Hôm nay,  

Số Mệnh Con Người

17/07/201900:00:00(Xem: 4800)
Con người sống trong xã hội, ai ai cũng đều có số phận riêng biệt mà Thượng Đế đã ban phước hạnh cho từng con người không ai có thể phủ nhận được điều đó. Thật vậy làm sao có thể ngờ được một anh lính kiểng đơ dèm cù bắp của chế độ VNCH, sau khi Saigon sụp đổ 30-4-1975, miền Nam VN rơi vào ách thống trị của đảng CS vô thần, anh lại trở thành một ông chủ lớn giàu có và có uy tín trong xã hội miền Nam thời CS

Được biết trước năm 1975 Anh là con trai út trong 2 người con trai của Ông chủ Lò Chai người Hoa có Cơ Sở Lò Chai ở dường Phú Thọ Hòa Quận 11 Saigon, chuyên sản xuất chai lọ bỏ mối cho các Cơ Sở tiêu thụ trong thành phố Saigon và các tỉnh liên hệ tùy theo đơn đặt hàng

Lúc đó anh chỉ là một anh lính kiểng Cảnh Sát tùng sự tại Bộ Chỉ Huy CSQG Tỉnh Gia Định, đi làm thì ít, nhưng ở nhà phụ giúp gia đình kinh doanh thì nhiều. Thỉnh thoảng tôi có đến thăm anh ở Cơ Sở Lò Chai trên đường Phú Thọ Hòa , với tính tò mò và cũng có ý định tìm hiểu công việc kinh doanh chai lọ này vất vả và nguy hiểm ra làm sao? và hoạt động thực tế diễn tiến như thế nào? Chứ chỉ nghe nói mà chưa có thấy tường tận cũng chưa thỏa mãn trong lòng.

Quý vị thử tưởng tượng xem một sức nóng gần như ngộp thở khi mới bước chân vào bên trong Cơ Sở Lò Chai, sau chừng một giây mới dần dần thích hơp với không khí nóng bức đó và mới có dịp quan sát được tường tận vị trí bên trong Cơ Sở: một dãy Lò Thổi Chai đang hừng hừng bốc lửa tỏa ra không khí nóng bức vô cùng, có nhiều chàng trai trẻ lực lưỡng cởi trần mồi hôi nhễ nhãi đang cầm ống thổi bằng sắt dài nhúng vô Chảo Lò Chai lớn (vạc dầu) đang nóng hực nóng đỏ, lấy tay từ từ xoay cây ống lại, rồi rút ống ra mang theo 1 cục chai nóng đỏ trên đầu ống, xong đưa vô khuôn và thổi rạ những chai lọ lớn nhỏ tùy theo khuôn mẫu. Quý vị thử nghĩ coi, người thợ thổi chai lọ phải tự ém hơi mình lại rồi phải thổi làm sao để có thể tạo ra các loại chai lọ lớn nhỏ tùy theo hơi thở ra của mình, có thể một hơi hoặc hai hơi thật vô cùng nguy hiểm vì nếu sơ xuất không khéo để hơi thở dội ngược trở lại có thể ảnh hưởng không tốt tới phổi nguy hiểm cả đến tính mạng khó lường trước được.

Có một lần anh đang đi giao hàng, không may bị Đặc Khu Quận 5 bắt vì nghi anh dùng giấy Sư vụ lệnh giả tình nghi hoạt động CS rồi chuyển anh lên phòng Cảnh Sát Đặc Biệt Quận 5 điều tra bổ túc  chờ đơn vị xác nhận mới thả anh về sau đó chẳng bao lâu anh được Bộ Chỉ Huy CSQG Tỉnh Gia Định đơn vị anh phục vụ, đã mang xe Jeep đến cùng trình đầy đủ giấy tờ hợp pháp để đón anh trở về một cách đường đường chính chính.

Khoảng năm 1983, sau khi tôi mãn tù CS trở về nhà, tình cờ tôi gặp lại anh, thấy anh tốt tướng hơn xưa,  to lớn bụng phệ khác thường chẳng khác gì một Ông chủ lớn. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy tôi và vui vẻ mời tôi vô quán gần đó uống cà phê giãi bày tâm sự sau nhiều năm xa cách không gặp, rồi dần dần với bộ mặt thảm thương,anh dãi bầy hết tâm tư của mình: anh kể sau 30 tháng 4, gia đình anh đã bất hạnh gặp thảm cảnh quá đau lòng: ông anh ruột yêu quý của anh cũng như bao nhiêu người đồng cảnh ngộ khác vì không chịu nổi dưới ách thống trị vô cùng tàn bạo của CS, nên đã không ngần ngại tìm đủ mọi cách vượt biên bằng đường biển trốn chạy CS không khác gì tìm sự sống trong sự chết. Nhưng không may gặp nạn cướp biển khiến chết cả toàn bộ gia đình, cha mẹ anh vì quá buồn rầu thương tiếc, nhớ nhung rồi lần lượt bất hạnh qua đời để lại toàn bộ tài sản cho anh thừa kế vì anh là người con trai duy nhất trong gia đình

Trong thời gian đó anh lại có dịp quen biết được với một cô gái có nhan sắc, còn son trẻ, rồi thương yêu quý mến nhau và tiến tới hôn nhân làm thiếp của anh mà người vợ lớn không hề hay biết. Không ngờ cô ta lại là con gái của một tên Cán bộ CS cao cấp, Trưởng Phòng nhà đất Quận, nhờ đó mà anh còn giữ được nguyên vẹn toàn bộ tài sản trong buổi giao thời không bị nhà nước CS tịch thu như bao nhiêu người khác. Thời cơ thật may mắn cho anh, trong thời gian kinh tế CS đang lâm vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng: sống hay là chết, CS đã không ngần ngại cho thi hành áp dụng ngay sách lược kinh tế thị trường tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa, là “quái thai thời đại “bằng cách áp dụng ngay chánh sách cởi mở kinh tế để ngoại giao tiếp súc với thế giới bên ngoài hầu cứu nguy chế độ, không những thế chính quyền CS còn khuyến khích nâng đỡ các Cơ Sở kinh doanh tái hoạt động trở lai, đây là cơ hội ngàn năm một thuở cho cuộc sống tương đối chưa được khá giả của anh. Với Cơ Sở còn nguyên vẹn đầy đủ máy móc, cộng thêm kinh nghiệm thương mại cha truyền con nối, chẳng bao lâu cơ sở thương mại của anh ngày càng phát triển mạnh và anh đã trở lên giàu có và đương nhiên trở thành Đại gia thời đại như ngày hôm nay. Khác với anh, còn bao nhiêu các đại gia khác cũng nhờ sở trường mánh mung, làm ăn gian dối chụp dựt, hàng gian, hàng giả ….v.v. ,đều đã trở thành các tỷ phú một cách dễ dàng Ngoài ra còn những tên cán bộ CS từ thượng tầng đến hạ tầng trong bộ máy chánh quyền CS đã biết lợi dụng thời cơ, sơ hở biết bao mâu thuẫn khó khăn trong giai đoạn chuyển tiếp từ thời kỳ bao cấp sang kinh tế thị trườngn nên đã nảy sinh ra bệnh quan liêu, tham ô cửa quyền và tìm mọi cách để có thể cướp nhà, cướp của và đất đai của nhân dân hầu làm giàu bất chánh cho bản thân và gia đình. Không những thế chúng còn hèn hạ vì quyền lợi cá nhân, quyền lợi đảng, thà mất nước còn hơn mất đảng đặt trên vận mệnh tổ quốc, đã cam tâm cắt đất dâng biển mà lại còn nhẫn tâm bán cả giang sơn gấm vóc của tổ tiên cho ngoại bang, kẻ thù ngàn năm phương Bắc là CS Tàu đề làm giàu mau chóng và đã trở thành những tên tỷ phú dollar. Chúng được gọi là những tên tư bản đo, đầy rẫy trong xã hội VN. Ngoài ra, chúng còn mưu đồ thâm hiểm đào tạo nên một thế hệ con cháu kế thừa được gọi là tầng lớp thái tứ đảng để có thể đặt ách thống tri lâu dài trên đầu trên cổ dân tộc VN.

Nhưng chúng đã sai lầm và quên rằng sau 30-4-1975 bản chất thật sự của chế độ CS đã lộ nguyên hình là một chế độ độc tài đảng trị, gian trá quỷ quyệt vô nhân tính. Chúng không những chỉ mang đến đói nghèo lạc hậu và khốn khổ cho mọi người, mà còn đi ngược lại với trào lưu tiến hóa của nhân loại và quyền lợi chính đáng của nhân dân nữa. Nên trước sau gì chế độ CS cũng bị nhân dân đào thải theo thời gian mà thôi. Còn gì lố bịch và trơ trẽn vô lý hơn là ngay chương đầu của chủ nghĩa CS đã không khỏi mâu thuẫn và sai trái hoàn toàn: “Tư Bản là kẻ thù của giai cấp Vô Sản” và bây giờ thì những tên CS tư bản đỏ có lương tri phải công khai trả lời và ăn nói làm sao cho thỏa lòng và phải đạo lý với dân tộc VN đây để phỏi phụ lòng tin tưởng và sự hy sinh cao cả ngay bản thân mình cho con đường giải phóng dân tộc của CS? Để rồi đất nước VN ngày nay càng suy đồi đủ moi mặt từ con người cho đến văn hóa, giáo dục,kinh tế và chính trị thua cả các nước Lào ,Campuchea và Thái lan v. . v. mà trước đây các nước vừa kể trên nếu đem so sánh với chính thể VNCH cũ còn thua xa rất nhiềụ Bởi vì con người là vô thường và ý dân là ý trời nên chế độ chỉ nhất thời, nhưng nhân dân là vạn đại. Chế độ CS trước sau gì cũng phải thay đổi, dân tộc VN được kế thừa truyền thống chống quân xâm lược oanh liệt hào hùng của tiền nhân, nhất định không chịu để mất nước, không chịu làm nô lệ và Lịch sử VN đã chứng minh về điều đó.

Ngồi hút ba số phì phà nghe anh kể, tôi không quên liên tưởng đến những câu cổ nhân thường nói gần như là chân lý của cuộc đời:” Bôn ba chẳng qua số mạng” cũng giống như 1 câu nói bất hủ về cuộc sống để tự an ủi bản thân mình:” không ai sang ba họ, mà cũng chẳng ai khó ba đời”.như là những điều tâm niệm của cuộc sống trên cõi đời này.

BUIPHU/VBMN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.