Hôm nay,  

Lá Phiếu Iran

03/11/200600:00:00(Xem: 9000)

Lá Phiếu Iran

Cách không đả ngưu - Giáo chủ dồn phiếu...

Nghị sĩ Dân chủ Joe Biden là người buồn bực nhất tuần qua.

Xuất thân từ tiểu bang Delaware, Biden là chuẩn ứng viên Dân chủ bị hụt trong vòng sơ bộ của cuộc bầu cử tổng thống năm 1988. Trước đấy, ông là một trong vai nghị sĩ trẻ nhất được bầu vào Thượng viện (29 tuổi) năm 1972. Từ đó đến nay, qua 34 năm, ông trở thành nhân vật sáng giá về đối ngoại trong Ủy ban Ngoại giao, thuộc xu hướng ôn hoà thực tế.

Joe Biden buồn bực mà không nói ra chỉ vì thành tích của một đồng viện đồng đảng. John Kerry!

Tối Thứ Ba, Nghị sĩ Joe Biden có trình bày trước Đại hoc Iowa kế hoạch của ông về Iraq nhưng ra khỏi khuôn viên đại học và ban tham mưu, không ai biết tới đề nghị này. Cả ngày hôm đó cho đến các ngày sau, mọi người đều nói đến lời phát biểu xấc láo và lời biện bạch vụng về của John Kerry tại Pasadena, miền Nam California.

Đảng Dân chủ tiến vào cuộc tranh cử giữa nhiệm kỳ với chủ đích là dùng hồ sơ Iraq làm đòn bẩy, lấy thất bại của chính quyền Bush làm cây gậy và vì vậy bị mang tiếng là không có chủ trương đề nghị gì thiết thực. Hiểu ra chuyện đó và có tinh thần trách nhiệm hơn, Nghị sĩ Joe Biden vạch ra kế hoạch năm điểm để giải quyết hồ sơ Iraq. Nếu đảng Dân chủ chiếm được đa số, nhiều phần là Joe Biden sẽ thay thế Nghị sĩ Richard Lugar làm Chủ tịch Ủy ban Ngoại giao. Hai vị đồng viện thuộc hai đảng đối nghịch đều có sự tương kính và thường hợp tác với nhau trong tinh thần xây dựng.

Vì vậy, việc đề nghị của Joe Biden bị dư luận lãng quên là một điều đáng tiếc.

Kế hoạch Biden, cùng soạn thảo với Chủ tịch hội đồng Council of Foreign Relations Leslie Gelb, là một "giải pháp thứ ba", không tháo chạy như cánh tả và đa số đảng Dân chủ đề nghị, nhưng cũng không lỳ lợm dậm chân tại chỗ như chính quyền Bush đang bị đả kích.

Kế hoạch gồm năm điểm là 1) không chia Iraq làm ba nước nhưng là một quốc gia có ba vùng, 2) các sắc tộc sẽ cùng chia nhau quyền lợi về dầu khí, 3) tổ chức hội nghị quốc tế để tìm sự cam kết đa phương giữa các nước liên hệ hầu đảm bảo hoà bình cho Iraq, 4) tái phối trí và triệt thoái dần quân lực Mỹ từ nay đến cuối năm 2007, chỉ để lại khoảng 20 ngàn quân để đảm bảo sự cam kết của các lân bang, và sau cùng 5) gia tăng viện trợ tái thiết và tạo thêm việc làm cho dân chúng.

Kế hoạch này có đặc tính là vừa bảo vệ quyền lợi đồng đều của cả ba sắc tộc Shia, Sunni và Kurd trong một nước Iraq thống nhất đồng thời dùng thế ngoại giao để ngăn ngừa xung đột giữa các hệ phái và sự can thiệp của các lân bang.

Nhược điểm của mọi kế hoạch ngoại giao là… bắp thịt. Là sức mạnh và ý chí.

Một kế hoạch tương tự đã thành công tại Bosnia trong vùng Balkan vì các nước liên hệ không muốn giao tranh lan rộng. Xứ hung hăng nhất là Serbia thì sau đó cũng bị chặn đứng tại Kosovo, rồi tự chuyển hoá ra chế độ dân chủ sau khi Slobodan Milosevic bị loại. Đấy là xung đột giữa các nước trong Liên bang Nam Tư nằm tại Âu châu và nếu các nước Âu châu không giải quyết được xung đột thì Hoa Kỳ phải nhập cuộc, nhưng có sự hợp tác hỗ trợ của Âu châu.

Trường hợp Iraq thì khác.

Và chúng ta trở lại cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ.

Chính quyền Bush sẽ còn tại chức đến tháng Giêng năm 2009, nhưng Quốc hội được bầu lại vào tuần tới sẽ chi phối các quyết định của Hành pháp.

Nếu đảng Dân chủ thắng lớn tại cả hai viện, Thượng viện có khả năng làm tê liệt mọi sáng kiến đối ngoại của ông Bush. Nếu Hạ viện cũng rơi vào tay đảng Dân chủ, ông Bush sẽ bị điều tra truy tố liên miên và bị cột tay về đối ngoại qua thủ tục ngân sách. Lý do là mọi người chú ý đến và tự chuẩn bị cho cuộc tổng tuyển cử 2008.

Lần đầu tiên từ 56 năm nay, các ứng viên tổng thống và phó tổng thống vào năm 2008 sẽ là khuôn mặt mới, không ai là người đang tại chức mà ra tái tranh cử.

Trước một đấu trường mở rộng ấy, việc chuẩn bị từ vòng sơ bộ trong từng đảng đến cuộc đầu phiếu vào mùng bốn tháng 11 năm 2008 sẽ hứa hẹn nhiều pha sôi nổi, khởi sự ngay từ cuối năm 2007. Căn cứ trên số lượng bùn nhơ được quăng ra trong cuộc bầu cử năm nay, chúng ta phải đoán trước là kỳ tới sẽ còn hãi hùng hơn.

Khiến cho không ai nhìn thấy gì nữa.

Trừ các Giáo chủ Iran.

Các lãnh tụ Iran đều thấy và biết rằng Hoa Kỳ đang bị suy yếu, mọi lời hăm dọa ngăn ngừa hay trừng phạt kế hoạch võ khí hạch tâm của Tehran đều là vô hiệu. Đấy là chưa kể đến hai hội viên thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc là Trung Quốc và Liên bang Nga đều sẵn sàng đỡ đòn cho Iran, có khi là để mặc cả chuyện Bắc Hàn.

Đã vậy, Iran còn muốn Hoa Kỳ bị suy yếu hơn nữa nên ra sức quậy phá vào nội tình Iraq, qua lực lượng Shia được xứ này yểm trợ và trang bị, không khác gì lực lượng Hezbollah tại Lebanon.

Vì vậy, Iran và các hệ phái võ trang Shia đang cắt cánh ông Bush.

Hoạt động ấy đã tác động vào chính trường Mỹ khiến chính quyền Bush và đảng Cộng hoà bị thất thế nặng dù kinh tế đang phát đạt, năng suất gia tăng và thất nghiệp ở mức thấp nhất. Đấy là lá phiếu Iran, được truyền thông Mỹ hồn nhiên khuếch đại chỉ vì có ác cảm tiên thiên với chính quyền Bush. Các cuộc khảo sát gần đây đều cho thấy điều ấy, đa số đến 80% truyền thông cổ điển thuộc dòng chính lưu đều thiên về đảng Dân chủ và loan tin xấu nhiều hơn tin tốt.

Thông thường, đảng đa số - đang kiểm soát Hành pháp - thường bị yếu thế trong các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ. Lần này, tình hình có thể còn bất lợi hơn nữa cho đảng Cộng hoà vì hồ sơ Iraq, chưa nói đến quá nhiều tai tiếng đã xảy ra trong đảng và cách tường thuật của truyền thông. Nếu để ý, người ta thấy sự vụng về của Jon Kerry đã được các nhật báo lớn dồn xuống dưới và chỉ tường thuật phản ứng của Tổng thống Bush hay Phát ngôn viên John Snow!

Tuy nhiên, sự đời, hoặc tình hình tại Iraq, không nhất thiết biến chuyển theo một hướng tất yếu và giải pháp ôn hoà của Joe Biden chưa chắc đã là giải pháp khả thi.

Iraq là một xứ có đa số (60%) dân chúng theo hệ phái Shia, tương tự như Iran, nhưng cả hai lại nằm giữa một khối Á Rập đông đảo mà đa số theo hệ phái Sunni. Sức quậy phá của Iran và các lực lượng Shia khiến dân Sunni tại Iraq và các nước Hồi giáo Sunni khác e ngại, đứng đầu là Saudi Arabia.

Hoàng gia Saudi không muốn Mỹ đổ quân vào bảo vệ lãnh thổ của mình - một lý cớ khiến Osama bin Laden mở cuộc tấn công 9-11 - nhưng cần tới quân lực Mỹ để chặn đứng phe Shia. Giải pháp hay nhất là Mỹ vẫn có mặt tại Iraq để đỡ đạn cho mình. Cho nên, Iran muốn Mỹ tháo chạy, Saudi Arabia muốn Mỹ đừng triệt thoái. Phe Sunni tại Iraq cũng vậy. Chuyện này sẽ còn kéo dài đến 2008.

Vì sao lại đến nỗi ấy"

Khi Hoa Kỳ mở chiến dịch Iraq vào tháng Ba năm 2003, dân Shia và Kurd đã được giải phóng khỏi chế độ Saddam Hussein và đảng Baath của tộc Sunni. Ngược lại, từ trong cộng đồng Sunni, có ba lực lượng đã nổi dậy đánh Mỹ.

Đó là 1) tàn dư của chế độ Baath, mà lãnh đạo Mỹ thời đó đã dạt dột cho giải tán nhưng hết kiểm soát được; 2) các xu hướng quốc gia Sunni chống Mỹ vì không chấp nhận sự hiện diện của quân đội ngoại bang; và 3) các nhóm khủng bố xưng danh Thánh chiến và gom dần lực lượng dưới màu sắc al-Qaeda.

Trong suốt hai năm đầu, 2003 đến 2004, Hoa Kỳ đã được sự hợp tác của các nhóm Shia, với sự biểu đồng tình - nếu chưa nói là xúi dại - của Iran vì các đơn vị Mỹ tập trung giải quyết vấn đề Sunni. Mục tiêu là ngăn chặn khủng bố và phá hoại để thuyết phục phe Sunni hợp tác với một chính quyền liên hiệp ba phe tại Baghdad.

Đây là thời kỳ "vừa đánh vừa đàm" rất rắc rối khó hiểu.

Hoa Kỳ có đạt được kết quả ấy - mà truyền thông và đối lập không nói tới - khi các lãnh tụ Sunni đồng ý hợp tác và dân Sunni tham gia bầu cử, ngày một đông hơn trong ba cuộc bầu cử năm 2005.

Tình hình bắt đầu chuyển hướng khi chính phủ liên hiệp thành hình căn cứ trên bản Hiến pháp mới và do sự đề cử của Quốc hội mới.

Phe Sunni chấp nhận đấu tranh chính trị và còn hợp tác với Mỹ - hoặc chính quyền Baghad - khi phá vỡ các cơ sở khủng bố mai phục trong cộng đồng Sunni. Cao điểm là việc lãnh tụ al-Qaeda tại Iraq là Abu Musab al-Zarqawi bị hạ sát có thể là nhờ tin tức tình báo do phe Sunni cung cấp.

Nhưng cao điểm thì cũng là cực điểm khiến mọi sự đảo lộn.

Trước tiên, khi chính quyền liên hiệp ba phe bắt đầu thành hình  tại trung ương ở Baghdad là lúc các nhóm cực đoan ra tay. Ngôi đền vàng al-Askariyah của tộc Shia bị các nhóm đặc công "Thánh chiến" phá tan tại As Samarra vào đầu năm khiến phe Shia tung quân đi tiêu diệt các lãnh tụ Sunni để trả thù. Xung đột từ đấy manh nha bùng nổ.

Thứ nữa, chính quyền liên hiệp thành hình với một cam kết là mọi giáo phái đều giải giới các lực lượng võ trang của mình để thống hợp trong bộ máy an ninh và quân sự của trung ương. Việc ấy không thành vì phe này thủ thế sợ phe kia sát hại và ngay trong nội bộ cộng đồng Shia, các lãnh tụ Shia cũng giết nhau để giành thế mạnh.

Và nhân tiện giết cả lính Mỹ.

Đằng sau, các Giáo chủ tại Tehran xoa tay tính điểm.

Hôm Thứ Tư vừa qua, trong khi dư luận Mỹ còn theo dõi chuyện John Kerry, tại Iraq, các lãnh tụ Shia lên tiếng than phiền là Hoa Kỳ cộng tác khắng khít với phe Sunni và đòi giải giới các lực lượng võ trang Shia hầu các lực lượng này không thể nổi dậy trong một cuộc xung đột có thể xảy ra giữa Iran và Hoa Kỳ.

Lời than phiền ấy đáng chú ý hơn lời phát biểu tồi tệ của Nghị sĩ Kerry!

Tại Iraq, cả hai phe Shia và Kurd đều ngồi trên giếng dầu và gây sức ép với Mỹ để tiến tới một chế độ liên bang trong đó họ sẽ chiếm phần hơn nhờ tài nguyên dầu hỏa. Sau khi nổi dậy chống Mỹ, phe Sunni ngày nay đang cần tới sự yểm trợ của Hoa Kỳ để ngừa sức ép của hai tộc kia và Hoa Kỳ cũng cần yểm trợ các nhóm Sunni để chặn đà quậy phá của Iran qua các hệ phái võ trang Shia. Cũng vì vậy mà các lãnh tụ Shia mới lo ngại và sau hai năm hợo tác với Mỹ nay đang trở thành chống Mỹ!

Cầm đầu lực lượng chính trị mạnh nhất của tộc Shia, Thượng hội đồng Cách mạng Hồi giáo Iraq (SCIRI), Abdel Aziz al-Hakim đòi thành lập một khu tự trị Shia gồm chín tỉnh miền Nam trong khuôn khổ một chế độ liên bang. Tổng thống Bush lập tức bác bỏ đề nghị ấy và dưới áp lực tranh cử ở nhà, ông cũng yêu cầu Thủ tướng Nouri al-Malaki sớm giải giới các nhóm võ trang Shia để có thể thảo luận về một lịch trình rút quân. Bị áp lực ở đầu bên kia, Thủ tướng al-Malaki gián tiếp trả lời là chính phủ của ông sẽ chỉ bắt đầu giải giới vào cuối năm nay hay đầu năm tới, và còn than phiền lính Mỹ đã tấn công lực lượng võ trang Mehdi của giáo sĩ al-Sard!

Al-Malaki khẳng định rằng mình là Thủ tướng do dân Iraq bầu lên chứ không phải là bù nhìn của Mỹ. Ông ta có lý. Nhưng đối lập Dân chủ tại Mỹ cũng có vẻ hợp lý khi đả kích là chính quyền Bush là nuôi báo cô một chính phủ thiếu khả năng, thực quyền khiến lính Mỹ chết oan!

Giữa khi hai người đang gây sức ép với nhau để tranh thủ hậu thuẫn ở nhà thì Tổng thống Iraq, Jalal Talabani, một lãnh tụ Kurd, lên tiếng than phiền là truyền thông Hoa Kỳ chỉ loan tin xấu, chứ tình hình tại chỗ thực ra có cải thiện. Nhưng Hoa Kỳ sẽ còn phải diện diện tại đây ba năm nữa.

Tóm lại, khi dân Mỹ đi bầu và chính giới Mỹ đã nhắm vào cuộc bầu cử 2008, thì tại Iraq, chúng ta có phe Sunni và các nước Á Rập khác không muốn Mỹ rút ngay, có Iran và các nhóm Shia muốn bị suy yếu để có thể khống chế cả Iraq. Và phe Kurd thì nương theo ngọn triều với Mỹ để giành được tối đa quyền lợi cho mình mà khỏi đổ máu.

Dù kết quả bầu cử có ra sao đi nữa, tại Iraq, Hoa Kỳ sẽ gặp mâu thuẫn lớn và có thể là xung đột nặng với phe Shia mà chỉ có thể giải trừ được nội loạn ở đây khi chặn được bàn tay của Tehran.

Nhưng bàn tay ấy cũng đang thọc vào thùng phiếu tại Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
✱ BK Ins.: Cựu TT liên lạc với thống đốc, tổng chưởng lý và viên chức của Bộ Nội vụ - giúp ông chuyển các phiếu đại cử tri của tiểu bang cho ông ta - yêu cầu Thống đốc Kemp tổ chức một "cuộc bầu cử đặc biệt" lần thứ hai ✱ Brooking Ins.:Hành vi sau bầu cử của ông Trump ở Georgia có nguy cơ cao bị cáo buộc vi phạm các tội danh: xúi giục tội phạm để thực hiện hành vi gian lận bầu cử; cố ý can thiệp vào việc thực hiện nhiệm vụ bầu cử; âm mưu gian lận bầu cử; tìm cách lôi kéo người khác phạm tội ✱ CNBC: “Tất cả những gì tôi muốn là: Tôi chỉ muốn tìm 11.780 phiếu bầu,” Trump nói với Raffensperger trong cuộc gọi - Biện lý Willis viết rằng “một số lượng đáng kể nhân chứng đã từ chối hợp tác” với cuộc điều tra của cô nếu không có trát đòi của bồi thẩm đoàn buộc họ phải lấy lời khai. ✱ PS: Đại bồi thẩm đoàn là "tiếng nói của cộng đồng" hay "hội đồng nhân dân" và là một đặc điểm nổi bật của luật thuộc địa Mỹ. Nó đã được ghi vào Tu chính án Hiến pháp thứ năm...
✱ National File: TIN ĐỘC QUYỀN -Chi tiết Nhật ký của con gái Biden về những trận mưa rào ‘Không thích hợp’ với Joe khi còn nhỏ. ✱ NYTimes: Khi cuộc điều tra hình sự về Project Veritas được công khai một luật sư của Đảng Cộng hòa vận động một nhóm các nghị sĩ Cộng hòa để thuyết phục Bộ Tư pháp ngừng cuộc điều tra. ✱ S.NY Court: Họ đã thừa nhận tội trạng đánh cắp tài sản cá nhân sau đó họ đã bán cho bên thứ ba và giao hàng xuyên bang-mỗi người phạm tội với mức án tối đa là 5 năm tù. ✱ S.NY Court: Bị cáo đã tham dự một buổi gây quỹ chính trị ở Florida - mang lại lợi ích cho chiến dịch của một cá nhân ("Ứng viên-2") người đang tranh cử chức vụ chống lại Ứng viên-1...
... nếu không có ngày 19/8/1945 thì chắc chắn đất nước đã rẽ sang một khúc quanh mới xán lạn hơn...
✱ Đại sứ Lodge và Tướng Westmoreland đã rời Việt Nam đi tham dự hội nghị tại Honolulu, trong khi lực lượng chính phủ,do Viên chỉ huy, chiếm Đà Nẵng vào sáng sớm Chủ nhật 15.5.1966 ✱ Đính bỏ chạy chạy đến Huế, cùng với Thi, Nhuận, một số tỉnh trưởng bất đồng chính kiến, và các Phật tử công khai tố cáo sự trở lại của quân đội chính phủ. ✱ Tướng Cao, không tha thiết đến việc chỉ huy quân đoàn, HĐTL đã ép buộc ông ta nhận nhiệm vụ - từ chối ra lệnh tấn công vào các chùa ở Đà Nẵng ✱ Cố vấn Mỹ đề xuất việc không tiếp tế cho lực lượng bất đồng chính kiến, một bước mà sau đó Tướng Viên nhiệt tình tán đồng ✱ Người Mỹ cố gắng thuyết phục Thi và Đính bằng cách đổ lỗi cho các phần tử cực đoan Phật giáo trong Phong trào Đấu tranh, đặc biệt là Trí Quang ✱ CIA: Trí Quang đã thừa nhận khi lánh nạn tại Đại sứ quán Mỹ việc lập kế hoạch ... nhưng phủ nhận việc cố tình xúi giục vụ bạo động xảy ra vào ngày 8 tháng 5, 1963 dẫn đến cái chết của 8 người...
Ông Quý Hải (nói riêng) và những người CSVN (nói chung) xem chừng khó mà hiểu được điều giản dị này: “Chỉ cần làm chết một người khi người ấy không vũ khí phòng thân cũng đủ để trở thành tội ác.”
Cuối cùng thì chế độ hiện hành đã phải dùng đến hạ sách là “giam người bịt miệng.” Ấy thế mà vẫn cứ trơ tráo “ tham gia ứng cử vào Hội Đồng Liên Hiệp Quốc” (và mồm mép vẫn cứ leo lẻo “lắng nghe ý kiến, nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân”) mà không đứa nào biết ngượng ngùng hay hổ thẹn gì ráo trọi!
✱ US News: Solomon loan tải rằng Tòa Bạch Ốc đã làm việc với Bộ Tư pháp và Cơ quan Lưu trữ NARA nhằm "xúi giục" mở cuộc điều tra - một số nhà phân tích gọi tin tức ông ta loan tải là "đáng nguyền rủa". ✱ NARA: Nhằm đính chính một số điều do John Solomon loan tải NARA công khai lá thư gửi cho luật sư của cựu TT Trump – trong thư nêu ra 700 trang tài liệu đã phân loại từ Mar-a-Lago hồi đầu năm ✱ NARA đã liên lạc liên tục với đại diện của cựu Tổng thống trong suốt năm 2021 về việc thiếu hồ sơ... ✱ ABC News: Cuộc khám xét của FBI tạo cơ hội để Trump tận dụng việc gây quỹ ... ✱ NY Post: Ủy Ban Quốc gia của Đảng Cộng hòa sẽ ngừng thanh toán các chi phí pháp lý nếu ông Trump tuyên bố ứng cử.
Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Trước thềm Hội nghị Trung ương 6, tháng 10/2022, bàn về “Tổng kết 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 (khóa X) về tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn còn nhức đầu với công tác “phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực”, và “chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ”...
Về các mối quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đã đạt đến một tình trạng tồi tệ như thế nào, năm cuốn sách mới đây đã đưa ra năm lời giải thích dị biệt, nhưng thường trùng lặp nhau. Nhìn chung, các cuốn sách cho rằng, mặc dù Mỹ có thể đã làm quá mức về các chính sách trước đây trong tinh thần cam kết, nhưng sẽ là một sai lầm nguy hiểm nếu Mỹ đi quá xa trong chiều hướng khác...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.