Hôm nay,  

Cộng Sản Dễ Thương?

25/06/202110:26:00(Xem: 4119)


Nói « Có thứ cộng sản dễ thương », người ta sẽ hiểu không khác gì nói «Chó ngày nay đái không dở cẳng sau lên nữa »!

Đúng vậy! Bởi xưa nay, cho tới khi cộng sản sụp đổ trọn vẹn ở ngay trên quê hương của nó, nó chỉ để lại những thành tích man rợ như giết hằng trăm triệu người suốt thời gian cầm quyền Chỉ riêng tên chỉ điểm
(mouchard) Hồ Chí Minh ở Hà nội cũng đã tham gia đóng góp thêm mươi triệu sinh mạng Việt nam.

Nhưng phải chăng vì trước thảm họa của thế giới ngày nay như sự đánh mất « nhơn tính của chủ thuyết tân tự do », « chủ thuyết toàn cầu hóa », và tình trạng « dân chủ suy thoái » trầm trọng ở khắp nơi, và nhứt là từ mươi năm nay, chánh trị chỉ có phân hóa, thiếu vắng sự đồng thuận, mất tin cậy nhau, mà có người muốn tìm một thứ gì mới, không phải thứ cộng sản khoa học mác-lê mục rữa, mà cũng không phải thứ tư bản bóc lột, thứ khác hơn nhưng phải dễ thương, có thể thay thế hai xu hướng cũ?

Triết gia và kinh tế gia của Pháp, ông Frédéric Lordon (Giám đốc nghiên cứu của Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học pháp – CNRS) vừa cho ra mắt hôm đầu tháng 3/2021 tại Paris (xb La

Fabrique) quyển sách mới của ông « Những bộ mặt của cộng sản » (Figures du communisme) Và

ông tạm gọi thứ cộng sản của ông đưa ra là « Cộng sản dễ thương »!


Ông công kích tư bản ngày nay chỉ biết tiền mà gây ra thảm họa khắp nơi, làm cho mọi người không còn nghi ngờ thế giới trong những ngày tới sẽ không còn ở được nữa Vậy phải làm gì đây?

Trong sách, tuy là triết gia, ông không lý thuyết suông, trái lại ông hướng suy nghĩ của ông về thực tế hơn : «ở đây và bây giờ»!


Tư bản tiêu diệt mọi sự sống?

Theo ông Frédéric Lordon, tư bản giết chết mọi thứ Nó giết chết những hai lần Trước hết là tạo ra nỗi thống khổ và bấp bênh bởi đặt sự sống của cá nhơn vào tay hai chủ nhơn điên rồ: “thị trường”“việc làm”. Sau đó, bằng cách làm cho hành tinh không thể ở được: quá nóng, ngột ngạt và từ nay là đại dịch. Chúng ta phải đối mặt với những sự thật này và bây giờ phải thấy cần làm gì để giải quyết hệ quả tai hại đó ?

Chủ nghĩa tư bản chỉ gây nguy hiểm cho loài người 


Trong 40 năm theo chủ nghĩa “tân tự do”, không gian “xã hội - dân chủ” nơi những thương thảo để sửa đổi  cho chủ nghĩa tư bản đã bị đóng lại Chỉ còn lại không gì khác hơn là thay thế sự trầm trọng hoặc lật đổ nó đi Chúng ta không được nghi ngờ rằng thiểu số lợi dụng  điều đó, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để duy trì bản thân 

Nên việc thoát khỏi chủ nghĩa tư bản có cái tên quen thuộc là “chủ nghĩa cộng sản”


Nhưng ra khỏi chủ nghĩa tư bản vẫn là điều không thể tưởng khi mà chủ nghĩa cộng sản vẫn còn chưa có thể hình dung ra được Bởi vì chủ nghĩa cộng sản không phải được thấy dễ thương chỉ vì chủ nghĩa tư bản trở nên tồi tệ. Phải chính nó là dễ thương mới được Tuy nhiên, để được như vậy, nó phải tự phơi bày để cho người ta nhìn thấy, để hình dung ra Tóm lại, để đưa ra bộ mặt của chính mình ra 

Tới nay, cái chết tiền định và lịch sử của cộng sản, nó vẫn chưa được thể hiện rỏ lý do, tình tiết,..Người ta chỉ thấy đầy dẫy, tràn ngập những hình ảnh thảm khốc phủ lên cái xác chết của nó mà thôi Nhìn cái xác chết đó, ai cũng lấy làm kinh tởm

Ông Frédéric Lordon, trước thực tế lịch sử đó, ông đề nghị nên đem lại cho cộng sản những bộ mặt, những hình ảnh mà lẽ ra nó có thể có thật sự.


Nhựt báo « Nhơn đạo » của đảng cộng sản pháp, hôm 19/03/21, lên tiếng bênh vực cái xác mác-xít « Đúng vậy, cộng sản, chính nó phải tự thể hiện giá trị những  nội dung của mình, những nội dung tích cực »

Tuần báo Marianne, không hẳn tả khuynh, hôm 21/03/21, nhận xét « Một thứ cộng sản có thể dễ thương được », chúng tôi nghĩ ông Frédéric Lordon tin tưởng là thứ có được, thực hiện được.

Cộng sản dễ thương?

Ông Frédéric Lordon, khi xác nhận phải có một thứ « Cộng sản dễ thương », ông đưa ra những đường hướng tổ chức một « Tổ chức xã hội khác hơn » Ông nêu lên ở mỗi người cái tính tạm bợ trong cuộc sống, cái không có ngày mai chắc chắn, sự lo lắng về cuộc sống, bằng cách sáng lập một chế độ « bảo đảm kinh tế tổng quát », theo lý thuyết « đồng lương suốt đời »!

Như vậy phải xóa bỏ sự lệ thuộc vào lao động Mọi người chỉ cần cùng nhau xác định và tôn trọng những giới hạn, những tiêu chuẩn về lượng và phẩm trong sản xuất mà vẫn bảo vệ được môi trường, đồng thời duy trì được phẩm chất của một cuộc sống mà mọi người đều có thể chấp nhận được

Nhưng để tiến tới thứ chế độ « chánh trị-kinh tế » đó, dĩ nhiên nó phải khác hơn chế độ tư bản, nhưng rất tiếc, nó không có tên gọi nào khác hơn là « Cộng sản » ! Và hơn nữa, cái tổ chức mới này phải được nhận diện như một « tập thể dễ thương »

« Cộng sản dễ thương », theo ông Frédéric Lordon, không gì khác hơn là mục đích muốn xây dựng một đời sống tốt đẹp, xứng đáng với con người. 


Điều này làm được nhưng làm sao định nghĩa cho ổn việc thoát ra khỏi những bất cập của chủ nghĩa tư bản mà không phải đề cập tới Cộng sản thay thế ? Có nói « Cộng sản dễ thương » nhưng làm sao trút bỏ hết được sự áp bức cực hình, bạo ngược cả thế giới của chính nó gây ra trong suốt hơn bảy mươi năm qua?

Nhận thấy tính phức tạp đó, ông Frédéric Lordon trở lại đề nghị hãy cùng nhau xác định điều gì là cần thiết, là thiết thực để tránh đưa sản xuất vướng mắc vào hệ thống cạnh tranh dã man chỉ nhằm phục vụ cho thuần lợi nhuận của tư bản.

Phải tách sản xuất ra khỏi sức ép của tăng trưởng, của mức lợi nhuận tối đa, vì nó không phải là những đề nghị riêng tư cho nhu cầu thật sự Cái ưu tú, cái sang trọng thât sự, theo ông Frédéric Lordon, phải là cái mà chỉ có thứ « Cộng sản khác hơn cái đã sụp đổ », một thứ « Cộng sản dễ thương », mới có thể đem lại cho mọi người mà thôi Chính nó mới có khả năng làm những điều mà mọi người mong ước Cho phúc lợi của mọi người.


Chỉ sẽ có « cộng sản » hoặc « thảm họa »?

Đó là quan điểm then chốt của ông Frédéric Lordon Ngày nay, làm thế nào người ta có thể đòi hỏi tái lập cộng sản ? Ai cũng thấy rõ cái gọi là Cách mạng tháng Mười 19017, chính nó chớ không ai khác hơn, đã đẻ ra thứ « địa ngục toàn trị » « Cộng sản thật sự », tức thứ cộng sản nguyên chất, đặc sệt, mà nhà văn lơn Alexandre Zinoviev đã kể lại tính vô lý, mơ hồ của nó, phải chăng sẽ là thứ còn giá trị ? Còn xài được?


Thôi, xin hỏi có ai tin hay không?


Công việc phục dựng một thứ « Cộng sản dễ thương », theo ông Frédéric Lordon, là cả một công trình đầy cam go nhưng ông can đảm dấn thân, trực diện Ông tả xông hũu đột Vì căn bản ông là người chống tư bản cực lực, chết bỏ Ông luôn luôn tin rằng giới tư bản không bao giờ chịu khoang nhượng, nhứt là không thể sửa đổi được, nên ông phải mài giũa khí giới của mình Ông chế giễu phi thuyền không gian của Jeff Bezos, ông mỉa mai những khoe khoang về chống kỳ thị chủng tộc của ông Jamie Dimon, Chủ tịch JPMorgan, là kẻ chỉ biết quì gối trước tủ sắt của ngân hàng, nhưng ông tỏ ra chia xẻ với những người lo bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường

Nhưng ông cũng không tiếc lời công kích « cánh tả lùn, thấp kém » chỉ biết tìm cách a dua theo bảo vệ khí hậu, trái đất, vườn rau, …

Ông xông tới Ông không bao giờ để mất định hướng và mục tiêu.

Ông ra sức biện minh cho một thứ « Cộng sản sang  trọng để sống hạnh phúc » ! Vì ông cho rằng tư bản tiêu diệt con người từ bên trong bằng cách gia tăng sự bất an trong đời sống, còn bên ngoài, thì gia tăng tai vạ dịch bệnh hoặc phá hủy môi trường Nên ông nghĩ trước thực tế đó, không có thay đổi nào khác hơn là tìm cho nó một thứ « Cộng sản dễ thương »!

Vì tư bản không thể sửa chữa được Vậy chỉ có Cộng sản hoặc thảm họa?


Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một nhân vật còn sống sót sau thảm họa Lò sát sinh (Holocaust) và từng đoạt giải Nobel Hòa bình, Elie Wiesel, nói: "Sự đối nghịch của tình thương không phải là sự ghét bỏ, mà là sự dửng dưng. Sự dửng dưng khiến đối tượng thành vắng bóng, vô hình…"
Tháng 10/1954, ông Trần Văn Hương được bổ nhiệm làm Đô Trưởng thủ đô Sài Gòn nhưng chỉ được vài tháng ông xin từ chức không cho biết lý do. Ngày 26/4/1960, ông Hương cùng 17 nhân sĩ quốc gia thành lập nhóm Tự Do Tiến Bộ, tổ chức họp báo công bố một bản tuyên cáo tại khách sạn Caravelle. Nội dung Bản Tuyên Cáo rất ôn hòa chỉ yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm mở rộng chính quyền để các nhà trí thức có thể hợp tác với chính phủ nếu được yêu cầu. Ngày 11/11/1960, ông Hương ký tên ủng hộ cuộc đảo chánh do Đại tá Nguyễn Chánh Thi khởi xướng, ông bị bắt trong tù ông có viết một tập thơ lấy tên là “Lao trung lãnh vận” (Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù).
Làm người, không có gì hào sảng hơn, là được sinh tử với những gì mình hằng mong sinh tử cùng. Làm phóng viên, không có gì cảm hứng hơn là được thành nhân chứng của những nhân chứng và sự kiện. Cả hai nguyện ước, đời và nghề, đã làm nên một miền hoa cỏ có tên gọi là Kiều Mỹ Duyên.
Bạn có bao giờ ôm giấc mơ đặt chân lên cát nóng sa mạc và đứng đối mặt cùng một Kim Tự Tháp vĩ đại, khi học sử về Ai Cập Cổ Đại ngày còn bé thơ chưa? Bạn có từng ước ao được thấy bức tượng Nhân Sư tận mắt hơn là xem hình ảnh trên mạng hay phim ảnh không?
Với phần lớn dân Việt tị nạn vẫn còn sống sót từ thế kỷ qua thì quên vẫn thường dễ chịu hơn là nhớ, kể cả những kẻ đang cầm quyền ở đất nước này. Những dịch vụ “bán bãi thu vàng” của người vuợt biên, tuy có mang lại lợi nhuận không nhỏ nhưng lại không phải là kỳ tích kinh tế để họ có thể tự hào. Đó là lý do mà nhà nước hiện hành vận động mọi phương thức ngoại giao để yêu cầu các nước Á Châu “đục bỏ bỏ những bia tưởng niệm thuyền nhân.” Chối bỏ quá khứ, tuy thế, không phải là phương cách tích cực để tiếp cận với hiện tại hay hướng đến tương lai. Vết thương của những thuyền nhân vào cuối thế kỷ hai mươi vẫn chưa kịp khép thì đầu thế kỷ này lại phát sinh ra những thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng họ không di tản bằng đường thủy.
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021.
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.