Hôm nay,  

Giọt Mật Trong Mơ

19/10/201900:00:00(Xem: 4018)

  Nó đi laị lồng lộn trong phòng, đụng đâu đá đó chán bèn nằm ườn trên giường, lăn lộn rồi kéo mền trùm kín đầu..Nó cố dỗ giấc ngủ nhưng không tài nào ngủ được, bao ý nghĩ quay cuồng trong đầu. Hình bóng người thương vẫn cứ hiển hiện ra trước mắt, càng cố lơ đi thì laị càng rõ nét hơn; bao nhiêu cảm giác thương nhớ lẫn hận cứ đan quyện vào nhau như nước với sữa không làm sao phân tách ra được! Nó laị đá tung cái mền rớt xuống đất mở mắt thao láo nhìn trần nhà và tự nhủ:

  “Sao mình vô duyên thế? Thằng Khanh có gì hơn mình đâu mà Thanh Hương bỏ mình cặp lấy nó?”

  Bao nhiêu câu hỏi, giả thuyết lẫn so sánh… Nó đặt ra mà không có cái nào thấy đủ lý lẽ cả. Nó mê Thanh Hương như điếu đổ, điếu đổ thế nào thì nó không biết nhưng vật vã như nó đây thì điếu đổ cũng cỡ đó là cùng!

  Mà con nhỏ Thanh Hương đẹp thật, mặt mũi tươi như hoa, da trắng má đào; nụ cười như nắng tỏa nắng làm nó chao đảo cả tâm hồn. Tiếng nót ngọt và trong trẻo lắm. Nó vẫn thường tìm cách gần gũi để ngửi mùi hương của Hương, những khi Hương xài son phấn, nước hoa thì nó cảm thấy không hài lòng lắm. Với nó không có mùi phấn son nào có thể hấp dẫn bằng mùi thân thể của Hương.  Cái mùi sao mà đê mê quyến rũ đến thế, cái mùi làm cho nó bao bận ngất ngất, lắt lư con tàu…Nó thầm ước:

  “Giá mà lấy được một cái áo cũ của Hương để mỗi khi nhớ thì đem ra ngửi, mỗi khi mất ngủ thì ôm lấy ngủ.” Nó nhớ trong thơ cổ tương truyền cho rằng của Tự Đức viết:

“Đập cổ kính ra tìm lấy bóng

Xếp tàn y laị giữ mùi hương”

Nhưng nó cũng phân vân vì mỗi khi nhớ lời thầy dạy:

“Thân thể dù đẹp cỡ nào cũng chỉ là giả hợp của nhiều tế bào hợp laị, nó chỉ là một cái túi da hôi thối!”

  Nó cũng thấy thế, biết thế; mỗi ngày hàng triệu lỗ chân lông cùng cửu khiếu tiết ra bao  nhiêu là chất dơ bẩn hôi thối. Có lần nó vào nhà vệ sinh, có người vừa mới đi ra đã để laị cả một bồn sản phẩm ô uế bốc mùi kinh khủng tưởng chừng như có thể chết ngạt đi được. Nó lẩm bẩm:

  “Đúng thật, đúng là cái túi da chứa đầy những thứ dơ bẩn hôi tanh!”

  Tuy biết là biết vậy nhưng mê vẫn cứ mê, cái ý nghĩ Thanh Hương phải là của nó, cái thân thể mỹ miều ấy phải là của nó, cái sức nóng bỏng quyến rũ của thân thể này phải là của nó. Cái ý nghĩ đó cứ nung nấu trong đầu làm cháy bỏng tâm can của nó! Nó tự nhủ, tự biện hộ bào chữa cho mình:

  “Dù là cái túi da hôi thối nhưng đó cũng là gịot mật trong đời. Cuộc sống ở thế gian này vốn vô thường, nhiều phiền não…nên khi có được gịot mật thì ta tạm hưởng vậy!”

  Nó nhớ trong truyện cổ xưa: Có người rơi xuống giếng hoang, đáy giếng thì đầy cá sấu, thuồng luồng; trên miệng giếng thì cọp dữ nhe nanh; lưng chừng giếng thì hai con chuột đang gặm cái sợi dây mà anh ta đu bám…Thật vô cùng kinh hãi nhưng lúc đó có đàn ong bay qua làm rơi vài gịot mật. Anh ta lập tức đớp lấy và quên tất cả nguy hiểm xung quanh, laị còn thốt lên:” Chao ôi, giọt mật ngon ngọt làm sao!”. Nó quán xét mình cũng giống cái người rơi xuống giếng kia, chỉ cần gịot mật là quên tất cả. Mỗi khi nhớ đến Hương là chỉ thấy cái thân thể đầy ma lực ấy mà chẳng còn biết đó cũng chỉ là cái túi da hôi thối! Nó miên man với những ý nghĩ nửa đạo nửa đời như thế rồi rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay biết. Trong mơ nó thấy làm tình với Hương. Nó vuốt ve làn da ngà ngọc, quấn quít oằn oaị như hai con rắn…Muì hương tình làm cho nó như bay bổng trên mây, tiếng rên rỉ làm cho thân tâm nó cuồng khoái như sóng biển trào dâng. Nó cảm thấy như cả vũ trụ này nổ tung. Cái phút giây này địa ngục cũng không còn làm nó sợ, thiên đàng không còn nghĩa lý gì. Nó tận hưởng gịot mật. Nó nếm trải cùng lúc cả sắc, thanh, hương. Nó mê mẩn với vị, xúc chạm… tất cả pháp hiện hữu hay không hiện hữu, vô hình hay hữu hình… đều như chưa từng có vậy! Tâm nó như cháy sáng, thân nó như bay giữa hư không hay rơi vào trạng thái chân không vậy! Nó như người đàn ông trong câu chuyện rơi xuống cái giếng hoang, tận hưởng gịot mật của đàn ong đánh rơi.. Những giọt mật bé tí tẹo trong phút giây đã làm quên đi tất cả những hiểm nguy rình rập xung quanh mình!

  Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cữa kiếng, soi vào mặt nó. Nó mở mắt ra nhìn thấy cái căn phòng lộn xộn mà nó gây ra, vẫn nằm yên trên giường và bất chợt vươn vai mỉn cười về cái giấc mơ hưởng gịot mật tối qua. Chợt tiếng mẹ trìu mến gọi nó:

  “Dậy mà ăn sáng ông tướng! mặt trời lên tám sào rồi.”

  Nó ngồi dậy và bước đến trước tấm kiếng to ở góc phòng đứng ngắm nghía bản thân trong tình trạng lõa thể:

  “Ta cũng đẹp trai đấy chứ! Thân thể gân guốc nở nang nhờ những buổi tập thể hình đây! Cái thân này hấp dẫn mà bảo là túi da hôi thối thì cũng uổng nhỉ?”

  Trong một phút vô thức nằm ngoài ý muốn nó làm một phát xì hơi, mặc dù không có ai trong phòng riêng của nó nhưng nó vẫn thấy mắc cỡ đỏ  mặt, miệng lẩm bẩm:

  “Quả là cái túi da chứa đầy chất dơ!”

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 1/2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhìn vào những gì đang diễn ra tại nước Mỹ hiện nay, người ta không thể không liên tưởng đến cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc như vậy. Cũng là cuộc tấn công vào những gì bị cho là khuynh tả, là sự tập trung quyền lực vào một cá nhân qua phong trào cuồng lãnh tụ với những vệ binh trung thành chưa từng thấy tại Hoa Kỳ.
Người ta thường có nhiều cách định nghĩa về hy vọng. Hy vọng là một cảm xúc lạc quan, một niềm tin tươi sáng rằng mọi thứ chắc chắn sẽ được cải thiện. Hy vọng có thể đến từ một tiếng nói cá nhân xa lạ nào đó trong triệu triệu người trên thế giới này. Hy vọng có thể đến từ một bản tuyên bố chung của hai phong trào đối lập. Hy vọng là phải nhận ra rằng cái ác và sự bất công có thể chiếm ưu thế ngay cả khi chúng ta đang đối đầu với nó. Hy vọng là khi nhìn thấy rõ một bên sáng và một bên tối, thấu hiểu rằng vòng cung của vũ trụ đạo đức có thể không uốn cong về phía công lý – nhưng chúng ta không tuyệt vọng. Hy vọng, là khi một đêm vinh danh nghệ thuật trở thành nơi hàng trăm người giơ cao ngọn đuốc tôn vinh sự kiên cường, tiếng nói dũng cảm, như một lời nhắc nhở với thế giới rằng nghệ thuật và nhân văn là không thể tách rời.
Donald Trump từng bóng gió rằng mình xứng đáng được khắc tượng trên núi Rushmore, sánh vai cùng những bậc khai quốc công thần nước Mỹ. Bên kia Thái Bình Dương, Tập Cận Bình chẳng màng đá núi, nhưng ôm mộng lọt vào sử xanh, đặt mình ngang hàng những “đại thánh đế vương” của đảng và đất nước. Bởi thế, cuộc duyệt binh rùm beng ở Thiên An Môn vừa rồi không chỉ là phô trương cờ trống rình rang, mà là lời tuyên cáo giữa chiến địa, là tiếng trống thúc quân của một kẻ đang gấp gáp thúc ngựa đuổi theo bá mộng thiên cổ.
Bạn, tôi, chúng ta, không ai an toàn trước bạo lực súng đạn ở Mỹ. Chắc người Mỹ chưa kịp quên hình ảnh người mẹ tất tả chạy trên đôi chân trần, tìm con trong vụ xả súng mới nhất ở Annunciation Catholic School in Minneapolis tháng vừa qua. Những đứa trẻ xứng đáng có đời sống an toàn để đến trường mỗi ngày và trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ. “Thay vì kích động thêm bạo lực, các nhà lãnh đạo chính trị nên tận dụng thời điểm này để đoàn kết chúng ta hướng tới những thay đổi hợp lý về súng đạn mà đa số người Mỹ ủng hộ,” Giáo sư Robert Reich đã nói như thế.
Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nghiêm trọng về kinh tế, chính trị và công nghệ, toàn cầu hoá – vốn từng được xem là động lực chính thúc đẩy cho tăng trưởng và thịnh vượng – đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Tiến trình công nghiệp hoá và toàn cầu hoá đã đem lại nhiều thành tựu vượt bậc trong suốt thời gian dài qua, từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI, đặc biệt là thông qua sự chuyên môn hoá, tự do thương mại và tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, các cuộc khủng hoảng tài chính, đại dịch toàn cầu, chiến tranh và cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc đã khiến mô hình toàn cầu hoá truyền thống bộc lộ nhiều tình trạng bất ổn...
Nhiều thế hệ sống ở Sài Gòn những năm của thập niên 80-90, khi con gà trống của Thương Xá Tax chưa bị bức tử, khi những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng vẫn là nét thơ mộng của Sài Gòn, có lẽ đều quen thuộc với câu “Chương Trình Truyền Hình Đến Đây Là Hết…” Nó thường xuất hiện vào cuối các chương trình tivi tối, khi chưa phát sóng 24/24. Thời đó, mỗi ngày truyền hình chỉ phát sóng trong một số khung giờ nhất định (thường từ chiều đến khuya) nên hầu như ai cũng có tâm lý chờ đợi đến giờ ngồi trước màn ảnh nhỏ, theo dõi vài giờ giải trí. Đó cũng là chút thời gian quên đi một ngày cơ cực, bán mồ hôi cho một bữa cơm độn bo bo thời bao cấp. Nhắc nhớ chút chuyện xưa, để nói chuyện nay, đang diễn ra ở một đất nước văn minh hàng đầu, từng là niềm mơ ước của biết bao quốc gia về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.