Hôm nay,  

Nhớ Ngô Văn Thọ

24/11/201000:00:00(Xem: 5615)

Nhớ Ngô Văn Thọ

GS Nguyễn Lý-Tưởng
(Viết để tưởng nhớ anh Ngô Văn Thọ, cựu tù nhân chính trị trại Hà Tây, tỉnh Hà Sơn Bình (Bắc VN), qua đời 02 tháng 10/2008 tại TP Garden Grove, California.)
Tôi kêu lên “Chú Mười!” khi được tin anh mất!
Trại Hà Tây: vùng đất ngục tù!
Mấy năm trời: đói rách, xác xơ
Cùng bè bạn Mỹ Phước Tây, Nam Bộ. (1)
Mùa Xuân Bảy Tám (1978): Năm Mậu Ngọ,
Hai trăm người: cán bộ, sĩ quan,
Từ Mỹ Tho, Gò Công...đã đầu hàng
Sau ngày Miền Nam sụp đổ!
Bao nhiêu người đã chết vì đói khổ,
Vì gông cùm, đày ải, xa quê hương...
Là võ sư điều khiển một võ đường,
Nay lại bị còng tay, tra tấn...
Đấng anh hùng mang bao nhiêu uất hận!
Ôi ngày xưa! Anh ngang dọc trên võ đài,
Nay thất thế trong cô đơn, buồn tủi!
Bị biệt giam một mình trong phòng tối!
Nghe tứ chi xương cốt rã rời!
Trên da thịt những vết bầm dính máu.
Đau đớn lắm: toàn thân anh rúng động!
Trời miền Bắc lạnh như dao cắt thịt,
Những đêm Đông da diết tình người!
Kết nghĩa anh em, chia xẻ ngọt bùi,
Cùng tâm sự cuộc đời tuổi trẻ.
Anh còn vợ, còn con, còn em, còn mẹ,
Mười mẫu vườn hoa trái ở miền quê.
Bị cướp đoạt đem chia cho lũ giặc!
Chuyện tương lai! anh cho là huyền hoặc!
Nói đến ngày về: anh chỉ lắc đầu!
Bên kia núi: mặt trời xuống mau,
Bao làng xóm chìm sâu trong bóng tối!
Khuyến khích anh, tôi tìm lời an ủi:
Hãy tin vào vận hội ngày mai!
Cuộc đời: bỉ cực thới lai!
Hết Đông qua, rồi Xuân lại đến!
Một hôm, tôi rời Hà Tây đi Hà Nội,
Nơi kiên giam: buồng tối Hỏa Lò!
Nửa năm trời khai báo chuyện xưa...
Nhưng quả đất tròn,
Mình lại gặp nhau mà không hẹn!
Tôi trở về Hà Tây khi Tết đến!
Anh bây giờ đã khác hơn xưa...
Tiếp tế, thăm nuôi, dồn dập đến
Tin tức gia đình: chờ đợi bao năm...
Năm Nhâm Tuất (1982) anh ra khỏi trại,
Về Sài Gòn, anh lại vượt biên...
Hai mươi năm vất vả kiếm tiền,
Quyết xây lại tình duyên dang dở...
Chuyến về quê, tấm lòng rộng mở...
Gặp lại người xưa, con cháu sum vầy!
Ai ngờ một cuộc chia tay,
Anh mang trọng bệnh đêm ngày thuốc thang!
Nghe tin anh mất: bàng hoàng trong dạ,
Bạn bè anh: mỗi người một ngã
Chẳng có ai để tiễn đưa anh!
Mấy bài thơ, vài tập truyện, bức tranh...
Anh để lại cho đời sau thưởng lãm...
Ôi! Hồi kết cuộc sao mà bi thảm!"
Sống cô đơn và chết cũng cô đơn!
Tôi xin đốt lên một nén hương
Để tưởng nhớ người anh em kết nghĩa!
Westminster, 22/11/2010
 Triệu Dương NLT
Vài dòng về Ngô Văn Thọ:
Sinh năm  Giáp Thân 1944, trong một gia đình có truyền thống võ nghệ. Ông ngoại là người Thiên Địa Hội từ bên Tàu qua, rất giỏi võ nghệ nhưng sống mai danh ẩn tích, lập nghiệp ở Mỹ Tho. Ông Nội cũng là người giỏi võ nghệ, hai bên kết tình bạn bè và gả con cho nhau. Cha mẹ có mười mẫu vườn cây ăn trái, cuộc sống vật chất đầy đủ.
Khoảng 1961-1962, Ngô Văn Thọ lên Sài Gòn học Trung học và tìm thầy học võ Thiếu Lâm. Khoảng 1965, sau khi trở thành võ sư, anh mở võ đường dạy võ Thiếu Lâm tại Mỹ Tho, có hàng ngàn võ sinh (khoảng 1965-1975). Anh giúp Đại Tá Phúc, Tỉnh Trưởng Định Tường bằng cách cho anh em võ sinh cộng tác với Cảnh Sát chìm, lo giữ gìn an ninh trật tự mỗi khi có cuộc tập họp dân chúng trong tỉnh sinh hoạt chính trị, văn nghệ,v.v...


Sau ngày 30/4/1975, anh bị Việt Cộng đến xét nhà, tịch thu tài sản, vu cho anh là thành phần  du đảng vì xét trong người anh có thẻ võ sư do Tổng Hội Võ Thuật Việt Nam Cộng Hoà cấp. Anh bị tra tấn chết đi sống lại, mục đích phế võ công của anh. Sau đó, anh bị biệt giam tại trại Mỹ Phước Tây (Cai Lậy, Định Tường).
Năm 1977, anh bị đưa ra giam tại trại tù cải tạo Hà Tây (tỉnh Hà Sơn Bình, Miền bắc VN) cùng với 200 sĩ quan, cán bộ, viên chức VNCH thuộc các tỉnh Gò Công, My Tho, Bến Tre...Sức khoẻ anh sa sút trầm trọng. Năm 1979, 1980, tù nhân gốc miền Nam đang bị giam giữ ở miền Bắc được nhận tiếp tế và thăm nuôi của gia đình. Nhờ đó, Ngô Văn Thọ và anh em trại tù Hà Tây thoát khỏi cảnh chết chóc do thiếu ăn và thiếu thuốc men. Sức khoẻ của anh em dần dần bình phục.
Là một võ sư, nhưng Ngô Văn Thọ cũng là con người yêu văn chương, văn nghệ: anh biết ngâm thơ và cũng sáng tác thơ (một cách lén lút). Anh được đưa từ đội Nông Nghiệp qua đội Văn Nghệ và cuối cùng được tăng cường cho đội Nhà Bếp, lo vận chuyển thức ăn, nước uống cho các đội, các buồng. Sau gần 05 năm tù, năm 1982, anh được tha về. Nhưng khi về đến Sài Gòn, anh tìm đường trốn lên vùng Gia Kiệm và từ đó, anh được giới thiệu với chủ tàu chuyên tổ chức vượt biên. Anh được chủ tàu trao cho công tác bảo vệ tổ lái tàu và giữ an ninh trật tự trên tàu. Khoảng 1982-83, anh vượt biên qua Mỹ, sống ở miền Đông, sau đó về Nam Cali.
Anh đã từng viết truyện, làm thơ và hoạt động trong Hội Cưụ Tù Nhân Chính Trị cùng với các anh Đào Văn Bình, Nguyễn Vạn Hùng...ở Nam và Bắc Cali. Anh cũng cộng tác với các báo Thời Luận (ở Los Angeles) và một vài tờ báo khác ở Cali và miền Đông. Khi có tiền, anh cũng tìm cách giúp đỡ anh em còn kẹt lại ở  quê nhà.
Khoảng 2004, anh bị ung thư gan, đã từng vào bệnh viện nhiều lần. Anh được nghỉ việc và được trợ cấp xã hội (SSI). Khoảng đầu tháng 8/2008, có người con gái ở Hoà Lan qua thăm, anh đi theo người con gái và không trở về nhà trọ nữa. Từ đó, bạn bè không còn liên lạc được với anh và không biết anh ở đâu. Mới đây, có người lấy ngày tháng năm sinh của anh hỏi tin tức anh (qua internet) và được trả lời : Ngô Văn Thọ đã chết ngày 02 tháng 10 năm 2008 tại TP Garden Grove, California. Không biết anh đã được an táng như thế nào" Hy vọng con gái anh là người biết rõ các tin tức về anh. Hiện nay bạn bè của anh, không một người nào biết được kết thúc cuộc đời anh như thế nào" Anh luôn sống trong cô đơn và kết túc cuộc đời cũng trong cô đơn, bi thảm!
Với tư cách là người bạn tù và là người anh em kết nghĩa với Ngô Văn Thọ, tôi viết vài dòng tưởng nhớ anh và cũng để thông báo cho bạn bè biết. Xin cầu nguyện cho anh Ngô Văn Thọ (cựu tù nhân chính trị dưới chế độ CSVN tại trại Hà tây và Mỹ Phước Tây).
GS Nguyễn Lý-Tưởng
Cưụ Tù Nhân Chính Trị

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 Thành phố Garden Grove vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025, Hội Hoàn Nhiên do Thầy Trần Long Ấu sáng lập đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ để hội có điều kiện duy trì những sinh hoạt nhằm phục vụ cộng đồng được tốt hơn, nhất là về phương diện sức khỏe.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.