Hôm nay,  

Giữa Con Đường

24/08/201900:00:00(Xem: 3448)

Mấy hôm nay báo chí và truyền thông khai thác chuyện tình ái của ca sĩ Đoàn Thanh. Thực hư không biết thế nào nhưng qua bàn tay phù phép của các cây bút táng tận thì vụ việc trở nên lùm xùm lắm. Độc gỉa bình dân cũng khoái “Tám” nên báo chí bán chạy rần rần. Báo chí giật mấy cái tít đầy tượng hình, khêu gợi nào là: “Trai trẻ lái máy bay bà già”, “Ngựa non gặm cỏ vàng’… thậm chí có kẻ còn dựng chuyện cái đề tài ăn khách hiện nay: “Ca sĩ Hifi”, “Nghi án tình giữa hot boy và đaị gia”… thôi thì thêu dệt đủ điều cả, miễn là giật gân để câu khách. Riêng ca sĩ Đoàn Thanh thì hoàn toàn im lặng, không thanh minh giải thích, không gặp gặp gỡ truyền thông… Mà thói đời càng im lặng thì càng kích thích tò mò. Người ta đặt vấn đề: “Có  tịt quịt đuôi”, hoặc giả: “Nếu trong sạch sao không lên tiếng?”, thậm chí có người còn khích: “Nếu không đúng thì anh ta đã nhờ công quyền phán xét”. Nói gì thì nói, anh ta vẫn hoàn toàn không lên tiếng. Sự im lặng của người thờ ơ với thói đời? hay sự im lặng “Hiểu đạo” của một Phật tử? dù gì thì sự im lặng này quả thật có trọng lượng chứng tỏ bản lãnh của anh ta. Không moi được gì từ anh ta, báo chí bèn quay sang móc nối với mấy cô bồ và mấy em chân dài vẫn thường vây quanh Thanh, cặp với Thanh nhưng tiếc thay bọn họ cũng chẳng có tin gì để cung cấp, ngoài những lời ỡm ờ tình ái. Bọn phóng viên bèn tìm đến Tân, bạn thân của anh ta hòng moi móc tin tức:

  “Bạn có nghĩ gì về những vấn đề của ca sĩ Đoàn Thanh mà báo chí nêu?”

  Tân trả lời:

  “Đó là việc riêng của anh ta.”

  Báo chí laị vấn:

  “Nhưng bạn là bạn thân của ca sĩ thì chí ít cũng phải bênh vực danh dự cho bạn mình chứ?”

  Anh bạn thân hỏi ngược laị:

  “Danh dự của bạn tôi vẫn trong sạch có gì mất mát đâu mà phải bảo vệ?”

  “Truyền thông bảo anh ta cặp đaị gia, cặp bà già để đào mỏ mà bạn cho là không có gì sao?”  phóng viên tiếp tục khiêu khích.

  “Tôi tin ở bạn tôi hơn tin truyền thông các anh!” Anh bạn khẳng định chắc nịch như vậy và chấm dứt cuộc tiếp xúc.

  Đoàn Thanh hay tin Tân trả lời báo chí như thế anh thấy vui lòng lắm. Qủa thật cha mẹ sinh ra anh nhưng hiểu anh không ai bằng Tân. Anh cũng tin tưởng ở Tân như tin tưởng chính bản thân mình. Sự im lặng của Đoàn Thanh không phải đến bây giờ nó mới bộc lộ sự khó hiểu mà nó vốn từ lâu nay! Mặc dù là ca sĩ nổi danh, đang ở đỉnh cao của sự danh vọng, tiền bạc. Được bao nhiêu săn đón tung hô của nhiều giới trong  và ngoài nghề, được những cô chân dài mê đắm, được những cuộc bù khú ăn chơi quên tháng ngày…Anh ta có tất cả những thứ mà người đời mơ ước cầu mong  nhưng anh không hề đam mê như người ta tưởng mà còn ngược laị là khác. Anh ta luôn có những lúc buồn man mác, hay suy tư về cuộc đời, luôn tìm hiểu phận người…Nhiều lúc bạn bè noí thẳng vào mặt anh:

  “ Sướng quá sanh khùng! Có hưởng cứ hưởng đi, hơi đâu lo chuyện bao đồng!”

  Hoặc có người còn mắng anh:

  “ Cầm đèn chạy trước ô tô!”

  Gia đình anh nhiều lúc cũng cảm thấy lo lắng cho anh, có lần mẹ Thanh nói với Tân:

  “ Có phải vì áp lực nhiều không mà bác thấy thằng Thanh hình như bị trầm cảm?”

  Tân bảo:

  “ Bác đừng lo, không phải trầm cảm đâu! Thanh nó vốn sống nội tâm, hay thương người, biết đau nỗi đau đời. Thanh laị hay đọc sách nên cám cảnh đời nhiều đen bạc đổi thay, cái lẽ vô thường của cuộc đời, sự sanh diệt mong manh ngắn ngủi của kiếp nhân sinh. Thanh luôn trầm tư và tìm hiểu mình sanh từ đâu đến và chết sẽ về đâu. Thanh là  người  của công chúng nhưng tâm của Thanh giống như một bậc du sĩ.”

  “Nếu con nói vậy thì bác yên lòng, con là bạn thân của Thanh nếu có gì con báo cho bác biết nhé!”  mẹ Thanh hy vọng và dặn dò  Tân.

  Đêm cuối năm, phòng trà vô cùng sôi động. Các vũ nữ chân dài lượn lờ chuốc rượu, khách nhảy ái mộ Thanh cũng tới tấp mời. Mùi phấn son lẫn mồ hôi, tiếng nhạc dậm dật, ánh đèm màu quét loang loáng, rượu bia tuôn như suối, khói thuốc pha lẫn mùi cần sa nồng nặc cả không gian. Từng cặp, từng nhóm khách nhảy nhót quay cuồng. Thanh cũng tưng tưng nhún nhảy nhưng khoé mép thoáng nhếch lên có vẻ thương haị nhưng không biết là cho khách hay cho bản thân mình? hát đến tàn canh mới trở về phòng ngủ của mình. Qúa trưa hôm sau Thanh gọi Tân qua đi ăn cùng. Thanh tâm sự:

  “Tân, cậu là người bạn thân nhất của tớ, người hiểu tớ nhất trên đời. Cậu thử noí xem ý định của mình bây giờ là gì?”

  Tân không trả lời mà hỏi ngược laị Thanh:

  “Cậu muốn lên non hay xuống biển?”

  Đoàn Thanh nói:

  “Gặp sông thì lội gặp đồi thì leo.”

  “Cậu có ý định xuất gia?”  giọng Tân chùng xuống

  “Mình đã gặp sư phụ” - Đoàn Thanh nói

  “Thế cậu thưa với ba mẹ chưa?”  Tân hỏi

  “Chưa, khi nào bắt đầu thưa cũng chưa muộn” _ Thanh đăm chiêu trả lời

  Cả hai im lặng một lát thì Tân lên tiếng:

  “Chúng ta đều là những lữ khách qua đường, trọ ở đây một đêm rồi sáng mai laị đi; đôi khi ra đi bất thường chẳng ai biết được khi nào. Cuộc sống này vốn đẹp nhưng mong manh và vô thường. Chúng mình từ vô lượng kiếp đến nay đã từng làm anh em, bạn bè với nhau, thậm chí làm trời, người, thú… Con đường chúng ta đi vốn dài vô tận, không khởi đầu cũng không kết thúc, trên con đường ấy biết bao kẻ thăng người đọa, biết bao buồn vui. Mỗi người có cái nghiệp khác nhau, cuộc sống hiện taị là cái quả tạo tác từ quá khứ; cái tương lai sau này lại lệ thuộc vào sự lựa chọn hôm nay. Mình tôn trọng sự lựa chọn của cậu, mình cũng không biết noí là nên hay không nên đây? Thực lòng mình vẫn thấy buồn sao ấy, vì khi cậu xuất gia thì tớ sẽ mất di một người bạn thân. Cậu hãy suy nghĩ thật chín chắn vì xuất gia không hề dễ!  Tớ cũng ham đọc sách như cậu nhưng tớ không có ý định xuất gia, có lẽ tớ nặng nghiệp hơn cậu. Cậu là người nổi tiếng, công danh sự nghiệp rất rực rỡ những tưởng cậu là người sẽ bám víu và ràng buộc nặng hơn, không ngờ cậu laị buông bỏ dễ dàng như thế!  rõ ràng cái tâm của cậu không dính mắc và chấp chặt như tớ! Cậu và tớ cũng như tất cả mọi người đều đang ở giữa con đàng naỳ! con đàng sanh tử, con đàng xuống lên, con đàng bất tận trong kiếp nhân sinh ngắn ngủi này! sự lựa chọn là thế, đôi khi nó còn phụ thuộc vào cái duyên phần và phước báo của mình nữa. Có người xuất gia, có kẻ laị hoàn tục. Nhà Phật cho phép vào ra đến bảy lần, âu cũng là có lý vậy!”

Buổi cơm thân mật ấm cúng, bao nhiêu tâm tư ước vọng đều bộc bạch hết. Hai người ngồi trầm ngâm bên cữa sổ nhìn xuống dòng xe cộ rầm rập qua laị như mắc cửi. Bên kia đàng có chiếc tấp vào lề, bên này một chiếc xe hơi bóng loáng rẽ dòng xe chạy vào bãi đậu của nhà hàng. Đèn giao thông chuyển sang đỏ, cả dòng xe dừng laị ở vạch sơn trắng nhưng tiếng máy vẫn ầm ĩ, tay laí vẫn vịn chặt, tất cả đều hừng hực chực chờ đèn xanh để lao về phía trước.

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ât Lăng thành, 1/ 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói tóm lại, giá dầu xăng tăng gần đây là một cơ hội để chúng ta ôn lại bài học kinh tế căn bản về luật cung cầu. Giá xăng dầu tăng vì cung chưa bắt kịp cầu. Hệ thống vận chuyển hàng hóa trên thế giới sẽ được cải thiện nhiều hơn trong thời gian tới. OPEC đã bắt đầu tăng mức sản xuất dầu. Những công ty dầu ở Mỹ cũng sẽ tăng sản xuất dầu nội địa.
Tiêu cực đẻ ra tham nhũng và tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhưng cha mẹ của tiêu cực lại sinh ra từ suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống của cán bộ đảng viên. Đó là “lời phán” của 4 đời Tổng bí thư đảng CSVN, gồm Đỗ Mười (1997-2001), Lê Khả Phiêu (tháng 12/1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và Nguyễn Phú Trọng (từ 2011 đến nay). Nhưng đến năm 2021, sau 27 năm xây dựng và chỉnh đốn (từ khóa đảng VII năm 1994) mà 4 nguy cơ vẫn còn là mối đe dọa sống còn của chế độ và vị trí lãnh đạo của đảng là tại sao ?
Chơi tới bến như Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Hà Giang (Nguyễn Trường Tô) mà vẫn hạ cánh an toàn thì chỉ ăn (có mỗi một miếng thịt bò) thôi nào phải là chuyện lớn. Hồi năm 2018, chú Lâm còn làm một vụ dại dột hơn nhiều (khiến cả Âu Châu sửng sốt, sau khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh) mà cũng có sao đâu.
Theo cam kết trong Chương 13 về Thương mại và Phát triển Bền vững (TSD) của Hiệp định Thương mại Tự do (EV-FTA) giữa Liên minh Âu châu (EU) và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cả hai bên, EU và Việt Nam, phải thành lập “Các nhóm Tư vấn Nội địa” (DAGs) gồm những tổ chức phi chính phủ NGO, đại diện người lao động, hiệp hội thương mại, v.v., để có thể quan sát, nêu lên và thảo luận các vấn đề liên quan đến các chính sách xã hội và môi trường với Ủy ban Liên minh Âu châu và VN.
Trong chế độ Cộng sản Việt Nam, có 2 thành phần trí thức: Trí thức sáng suốt và trí thức u mê. Đội ngũ trí thức sáng suốt khan hiếm, biết chọn cái đúng và việc cần làm. Nhưng thành phần trí thức u mê thì đông, là công bộc, sống chết với đảng; đảng bảo đâu đánh đó, nhiều khi không cần tiêu chuẩn luân thường đạo lý. Ngược lại, trí thức có bản lĩnh, có lập trường rành mạch thì biết đặt quyền lợi chung trên lợi ích cá nhân và biết chọn cái đúng đánh chết cái sai, không sợ bị trù dập.
Trung Quốc chào mừng cuộc đối thoại thực sự giữa Chủ Tịch Tập Cận Bình và Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden như một dấu hiệu hy vọng cho mối liên hệ tốt đẹp hơn trong tương lai, trong khi đó Hoa Kỳ thì khá im lặng giữa lúc hai vị lãnh đạo của hai siêu cường tìm cách giảm bớt căng thẳng kéo dài đã hơn một năm.
Sau hơn một năm không đi chơi xa, vì dịch Covid-19, nên khi các tiểu bang gỡ bỏ giới hạn chúng tôi rủ nhau du lịch nội địa. Nhiều người thân quen đi chơi Hawaii hay Cancún bên Mexico, chúng tôi chọn Miami, Florida. Cả tháng trước đã mua vé máy bay, đặt chỗ ở và thuê xe. Đến giữa tháng Tám có thông tin Covid biến chủng Delta đang lây lan nhanh. Đã có thuốc tiêm chủng nên số người nhập viện và chết không cao như hồi đầu năm, trên 90% tử vong là những người đã không chích ngừa.
“Bạn từ đâu đến” ? (“Where do you come from” ?) là câu hỏi mà tôi vẫn thường nghe trong những tháng ngày lưu lạc. Dù tha hương gần cả cuộc đời, tôi luôn luôn đáp rằng mình từ nước Việt: I’m from Vietnam! Nếu trả lời khác đi và đúng với thực trạng (I’m from California) thì rất có thể tôi sẽ nhận được ánh mắt, cùng với nụ cười thân thiện hơn của tha nhân. Tuy biết vậy nhưng tôi không muốn chối bỏ quê hương, dù không hãnh diện gì (lắm) về cái đất nước khốn cùng mà mình đã đành đoạn bỏ đi từ khi tóc hãy còn xanh.
12 tháng 11 năm 2021 là ngày cuối cùng của Hội Nghị Biến Đổi Khí Hậu của Liên Hiệp Quốc lần thứ 26 (COP26) được tổ chức tại Trung Tâm Triển Lãm và Hội Nghị Tô Cách Lan (SEC Center) tại thành phố Glasgow của Tô Cách Lan nằm trong Vương Quốc Anh, từ ngày 31 tháng 10 năm 2021 đến ngày 12 tháng 11 năm 2021. Hội Nghị này đúng ra được tổ chức một năm trước nhưng vì đại dịch Covid-19 nên hoãn lại cho đến năm nay. Biến đổi khí hậu từ nhiều năm nay đã trở thành một nan đề và thách thức lớn nhất mà nhân loại phải đương đầu và cần có giải pháp cụ thể và hữu hiệu để tránh khỏi những hậu quả tai hại do biến đổi khí hậu gây ra như nước biển ngày càng dâng cao gây ra tình trạng khủng hoảng di dân và mất đất sống, bão lụt và hạn hán ngày càng trầm trọng, bệnh tật và thiếu lương thực ngày càng lan rộng. Nhưng bản chất, nguyên nhân và hậu quả của biến đổi là gì và làm sao để có thể giải quyết?
Tình trạng khí hậu trên toàn thế giới ngày càng nóng là một hiện thực cấp bách. Trong số chúng ta không ai có thể biến cải được quá khứ, thế nhưng tất cả chúng ta tùy khả năng mình, đều có thể góp phần mang lại một tương lai tốt đẹp hơn. Thật vậy, chúng ta phải có trách nhiệm tạo ra một cuộc sống yên bình và an toàn hơn, cho chúng ta và hơn bảy tỉ người khác đang cùng sống với chúng ta hôm nay. Với tất cả niềm tin và lòng quyết tâm, chúng ta phải chăm lo không những cho sự sống của mình mà cả những người chung quanh mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.