ, ngắn gọn, chủ nhà hàng thuê hai trong ba người.

Nay tôi đi Las Vegas đón giao thừa, chắc sẽ ghé sòng bài. Đánh bài có hên xui, vậy  phải có chút dị đoan. Thử bắt chước người học trò, “hùn mới hên”. Tôi gạ gẫm ba ông bạn già. Với tôi nữa là bốn người. Thật ra “hùn mới hên” chỉ là cái cớ. Tôi đã sớm biết số tiền ít ỏi trong túi của tôi đem chọi với Las Vegas có khác gì mang trứng chọi đá, mang muối bỏ bể. Thêm chút “bổi”, họa may. Cái dã tâm ấy của tôi bị mấy người bạn có sạn trong đầu thấy rõ, nên chẳng ai chịu nghe tôi. Hay là thôi vậy. Không hơi sức đâu nữa để cháy túi hoài.

Thế là tôi cho cả nhà biết lần này lên đây tôi chỉ để coi Countdown, không “thử thời vận” nữa. Mọi người trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên, nhưng cũng hoan nghênh nhiệt liệt, để tôi nằm yên trên giường xem TV, lục tục kéo nhau đi hết. Trước khi đi, nói sẽ mang thức ăn về, hơi trễ trễ. Tô phở Kim Long, hay mì vịt tiềm, hay bò lúc lắc, hay sushi? Tôi cà khịa, Mỗi thứ một chút.

Khi không còn ai, tôi ngồi dậy, đến đứng bên cửa kính dày. Từ lầu tầng 53 nhìn xuống dưới xa tít. Xe cộ di chuyển chậm chạp trông như kiến bò, những con đường dọc ngang trông như những sợi len lấp lánh, ánh sáng nhiều màu nhấp nháy của những tòa nhà trông như đám bụi cây trong rừng cháy lốm đốm. Xem chán, tôi lại coi TV. Nào tổng kết về tình hình thế giới; về chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao; về các môn thể dục thể thao đủ loại; về ông Đỗ Năng Trâm chu mồm lên án những Fake News Tin Thất Thiệt; vân vân; và ngủ quên.

Tỉnh giấc nhìn quanh ngơ ngác, mình ở đâu đây? Phòng vắng teo. Nhổm dậy, mặc thêm áo ấm, đến bấm thang máy xuống tầng trệt. Vào toa lét rửa tay rửa mặt không phải để cho tỉnh táo chuẩn bị “ngồi bàn”, mà là để thoải mái đi nhiều vòng ngắm nghía thiên hạ điên khùng vùi đầu vào những cuộc sát phạt trong khi đã biết chắc mình sẽ lãnh đủ. Lãnh sẹo chứ không phải lãnh tiền. Không. Đã bao lần đi Las Vegas đều bị cháy túi, lần này quyết sẽ không “Đóng Tiền Điện.”

Đến một bàn Black Jack thấy còn hai ghế trống, tôi dừng lại vịn tay vào lưng một ghế trống đứng xem. Cái kiểu đánh bài bằng mắt. Tôi đứng khá lâu, mỏi, đổi chân trụ nhiều lần. Thấy thế, cô chia bài mỉm cười mời tôi ngồi. Tôi bảo chỉ coi thôi, không đánh. Không sao, cô đáp, trước sau gì  anh cũng đánh, tôi biết. Đã thế tôi ngồi lên ghế xem thử “ai thắng ai”, nghĩa là tôi có sẽ đánh bài như cô ta tiên đoán hay không. Cuối cùng, khỏi phải nói, tôi không thắng. Ngứa mắt, ngứa tay, một thua. Cháy túi, hai thua. Đúng ra, chưa cháy hết túi. Quân tử phòng thân.

Tôi đã để dành một ít tiền tới Quầy Hàng Ăn Uống. Những con bạc nghiệp dư thua bạc trăm, bạc nghìn, không tiếc, thì tiếc chi vài ba chục đô la lận lưng để gọi một lon bia và một dĩa thịt nguội. Có chết đi nữa cũng không làm con ma đói. Đánh ăn, dĩ nhiên tiêu rộng; đánh thua cũng không hà tiện từng đồng, từng cắc như khi không đánh. Las Vegas cực lực khai thác cái tâm lý  quái chiêu đó, tôi ngẫm nghĩ.

Nhìn vào đồng hồ tay, mới gần 11 giờ. Còn hơn một tiếng nữa, giao thừa.

Tôi định trở về phòng, nhưng nghĩ bụng chẳng còn ai trên đó. Thức ăn đem về như đã dặn? Cũng không cần nữa. Thì mình hãy thoát ly khỏi cái Casino đầy mộng mị này. Hãy ra ngoài trời nhập vào hàng triệu người đang đổ xô đón giao thừa. Nhân viên khách sạn cho biết đi ra thì dễ và mau, trở vào thì khó và lâu. Tôi hỏi tại sao. Nhe răng cười, tại vì ra rải rác kẻ trước người sau, thong thả; vô, khuya lạnh, lại cùng một lúc, kẹt cứng.

Mặc, tôi cứ đi.

Người ta đông nghẹt, cái lạnh nhờ thế có giảm dù tôi không kịp về phòng lấy găng tay và khăn quàng cổ. Tôi đi như mộng du, không dùng đến thị giác, thính giác, chân bước đều như máy theo hấp lực của dòng người bất tận. Đi những đâu không cần biết. Đi đã bao lâu cũng không cần hay.

Bỗng những tràng nổ vang rền, pháo bông lác mắt. Dòng người, không ai bảo ai, đứng khựng lại, mặt ngửa lên trời nhìn. Đồng hồ chỉ đúng số 12. Tiếng reo mừng trồi lên trụt xuống vang vang như sóng biển gầm, Happy New Year! Happy New Year! Nhiều cặp ôm nhau hôn say sưa, nghiến ngấu. Những chú bé con đầu đội mủ giấy sặc sỡ, những cô bé con đầu mang vương miện đính kim cương giả, tất cả đều ngậm tu huýt thổi tè tè đinh tai điếc óc. Trên nhiều quầy rượu lộ thiên, ông già bà cả chồm vào nhau cụng ly tới tấp. Trong khi đó pháo bông tiếp tục nổ và bay lồng lộng lên không trung từ các sân thượng của nhiều khách sạn lớn như Whynn, Aria, MGM, Ceasar Palace, New York New York ... Những hạt tuyết thật nhỏ vờn vờn, loang loáng.

Sau đúng 8 phút, tiếng nổ bỗng cùng một lúc rộ lên ầm ầm dồn dập, pháo bông bỗng loé lên nhiều màu, vút lên cao ngất. Rồi đột nhiên im bặt, tắt ngấm. Bầu trời đêm được trả lại cái mênh mông, thăm thẳm.

Lạnh. Sau 2 giờ sáng tôi mới vào được trong khách sạn.

 

Chúng tôi bàn với nhau chốc nữa phải trở về Cali sớm. 4 giờ sáng phải lên đường. Bằng không, có khi xe kẹt trên xa lộ suốt ngày.

Kéo va ly dọc theo hành lang dài để đến thang máy, tôi suýt cán một cô đầm trẻ tuổi đang nằm trước cửa lớn bên ngoài một phòng ngủ. Cô ngủ say. Chắc cô này quên mang theo chìa khóa phòng. Chắc cô này đi với bồ bị cho ra rìa. Hay cũng có thể cô là nàng tiên ngủ trong rừng người phàm. Có sao không?

Chúng tôi đều thiếu ngủ, có người còn nồng hơi rượu, thay nhau lái xe, chạy trên xa lộ 15 South. Trên xa lộ, thỉnh thoảng thấy một chiếc xe đậu sâu trong mép đường. Lại anh chàng hay cô nàng nào đó đang say xỉn, nhưng còn biết rằng lái xe trong tình trạng như thế rất nguy hiểm, đành cho xe nằm nép bên đường ngủ mê mệt.

Sắp tới “tiền đồn” Buffalo Casino cách Las Vegas khoảng 30 dặm. Đèn sáng rực. Thế nào cũng có người thù dai, thua tiền tại Las Vegas thì ghé Buffalo gỡ gạc. Biết đâu đổi chỗ đánh lại thua nhiều hơn nữa.

Qua khỏi Buffalo một quãng ngắn, nhìn phải, tôi ngạc nhiên thấy ba, bốn dòng sông xanh chảy kế nhau. Ô, không phải, mà là những tấm lợp nhà dùng năng lượng mặt trời (Solar panels) sắp xếp kế tiếp nhau. Chạy hơn 10 phút mới qua hết những “dòng sông” đó, có nghĩa là chiều dài của nó hơn 10 dặm. Chưa sáng mà những “dòng sông” đã hấp thụ ánh mặt trời toả ra màu xanh lam. Đến Trạm Kiểm Soát nằm giữa Nevada và California, không thất ai cả. Say rượu ngủ quên? Tết nhất, thông cảm.

Chạy tiếp. Đường vắng và êm. Nhìn trước, sau, không thấy xe Cảnh Sát, rồi nhìn kim chỉ tốc độ: quá số 90. Vậy là hơn 150 cây số một giờ. Gần đến Barstow, chợt nhìn xéo qua trái mắt đập vào hàng trăm chiếc xe tăng màu cát vàng nhạt, rồi phía phải tiếp theo lại là một số khá nhiều xe bọc thép cũng màu cát vàng. Sắp đánh nhau to? Có lẽ không phải. Chợt nhớ khi vào Thủ Đức, làm sinh viên sỹ quan, cánh tay đeo huy hiệu có dòng chữ “Cư An Tư Nguy”. Phải rồi, nước Mỹ hùng cường sống trong hoà bình cũng phải đề phòng chiến tranh. Hay là lính Mỹ hào hiệp lo canh chừng cho đám người hành lạc xây sòng.

Chạy hơn ba tiếng bỗng thấy mệt và buồn ngủ. Chúng tôi chăm chú nhìn những bảng hiệu bên xa lộ tìm một thành phố nào đó ghé lại nghỉ một chốc uống ly cà phê nóng cho ấm bụng. Hồi nãy sớm quá cũng chưa kịp điểm tâm. Kìa, một thị trấn lạ hoắc, Rancho Cucamonga.

 

Thị trấn vắng teo. Vắng lạ lùng. Chúng tôi từ từ cho xe chạy qua nhiều khu phố tìm quán xá. Đường sá trống trải. Không một bộ hành nào trên lề đường. Không một chiếc xe nào trên mặt đường. Ngoài chúng tôi ra. Các quán hàng đều đóng cửa. Nhà của cư dân cũng Thâm nghiêm kín cổng cao tường. Ở trong xe cửa đóng kín, tôi đoán gió nhiều. Những ngọn gồi, ngọn cọ, ngọn liễu, ngọn thông đu đưa giạt về một phía. Gió như thế này, nếu tràn qua vườn chuối ở quê nhà, thì còn gì nữa. Tôi ngẫm nghĩ. Một tiếng nói từ băng ghế sau, Thành phố bỏ hoang chắc. Một người khác góp ý, Có lẽ hôm nay mồng một Tết, thành phố ngủ nướng. Thì tiếng hát rất nhỏ, một bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng từ băng ghế sau vẳng lên lọt vào tai tôi:

           

            Một hôm bước qua thành phố lạ

            Thành phố đã đi ngủ trưa     

            ...

            Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà

            Từ những phố kia tôi về

 

Tiếng hát buồn. Lời ca cũng không vui. Cái buồn hay lây, man mác không gian.

Tôi dò trên cell phone tìm được tiệm cà phê Starbucks duy nhất có mở cửa. Chúng tôi đến đó ngay. Bước xuống xe. Lạnh làm lập cập hai hàm răng, làm hơi hà ra thành khói; gió làm xiêu xiêu người. Chúng tôi bước vội vào tiệm. Hình ảnh đầu tiên, hai cặp thanh niên nam nữ ngồi ngủ, đầu gục, hai tay ôm choàng lấy cái mặt bàn tròn nhỏ. Lại chờ Countdown rồi thức suốt đêm chứ gì. Lại rượu nhiều vào. Lại đậu xe ngoài kia, đậu cho đến chiều, mới lấy lại sức đấy nhé. 

Khi rời quán để vào xa lộ 15 South tiếp tục con đường trở về Orange County, tay vô tình mò vào túi chiếc áo ấm mặc bên ngoài, tôi móc ra được một tấm thẻ nhựa. Đấy là cái chìa khoá phòng ngủ của khách sạn Cosmopolitan mà tôi quên trả lại cho bàn tiếp tân. Tôi bần thần nhìn tấm thẻ. Phải chi mình có thể lái xe quay ngược lại, chạy trên xa lộ 15 North, đến lại khách sạn đó, mở cửa cái phòng ấy ở tầng 53. Thì vui biết mấy! Buồn biết mấy! Muốn níu thời gian lại hay sao? Muốn trở về với 2018? Một năm nữa hẵng countdown? Ôi, 2019.

                             1/2019

   

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn
Năm 1895, Alfred Nobel – nhà khoa học bị ám ảnh bởi cái giá mà nhân loại phải trả từ phát minh của mình – đã để lại di chúc năm 1895 rằng tài sản của ông sẽ dùng để tài trợ các giải thưởng “mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân loại.” Đối với Nobel Hòa Bình, ông có phần đặc biệt: giải thưởng này sẽ được trao cho người đã “có nhiều hành động hoặc nỗ lực mang đến sự đoàn kết, hòa bình giữa các quốc gia, bãi bỏ hoặc giảm bớt quân đội thường trực, tổ chức và thúc đẩy các hội nghị hòa bình.” Sứ mệnh chọn lựa được giao cho Quốc Hội Na Uy, có lẽ vì ông tin rằng Na Uy – khi đó còn nhỏ bé và trung lập – sẽ ít bị cám dỗ bởi chính trị quyền lực.
Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.
Ngày 8 tháng 10 năm 2025, tại tòa án liên bang ở Alexandria, bang Virginia, cựu Giám đốc Cơ quan Điều tra Liên bang (FBI) James Comey không nhận tội đối với hai cáo buộc hình sự. Cáo trạng nêu rằng vào tháng 9 năm 2020, Comey đã nói dối Quốc Hội khi vẫn giữ nguyên lời khai trong buổi điều trần trước đó rằng ông không hề cho phép để lộ thông tin về cuộc điều tra của FBI liên quan đến Hillary Clinton. Theo nhiều bình luận gia pháp lý, từ cánh tả đến cánh hữu, việc truy tố Comey chủ yếu chỉ là do chính phủ liên bang đang cố tình nhắm vào kẻ mà Tổng thống “thấy không vừa mắt.” Comey là người đứng đầu cuộc điều tra nghi án Nga can thiệp bầu cử tổng thống 2016 và bị Trump lột chức vào năm 2017.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.