Hôm nay,  

Giữa Con Đường

24/08/201900:00:00(Xem: 4286)

Mấy hôm nay báo chí và truyền thông khai thác chuyện tình ái của ca sĩ Đoàn Thanh. Thực hư không biết thế nào nhưng qua bàn tay phù phép của các cây bút táng tận thì vụ việc trở nên lùm xùm lắm. Độc gỉa bình dân cũng khoái “Tám” nên báo chí bán chạy rần rần. Báo chí giật mấy cái tít đầy tượng hình, khêu gợi nào là: “Trai trẻ lái máy bay bà già”, “Ngựa non gặm cỏ vàng’… thậm chí có kẻ còn dựng chuyện cái đề tài ăn khách hiện nay: “Ca sĩ Hifi”, “Nghi án tình giữa hot boy và đaị gia”… thôi thì thêu dệt đủ điều cả, miễn là giật gân để câu khách. Riêng ca sĩ Đoàn Thanh thì hoàn toàn im lặng, không thanh minh giải thích, không gặp gặp gỡ truyền thông… Mà thói đời càng im lặng thì càng kích thích tò mò. Người ta đặt vấn đề: “Có  tịt quịt đuôi”, hoặc giả: “Nếu trong sạch sao không lên tiếng?”, thậm chí có người còn khích: “Nếu không đúng thì anh ta đã nhờ công quyền phán xét”. Nói gì thì nói, anh ta vẫn hoàn toàn không lên tiếng. Sự im lặng của người thờ ơ với thói đời? hay sự im lặng “Hiểu đạo” của một Phật tử? dù gì thì sự im lặng này quả thật có trọng lượng chứng tỏ bản lãnh của anh ta. Không moi được gì từ anh ta, báo chí bèn quay sang móc nối với mấy cô bồ và mấy em chân dài vẫn thường vây quanh Thanh, cặp với Thanh nhưng tiếc thay bọn họ cũng chẳng có tin gì để cung cấp, ngoài những lời ỡm ờ tình ái. Bọn phóng viên bèn tìm đến Tân, bạn thân của anh ta hòng moi móc tin tức:

  “Bạn có nghĩ gì về những vấn đề của ca sĩ Đoàn Thanh mà báo chí nêu?”

  Tân trả lời:

  “Đó là việc riêng của anh ta.”

  Báo chí laị vấn:

  “Nhưng bạn là bạn thân của ca sĩ thì chí ít cũng phải bênh vực danh dự cho bạn mình chứ?”

  Anh bạn thân hỏi ngược laị:

  “Danh dự của bạn tôi vẫn trong sạch có gì mất mát đâu mà phải bảo vệ?”

  “Truyền thông bảo anh ta cặp đaị gia, cặp bà già để đào mỏ mà bạn cho là không có gì sao?”  phóng viên tiếp tục khiêu khích.

  “Tôi tin ở bạn tôi hơn tin truyền thông các anh!” Anh bạn khẳng định chắc nịch như vậy và chấm dứt cuộc tiếp xúc.

  Đoàn Thanh hay tin Tân trả lời báo chí như thế anh thấy vui lòng lắm. Qủa thật cha mẹ sinh ra anh nhưng hiểu anh không ai bằng Tân. Anh cũng tin tưởng ở Tân như tin tưởng chính bản thân mình. Sự im lặng của Đoàn Thanh không phải đến bây giờ nó mới bộc lộ sự khó hiểu mà nó vốn từ lâu nay! Mặc dù là ca sĩ nổi danh, đang ở đỉnh cao của sự danh vọng, tiền bạc. Được bao nhiêu săn đón tung hô của nhiều giới trong  và ngoài nghề, được những cô chân dài mê đắm, được những cuộc bù khú ăn chơi quên tháng ngày…Anh ta có tất cả những thứ mà người đời mơ ước cầu mong  nhưng anh không hề đam mê như người ta tưởng mà còn ngược laị là khác. Anh ta luôn có những lúc buồn man mác, hay suy tư về cuộc đời, luôn tìm hiểu phận người…Nhiều lúc bạn bè noí thẳng vào mặt anh:

  “ Sướng quá sanh khùng! Có hưởng cứ hưởng đi, hơi đâu lo chuyện bao đồng!”

  Hoặc có người còn mắng anh:

  “ Cầm đèn chạy trước ô tô!”

  Gia đình anh nhiều lúc cũng cảm thấy lo lắng cho anh, có lần mẹ Thanh nói với Tân:

  “ Có phải vì áp lực nhiều không mà bác thấy thằng Thanh hình như bị trầm cảm?”

  Tân bảo:

  “ Bác đừng lo, không phải trầm cảm đâu! Thanh nó vốn sống nội tâm, hay thương người, biết đau nỗi đau đời. Thanh laị hay đọc sách nên cám cảnh đời nhiều đen bạc đổi thay, cái lẽ vô thường của cuộc đời, sự sanh diệt mong manh ngắn ngủi của kiếp nhân sinh. Thanh luôn trầm tư và tìm hiểu mình sanh từ đâu đến và chết sẽ về đâu. Thanh là  người  của công chúng nhưng tâm của Thanh giống như một bậc du sĩ.”

  “Nếu con nói vậy thì bác yên lòng, con là bạn thân của Thanh nếu có gì con báo cho bác biết nhé!”  mẹ Thanh hy vọng và dặn dò  Tân.

  Đêm cuối năm, phòng trà vô cùng sôi động. Các vũ nữ chân dài lượn lờ chuốc rượu, khách nhảy ái mộ Thanh cũng tới tấp mời. Mùi phấn son lẫn mồ hôi, tiếng nhạc dậm dật, ánh đèm màu quét loang loáng, rượu bia tuôn như suối, khói thuốc pha lẫn mùi cần sa nồng nặc cả không gian. Từng cặp, từng nhóm khách nhảy nhót quay cuồng. Thanh cũng tưng tưng nhún nhảy nhưng khoé mép thoáng nhếch lên có vẻ thương haị nhưng không biết là cho khách hay cho bản thân mình? hát đến tàn canh mới trở về phòng ngủ của mình. Qúa trưa hôm sau Thanh gọi Tân qua đi ăn cùng. Thanh tâm sự:

  “Tân, cậu là người bạn thân nhất của tớ, người hiểu tớ nhất trên đời. Cậu thử noí xem ý định của mình bây giờ là gì?”

  Tân không trả lời mà hỏi ngược laị Thanh:

  “Cậu muốn lên non hay xuống biển?”

  Đoàn Thanh nói:

  “Gặp sông thì lội gặp đồi thì leo.”

  “Cậu có ý định xuất gia?”  giọng Tân chùng xuống

  “Mình đã gặp sư phụ” - Đoàn Thanh nói

  “Thế cậu thưa với ba mẹ chưa?”  Tân hỏi

  “Chưa, khi nào bắt đầu thưa cũng chưa muộn” _ Thanh đăm chiêu trả lời

  Cả hai im lặng một lát thì Tân lên tiếng:

  “Chúng ta đều là những lữ khách qua đường, trọ ở đây một đêm rồi sáng mai laị đi; đôi khi ra đi bất thường chẳng ai biết được khi nào. Cuộc sống này vốn đẹp nhưng mong manh và vô thường. Chúng mình từ vô lượng kiếp đến nay đã từng làm anh em, bạn bè với nhau, thậm chí làm trời, người, thú… Con đường chúng ta đi vốn dài vô tận, không khởi đầu cũng không kết thúc, trên con đường ấy biết bao kẻ thăng người đọa, biết bao buồn vui. Mỗi người có cái nghiệp khác nhau, cuộc sống hiện taị là cái quả tạo tác từ quá khứ; cái tương lai sau này lại lệ thuộc vào sự lựa chọn hôm nay. Mình tôn trọng sự lựa chọn của cậu, mình cũng không biết noí là nên hay không nên đây? Thực lòng mình vẫn thấy buồn sao ấy, vì khi cậu xuất gia thì tớ sẽ mất di một người bạn thân. Cậu hãy suy nghĩ thật chín chắn vì xuất gia không hề dễ!  Tớ cũng ham đọc sách như cậu nhưng tớ không có ý định xuất gia, có lẽ tớ nặng nghiệp hơn cậu. Cậu là người nổi tiếng, công danh sự nghiệp rất rực rỡ những tưởng cậu là người sẽ bám víu và ràng buộc nặng hơn, không ngờ cậu laị buông bỏ dễ dàng như thế!  rõ ràng cái tâm của cậu không dính mắc và chấp chặt như tớ! Cậu và tớ cũng như tất cả mọi người đều đang ở giữa con đàng naỳ! con đàng sanh tử, con đàng xuống lên, con đàng bất tận trong kiếp nhân sinh ngắn ngủi này! sự lựa chọn là thế, đôi khi nó còn phụ thuộc vào cái duyên phần và phước báo của mình nữa. Có người xuất gia, có kẻ laị hoàn tục. Nhà Phật cho phép vào ra đến bảy lần, âu cũng là có lý vậy!”

Buổi cơm thân mật ấm cúng, bao nhiêu tâm tư ước vọng đều bộc bạch hết. Hai người ngồi trầm ngâm bên cữa sổ nhìn xuống dòng xe cộ rầm rập qua laị như mắc cửi. Bên kia đàng có chiếc tấp vào lề, bên này một chiếc xe hơi bóng loáng rẽ dòng xe chạy vào bãi đậu của nhà hàng. Đèn giao thông chuyển sang đỏ, cả dòng xe dừng laị ở vạch sơn trắng nhưng tiếng máy vẫn ầm ĩ, tay laí vẫn vịn chặt, tất cả đều hừng hực chực chờ đèn xanh để lao về phía trước.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ât Lăng thành, 1/ 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
Đảng CSVN đang phải đối mặt với tình trạng “thù trong giặc ngoài” nghiêm trọng nhất từ trước đến nay trước thềm Đại hội đảng lần thứ XIII và dịch nạn Covid 19, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng lại vẽ ra bức tranh lạc quan viển vông để lừa dân.
Thuốc chết người vốn là nghề riêng của cộng sản. Nga giỏi nhờ khoa học tiên tiến. Tàu nổi tiếng thời xưa nhưng nay chỉ có khả năng dùng thuốc làm trụy tim. Nạn nhơn cũng chết, chết từ từ như người bị bịnh tim. Không bằng Nga giết đối thủ bằng cách tấn công thẳng vào não.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Tôi nhìn anh làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm, từ lúc anh mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những người áo trắng vào năm 1959.
Nơi tôi sinh sống là ở phiá đông của Vịnh San Francisco. Nhiều người biết đến San Francisco với chiếc cầu Golden Gate Bridge mầu đỏ mà đến đây vào mùa hè, nếu không chuẩn bị, có thể bị những cơn gió lạnh làm run người khi bước chân lên cầu tham quan.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.