Hôm nay,  

Đám cưới nhà quê

20/07/201908:54:00(Xem: 5590)

Hồ Thanh Nhã

 

                       Đám cưới nhà quê

 

Nhà dâu nhóm họ … mời thôn xóm

Che rạp ngoài sân, lợp lá dừa

Giọt nắng Xuân về xuyên mấy kẻ

Cũng hồng khuôn mặt khách ban trưa

 

Toán trai đi mượn bàn trong xóm

Ghế vác trên vai tất tả về

Toán tỉa lá dừa cho ngắn lại

Uốn vòng …trang trí cổng vu quy

 

Những vòng chữ kết vàng hoa cúc

Làm sáng đường quê dưới nắng đào

Chú rễ cũng sang nhà phụ giúp

Thăm chừng …hay sợ mất cô dâu?

 

Bếp trong lửa đỏ người huyên náo

Nấu cỗ cho vừa kịp tiệc trưa

Trong góc cô dâu ngồi xếp chén

Cũng vui bè bạn mấy câu đùa

 

Ngoài sân lũ lượt người trong xóm

Và mấy bà con dưới tỉnh về

Tiệc đến …uống mừng đôi cốc rượu

Chúc mừng đôi trẻ đẹp duyên quê

 

Tối đến đèn nhang bên quyến thuộc

Cô dâu khép nép lạy công cô

Có đôi giọt lệ vu qui đó

Dù rễ …làng bên cách mấy bờ

 

Cô dâu e thẹn hồng đôi má

Chẳng biết đêm nầy ngủ được không

Có giấc mơ nào đêm cuối ấy?

Để mai khăn áo bước theo chồng

 

Sáng mai pháo nổ vang đầu ngõ

Xe rước đàng trai đã tới rồi

Cô nối gót chồng qua lối trúc

Giã từ bè bạn một thời vui

 

Lấy chồng ăn Tết sang nhà khác

Cô có mừng không …nghĩ ngợi gì?

Chỉ biết thôn nghèo nay vắng bóng

Lấy gì giữ được bước người đi …

                    Hồ Thanh Nhã

  

 

 

Lễ cưới hỏi ở nông thôn Nam Bộ.

 

Lễ hỏi :

Thông thường các nghi lễ được thực hiện tại bàn thờ tổ tiên. Phái đoàn nhà trai đến nhà cô dâu gồm  : một vị trưỡng tộc mặc lễ phục áo dài khăn đóng đi tay không, chú rễ bưng khay trầu cau có đôi đèn, kế đó là chú rễ phụ bưng khay có bình rượu và 4 cái ly đi cùng cha mẹ họ nhà trai ( đi chẳn đôi ) và 2 cặp nam nữ phụ bưng lễ vật. Lễ vật mang đến nhà gái ngoài trái cây, bánh kẹo còn có 1 buồng cau và mâm trầu vàng Hốc môn têm khéo léo hình cánh phượng  và một cặp đèn cầy to ( phải trùng với đôi chân đèn trên bàn thờ nhà gái – phải đo trước ). Trưỡng tộc nhà trai tiến lên xin phép nhà gái cho nhập gia trình lễ vật. Khi được đồng ý thì họ nhà trai lần lượt đi vào, và trình lễ vật. Sau đó hai họ sẽ bàn bạc thống nhất về ngày cưới và bà mẹ chồng sẽ đeo đôi bông cho cô dâu.như ngầm báo tin cho hàng xóm biết là đóa hoa nầy đã có chủ rồi. Sau khi trà nước xong xuôi, họ nhà trai từ giã ra về, không có đải đằng gì hết..

 Vài tháng sau là lễ cưới :

Trong lễ cưới ở miền Nam, phong tục quan trọng và thiêng liêng nhất là lên đôi đèn. Nhằm tuyên bố chính thức sự gắn kết bền chặt giữa cô dâu và chú rễ suốt cuộc đời.Hai ộng sui đốt đôi đèn và sau đó chính tay chú rễ và cô dâu cắm lên bàn thờ ( hiểu là lửa hương hỏa ).Chú rễ và cô dâu đứng song song trước bàn thờ gia tiên rót 2 ly rượu và xá 3 lần. Kế đó chú rễ và cô dâu bưng khay rượu đến trước thân tộc bên gái, chú rễ rót rượu ra mời hết thân tộc từ lớn đến nhỏ. Xong bưng khay rượu về phía thân tôc bên trai, lần nầy cô dâu rót rượu ra và mời từng người giống như chú rễ vừa làm. Xong là mục mẹ chồng đeo giây chuyền cho cô dâu, kế là chú rễ và cô dâu đeo nhẩn cưới cho nhau. Cuối cùng là thân tộc hai bên, bè bạn tặng quà và chúc mừng đôi tân hôn.Kết thúc buổi lễ, trưởng tộc nhà trai mời tất cả mọi người có mặt chiều nay tới nhà hàng dự tiệc cưới. Tại nhà hàng thì MC điều khiển chương trình mời cô dâu chú rễ, cha mẹ hai bên lên sân khấu để giới thiệu với quan khách. Sau đó đôi tân hôn cắt bánh cưới và cùng với sui gia hai  bên đi chào bàn. Tại bàn ăn mọi người khách mời chúc mừng đôi tân hôn và tặng quà cưới, thông thường là hiện kim. Đó cũng là nét văn hóa đáng gìn giữ của dân tộc Việt Nam trong nước cũng như ở hải ngoại..

 

               Sự khác biệt giữa lễ vu quy và lễ thành hôn ở Nam Bộ.

Nhà cô dâu thì treo bảng Vu quy để chỉ việc con gái đi lấy chồng. Riêng nhà trai thì treo bảng Tân hôn hay Thành hôn.

Ở  nông thôn Nam Bộ thì lễ vu quy hay thành hôn thường tổ chức 2 ngày. Ngày đầu gọi là ngày nhóm họ, chủ yếu mời thôn xóm, bà con đải đằng như để báo tin cho mọi người biết ngày mai là ngày cưới con mình. Thường thì nhà cửa ở nông thôn hẹp nên dù nhà trai hay nhà gái đều phải che rạp thêm cho có chỗ tiếp khách. Rạp được lợp tạm bằng lá dừa hay lá dừa nước, tạm thời dùng làm nơi đãi tiệc, tiếp đãi khách khứa hai họ trong chỉ 2 ngày  : nhóm họ và rước dâu nên trang hoàng có tính cách sơ sài, tạm bợ, khi xong đám cưới rồi thì dở bỏ.Còn bàn ghế trong rạp thì mượn tạm bà con trong xóm, ai cũng vui lòng giúp đỡ cho đám cưới.Trước cửa nhà đám cưới thì trai tráng trong xóm phụ dựng một cái cổng kết bằng lá dừa hay lá cây đủng đỉnh, giữa có cái bảng  kết hoa thường là hoa cúc hay hoa vạn thọ, thành các chữ Tân Hôn nếu là đàng trai hoặc Vu Quy nếu là đàng gái.Cũng trong ngày nhóm họ của đàng gái thì chú rễ cũng phải tới phụ với trai làng dựng cổng Vu Quy trong buổi sáng.Ngày nhóm họ cả 2 bên nhà trai và gái đều đãi tiệc bà con và hàng xóm phía mình riêng biệt. Còn ngày rước dâu thì đàng trai phải đãi tiệc cả hai họ sau khi rước dâu. Địa điểm đãi tiệc thì tùy nhà trai sắp xếp, thường thì ở nhà hàng hay ở một hội trường rộng rải gần nhà trai. Đêm trước ngày rước dâu thì cha mẹ cô dâu mời thân tộc đến nhà dự một tiệc trà gọi là lễ lạy Công cô hay là lễ xuất giá để cô dâu lạy bàn thờ tổ tiên, ông bà còn sinh tiền hoặc cha mẹ gọi là đền ơn sanh thành dưỡng dục trước khi cô dâu xuất giá. Trong đêm lạy Công cô nầy, bà con thân tộc thường cho tiền cô dâu như là tiền tiễn người đi. Lễ Công cô nầy chỉ giới hạn trong thân tộc thôi, không mời hàng xóm. /.

 


 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong cuốn Vè Nam Bộ của Huỳnh Ngọc Trảng có 4 bài (các trang 379-389) Vè Bão lụt năm Giáp Thìn do ông Trảng nghe được từ những người dân sống trong vùng quê khác nhau đọc cho, nghĩa là truyền miệng và mới được khám phá gần đây thôi.
Chữ Tâm tiềm tàng trong mọi áng văn Việt như trong truyện Kiều, trong Quan Âm Thị Kính, trong ca dao tục ngữ …Chữ Tâm cũng có mặt trong các kinh Phật giáo .
Được biết đến Anh khi anh đến mướn nhà tôi ở chung cư Nguyễn Văn Thoại Quận 11 Saigon để sống chung với người vợ nhỏ có nhan sắc vì người vợ lớn sau bao năm chung sống êm đềm hạnh phúc với anh ở cuối đường Nguyễn Trãi nhưng vẫn bất hanh không con.
Tôi may mắn là một trong số hiếm hoi những người ưa thích công việc làm kiếm sống của mình. Điều thú vị nhất trong những điều thú vị của công việc là thỉnh thỏang tôi được sở cử đi công tác ở những thành phố nhỏ phụ cận. Những chuyến đi đó luôn tạo cơ hội cho tôi được nhìn cuộc sống ở những góc cạnh đơn giản, trung thực
Ngân hàng nầy một lần anh tới Rồi mãi ba năm chẳng nỡ rời
Nguyễn Phú Trọng-Thời Đã Qua- Trong gần một thập kỷ qua, Nguyễn Phú Trọng xuất hiên trên chính trường Viêt Nam như một nhà lãnh đạo khá cực đoan.
Tôi xem Hồi Ký của Trần Thư, Đèn Cù của Trần Đĩnh, Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, và Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn đến năm lần (bẩy lượt) nên cứ tưởng rằng mình cũng tường tận về Vụ Án Xét Lại chả khác gì người trong cuộc.
Hôm đó, anh em cầm bút ở địa phương Mộng Lệ, theo hẹn hò vào lúc 6 PM, cũng sẽ “dàn quân” tới một quán ăn nhằm đón chào nhà thơ Trần Mộng Tú đi cùng phu quân từ Seatle mát mẻ sang thăm Bắc Mỹ đứng gió đôi ngày
Mỹ đã nắm được nhược điểm của Bắc Hàn là đang bị nạn đói kém trầm trọng vì lịnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Điển hình là Nam Hàn vừa phải tiếp tế nhân đạo cho khoảng 50.000 tấn gạo
LGT: Mark Unno là vị tăng sĩ trong truyền thống Phật Giáo Tịnh Độ và cũng là Phó Giáo Sư dạy về Phật Giáo tại Đại Học University of Oregon, Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.