Hôm nay,  

Giữa Con Đường

24/08/201900:00:00(Xem: 3433)

Mấy hôm nay báo chí và truyền thông khai thác chuyện tình ái của ca sĩ Đoàn Thanh. Thực hư không biết thế nào nhưng qua bàn tay phù phép của các cây bút táng tận thì vụ việc trở nên lùm xùm lắm. Độc gỉa bình dân cũng khoái “Tám” nên báo chí bán chạy rần rần. Báo chí giật mấy cái tít đầy tượng hình, khêu gợi nào là: “Trai trẻ lái máy bay bà già”, “Ngựa non gặm cỏ vàng’… thậm chí có kẻ còn dựng chuyện cái đề tài ăn khách hiện nay: “Ca sĩ Hifi”, “Nghi án tình giữa hot boy và đaị gia”… thôi thì thêu dệt đủ điều cả, miễn là giật gân để câu khách. Riêng ca sĩ Đoàn Thanh thì hoàn toàn im lặng, không thanh minh giải thích, không gặp gặp gỡ truyền thông… Mà thói đời càng im lặng thì càng kích thích tò mò. Người ta đặt vấn đề: “Có  tịt quịt đuôi”, hoặc giả: “Nếu trong sạch sao không lên tiếng?”, thậm chí có người còn khích: “Nếu không đúng thì anh ta đã nhờ công quyền phán xét”. Nói gì thì nói, anh ta vẫn hoàn toàn không lên tiếng. Sự im lặng của người thờ ơ với thói đời? hay sự im lặng “Hiểu đạo” của một Phật tử? dù gì thì sự im lặng này quả thật có trọng lượng chứng tỏ bản lãnh của anh ta. Không moi được gì từ anh ta, báo chí bèn quay sang móc nối với mấy cô bồ và mấy em chân dài vẫn thường vây quanh Thanh, cặp với Thanh nhưng tiếc thay bọn họ cũng chẳng có tin gì để cung cấp, ngoài những lời ỡm ờ tình ái. Bọn phóng viên bèn tìm đến Tân, bạn thân của anh ta hòng moi móc tin tức:

  “Bạn có nghĩ gì về những vấn đề của ca sĩ Đoàn Thanh mà báo chí nêu?”

  Tân trả lời:

  “Đó là việc riêng của anh ta.”

  Báo chí laị vấn:

  “Nhưng bạn là bạn thân của ca sĩ thì chí ít cũng phải bênh vực danh dự cho bạn mình chứ?”

  Anh bạn thân hỏi ngược laị:

  “Danh dự của bạn tôi vẫn trong sạch có gì mất mát đâu mà phải bảo vệ?”

  “Truyền thông bảo anh ta cặp đaị gia, cặp bà già để đào mỏ mà bạn cho là không có gì sao?”  phóng viên tiếp tục khiêu khích.

  “Tôi tin ở bạn tôi hơn tin truyền thông các anh!” Anh bạn khẳng định chắc nịch như vậy và chấm dứt cuộc tiếp xúc.

  Đoàn Thanh hay tin Tân trả lời báo chí như thế anh thấy vui lòng lắm. Qủa thật cha mẹ sinh ra anh nhưng hiểu anh không ai bằng Tân. Anh cũng tin tưởng ở Tân như tin tưởng chính bản thân mình. Sự im lặng của Đoàn Thanh không phải đến bây giờ nó mới bộc lộ sự khó hiểu mà nó vốn từ lâu nay! Mặc dù là ca sĩ nổi danh, đang ở đỉnh cao của sự danh vọng, tiền bạc. Được bao nhiêu săn đón tung hô của nhiều giới trong  và ngoài nghề, được những cô chân dài mê đắm, được những cuộc bù khú ăn chơi quên tháng ngày…Anh ta có tất cả những thứ mà người đời mơ ước cầu mong  nhưng anh không hề đam mê như người ta tưởng mà còn ngược laị là khác. Anh ta luôn có những lúc buồn man mác, hay suy tư về cuộc đời, luôn tìm hiểu phận người…Nhiều lúc bạn bè noí thẳng vào mặt anh:

  “ Sướng quá sanh khùng! Có hưởng cứ hưởng đi, hơi đâu lo chuyện bao đồng!”

  Hoặc có người còn mắng anh:

  “ Cầm đèn chạy trước ô tô!”

  Gia đình anh nhiều lúc cũng cảm thấy lo lắng cho anh, có lần mẹ Thanh nói với Tân:

  “ Có phải vì áp lực nhiều không mà bác thấy thằng Thanh hình như bị trầm cảm?”

  Tân bảo:

  “ Bác đừng lo, không phải trầm cảm đâu! Thanh nó vốn sống nội tâm, hay thương người, biết đau nỗi đau đời. Thanh laị hay đọc sách nên cám cảnh đời nhiều đen bạc đổi thay, cái lẽ vô thường của cuộc đời, sự sanh diệt mong manh ngắn ngủi của kiếp nhân sinh. Thanh luôn trầm tư và tìm hiểu mình sanh từ đâu đến và chết sẽ về đâu. Thanh là  người  của công chúng nhưng tâm của Thanh giống như một bậc du sĩ.”

  “Nếu con nói vậy thì bác yên lòng, con là bạn thân của Thanh nếu có gì con báo cho bác biết nhé!”  mẹ Thanh hy vọng và dặn dò  Tân.

  Đêm cuối năm, phòng trà vô cùng sôi động. Các vũ nữ chân dài lượn lờ chuốc rượu, khách nhảy ái mộ Thanh cũng tới tấp mời. Mùi phấn son lẫn mồ hôi, tiếng nhạc dậm dật, ánh đèm màu quét loang loáng, rượu bia tuôn như suối, khói thuốc pha lẫn mùi cần sa nồng nặc cả không gian. Từng cặp, từng nhóm khách nhảy nhót quay cuồng. Thanh cũng tưng tưng nhún nhảy nhưng khoé mép thoáng nhếch lên có vẻ thương haị nhưng không biết là cho khách hay cho bản thân mình? hát đến tàn canh mới trở về phòng ngủ của mình. Qúa trưa hôm sau Thanh gọi Tân qua đi ăn cùng. Thanh tâm sự:

  “Tân, cậu là người bạn thân nhất của tớ, người hiểu tớ nhất trên đời. Cậu thử noí xem ý định của mình bây giờ là gì?”

  Tân không trả lời mà hỏi ngược laị Thanh:

  “Cậu muốn lên non hay xuống biển?”

  Đoàn Thanh nói:

  “Gặp sông thì lội gặp đồi thì leo.”

  “Cậu có ý định xuất gia?”  giọng Tân chùng xuống

  “Mình đã gặp sư phụ” - Đoàn Thanh nói

  “Thế cậu thưa với ba mẹ chưa?”  Tân hỏi

  “Chưa, khi nào bắt đầu thưa cũng chưa muộn” _ Thanh đăm chiêu trả lời

  Cả hai im lặng một lát thì Tân lên tiếng:

  “Chúng ta đều là những lữ khách qua đường, trọ ở đây một đêm rồi sáng mai laị đi; đôi khi ra đi bất thường chẳng ai biết được khi nào. Cuộc sống này vốn đẹp nhưng mong manh và vô thường. Chúng mình từ vô lượng kiếp đến nay đã từng làm anh em, bạn bè với nhau, thậm chí làm trời, người, thú… Con đường chúng ta đi vốn dài vô tận, không khởi đầu cũng không kết thúc, trên con đường ấy biết bao kẻ thăng người đọa, biết bao buồn vui. Mỗi người có cái nghiệp khác nhau, cuộc sống hiện taị là cái quả tạo tác từ quá khứ; cái tương lai sau này lại lệ thuộc vào sự lựa chọn hôm nay. Mình tôn trọng sự lựa chọn của cậu, mình cũng không biết noí là nên hay không nên đây? Thực lòng mình vẫn thấy buồn sao ấy, vì khi cậu xuất gia thì tớ sẽ mất di một người bạn thân. Cậu hãy suy nghĩ thật chín chắn vì xuất gia không hề dễ!  Tớ cũng ham đọc sách như cậu nhưng tớ không có ý định xuất gia, có lẽ tớ nặng nghiệp hơn cậu. Cậu là người nổi tiếng, công danh sự nghiệp rất rực rỡ những tưởng cậu là người sẽ bám víu và ràng buộc nặng hơn, không ngờ cậu laị buông bỏ dễ dàng như thế!  rõ ràng cái tâm của cậu không dính mắc và chấp chặt như tớ! Cậu và tớ cũng như tất cả mọi người đều đang ở giữa con đàng naỳ! con đàng sanh tử, con đàng xuống lên, con đàng bất tận trong kiếp nhân sinh ngắn ngủi này! sự lựa chọn là thế, đôi khi nó còn phụ thuộc vào cái duyên phần và phước báo của mình nữa. Có người xuất gia, có kẻ laị hoàn tục. Nhà Phật cho phép vào ra đến bảy lần, âu cũng là có lý vậy!”

Buổi cơm thân mật ấm cúng, bao nhiêu tâm tư ước vọng đều bộc bạch hết. Hai người ngồi trầm ngâm bên cữa sổ nhìn xuống dòng xe cộ rầm rập qua laị như mắc cửi. Bên kia đàng có chiếc tấp vào lề, bên này một chiếc xe hơi bóng loáng rẽ dòng xe chạy vào bãi đậu của nhà hàng. Đèn giao thông chuyển sang đỏ, cả dòng xe dừng laị ở vạch sơn trắng nhưng tiếng máy vẫn ầm ĩ, tay laí vẫn vịn chặt, tất cả đều hừng hực chực chờ đèn xanh để lao về phía trước.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ât Lăng thành, 1/ 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thử tìm hiểu «chủ nghĩa poutine» hay «poutinisme». Phải chăng đó là một thứ chủ nghĩa độc tài được kín đáo che giấu dưới những dàn dựng dân chủ, như có bầu cử qua phổ thông đầu phiếu, có Quốc hội làm luật, có tòa án, có vài tờ báo tự do buổi đầu, v.v… nhưng tiếp nối dòng lịch sử Nga, hoặc « chủ nghĩa poutine » không gì khác hơn là một hệ thống những nhà tài phiệt và những người thấm nhuần ảnh hưởng của KGB trong cách suy nghĩ và hành động. Chế độ chỉ tồn tại nhờ dựa vào một người mạnh...
Trong chiến tranh vừa qua ở Việt Nam (1954-1975), quân đội cộng sản Bắc Việt Nam tấn công mạnh mẽ khắp nơi vào đầu năm 1975, tiến chiếm Vùng I Chiến thuật, rồi vùng II Chiến thuật của Việt Nam Cộng Hòa, và xua quân đe dọa thủ đô Sài Gòn. (Điều nầy đã được viết nhiều, xin không trình bầy lại ở đây.) Tình hình quân sự đang dồn dập ngoài mặt trận, thì một cuộc vận động ngoại giao quốc tế âm thầm diễn ra, nhằm tránh sự sụp đổ của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở Nam Việt Nam. Tích cực trong việc nầy là hai chính phủ Pháp và Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa..
Đôi khi ta tự hỏi: Nếu không có ngày 30/4/1975 thì đất nước và con người Việt Nam bây giờ ra sao? Không ai có thể trả lời được, nhưng có một điều rõ ràng: Ngày ấy, tuy đất nước thống nhất nhưng lòng người Nam-Bắc vẫn xa nhau vời vợi...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí Bách Khoa, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà quý vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu.
✱ BNG: Mỹ chi hơn 3,4 tỷ đô la kể từ khi Nga phát động cuộc chiến tranh tàn bạo, vô cớ chống lại Ukraine vào ngày 24 tháng 2. Mỹ chuyển hướng, viện trợ vũ khí tấn công thay vì vũ khí phòng thủ sau 55 ngày chiến tranh ✱ AFP: Ngũ Giác Đài có kế hoạch chi tiêu 3,5 tỷ USD sản xuất vũ khí (bao gồm tên lửa Stinger và Javelin), bởi một đạo luật chi tiêu được quốc hội thông qua vào giữa tháng Ba ✼ Tân Hoa Xã: Trung quốc coi Mỹ là bên tham chiến trong cuộc xung đột quân sự Nga-Ukraine ✱ Morningsta ( tổ hợp tài chính): “Cuộc chiến ở Ukraine đã làm thay đổi trật tự địa chính trị, theo cách chưa từng được chứng kiến trong 30 năm qua...
Việt Nam vốn không có Bộ Ngoại Giao mà chỉ có Đảng Ngoại Giao thôi. Gần đây, chính sách đối ngoại của Đảng còn phải lệ thuộc vào một cái Đảng (khác) nữa cơ. Rắc rối như vậy nên mới có chuyện kiêng/kỵ lôi thôi như thế!...
Hai vị dũng tướng, Marcel Bigeard của quân đội Viễn Chinh Pháp và tướng Ngô Quang Trưởng của quân đội Việt Nam Cộng Hòa, cùng bại trận trong hai cuộc chiến mà lần nào cũng làm thay đổi vận mệnh của Việt Nam. Hai ông cùng có ý nguyện cuối cùng là sau khi qua đời, tro của mình sẽ được đem về rải tại chiến trường xưa.
Theo một nghiên cứu của Goldman Sachs, một công ty đầu tư và dịch vụ tài chánh đa quốc gia, kinh tế Nga sẽ giảm 10% trong năm 2022. Reuters trích dẫn một tin từ chính phủ Nga cho thấy kinh tế có thể co cụm 15%. Đây là một suy thoái lớn nhất kể từ thời kỳ đen tối vào đầu thập niên 1990, lúc Liên Xô mới xụp đổ. Trước khi có chiến tranh xâm lăng, kinh tế Nga tiên đoán phát triển 2%. Mức lạm phát ở Nga sẽ tăng lên đến 20% - 24% vào cuối năm nay. Tuy nhiên, những cư dân ở Moscow cho biết giá đã tăng 20% - 30%. Xuất khẩu và nhập cảng sẽ giảm 10% và 20%.
Kẻ Bắc/người Nam, bên thua/bên thắng nên họ đã phải trải qua những hoàn cảnh và kinh nghiệm sống khác nhau. Duy có điều này thì chắc chắc là hoàn toàn không khác : khi họ chết không ai nhắm mắt!
Việt Nam đã tự “trát muối vào mặt” trước thế giới trong 3 cuộc bỏ phiếu tại Liên Hiệp Quốc về cuộc chiến xâm lăng Ukraine của Nga. Xấu hổ nhất là Việt Nam đã “bỏ phiếu chống” trục xuất Nga khỏi Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ngày 7/4/2022 vì các cuộc tàn sát vô nhân đạo của quân Nga trong cuộc xâm lăng Ukraine...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.